Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 334: Thần kỹ



Chương 334: Thần kỹ

Chương 334: Thần kỹ

Trân bá nghe, tràn ngập bi phẫn nói:

- Lang băm hại người! Ta liều bộ xương già này, cũng phải đòi công đạo cho lão gial

Ngô Tuấn có chút vui lên:

- Cũng không phải thế, lão gia nhà ngươi là đi Hồi Xuân Đường xem bệnh, chết đói trên đường đi

Trân bá nghe vậy, nộ khí trên mặt dần dần tiêu tán, khẽ gật đầu nói:

- Hoá ra là dạng này Từ Xương: ...

Ta chết cũng quá tuỳ ý rồi!

Hơn nữa Trần bá ngươi làm sao còn tin?

Chuyện này không hợp thói thường!

Từ Xương giật giật mí mắt một phen, đen mặt nói với Trân bá:

- Vào trong phòng nói chuyện đi

Trần bá che mặt thở dài một tiếng, nghiêng người nhường đường:

- Mời hai vị phu nhân

Ba người tiến vào trong phòng, Trần bá vừa đóng cửa lại, đột nhiên thay đổi sắc mặt, bối rối hỏi Từ Xương:

- Lão gia, ngài sao lại án mặc thế này?

Từ Xương lấy làm kinh hãi, không dám tin nhìn về phía Trần bá:

- Ta biến thành dạng này ngươi cũng nhận ra được?

Trần bá cười đắc ý:

- Lão gia, lão nô ta thế nhưng là nhìn ngài lớn lên từ nhỏ, chỉ là nghe tiếng bước chân của ngươi, ta liền có thể nghe ra ngài ăn cơm chưa Từ Xương kinh ngạc nhìn Trần bá, không khỏi thốn thức một trận:

- Đều nói người già thành tỉnh, lời này quả nhiên không giả. Trong thành đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, vì sao muốn phong quan?

Trần bá lắc đầu:

- Ta thật đúng là không biết rỡ, bố cáo chỉ nói là có kẻ xấu ẩn hiện, phải tăng cường trông coi

Lúc này, một tiếng vang rất nhỏ vang lên ở bên ngoài viện

Đặng Cửu Tích cảnh giác xoay mặt nhìn lại Ngô Tuấn mỉm cười, nói:

- Không cần hoảng, là thuốc của ta hạ có hiệu lực, đánh gục người kia

Đặng Cửu Tích thân hình thoắt một cái, một trận gió nhẹ qua đi, mang quản gia Đại trưởng lão đã hôn mê tiến đến

Trân bá nhìn quản gia ngất đi, khế nhíu mày nói:

- Người này là quản gia của Đại trưởng lão - Trương Tam, kẻ này mắc bệnh lở loét chảy mủ, rất nhiều chuyện xấu Đại trưởng lão làm đều là gã nghĩ kế ở phía sau màn. Gã tới nhà chúng ta làm gì, chẳng lẽ Đại trưởng lão muốn gây bất lợi đối với lão gia?

Từ Xương nghiêng mắt nhìn Trương Tam trên đất, hỏi Ngô Tuấn:

- Chúng ta tiếp theo làm sao bây giờ? Bắt Trương Tam, Đại trưởng lão khẳng định sẽ phái người đến tìm

Ngô Tuấn nói:

- Trước tiên giam gã lại, ta đóng vai thành gã đi dẫn bọn người Từ Yên Nhiên vào

Từ Xương lo lắng lên tiếng, bịt kín mắt Trương Tam, nhấc gã lên nhốt vào mật thất

Không bao lâu, Ngô Tuấn đi ra từ bên trong mật thất, trên mặt đã dịch dung thành bộ dáng Trương Tam, mặc dù vóc dáng cao hơn Trương Tam một chút, nhưng Ngô Tuấn cố ý khom người, không nhìn kỹ rất khó phân biệt ra được

Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Từ Xương, Ngô Tuấn sờ vào nút ruồi chó trên môi, nói:

- Dịch Dung Thuật này của ta như thế nào?

Từ Xương nhìn Ngô Tuấn giống Trương Tam như đúc, tán thán nói:

- Thế mà ngay cả âm thanh cũng giống, thật sự là thân kỹ! Ngô Tuấn cười nói:

- Âm sắc và dây thanh có quan hệ rất lớn, ta vừa mới kiểm tra dây thanh của gã một chút, thanh âm đại khái có thể bắt chước được bảy tám phần. Các ngươi trồng chừng kỹ gã, tránh để cho gã trốn thoát

Nói xong, nên bước bát tự bước ổi ra ngoài cửa

Một phần tư canh giờ sau, Ngô Tuấn trở về lầu trên cửa thành, Đại trưởng lão thấy Trương Tam trở vê, lông mày nhíu lại, có chút hưng phấn hỏi:

- Nghe ngóng rõ ràng lai lịch của các nàng chưa? Trên mặt Ngô Tuấn lộ ra một nụ cười gian xảo:

- Đêu đã nghe ngóng rõ ràng, hai phụ nhân kia là tiểu thiếp của một thương nhân chợ phía Tây, trước đó không lâu trượng phu đã chết, vội vã vê nhà chịu tang

Đại trưởng lão hài lòng vuốt vuốt sợi râu, nói:

- Như thế thuận tiện, bớt đi cho ta một chút phiền phức. Ngươi đi xử lý một chút, chậm nhất đêm mai, ta muốn nhìn thấy ba phụ nhân kia xuất hiện trong phủI

Ngô Tuấn hơi sững sờ: - Ba người?

Đại trưởng lão sắc mị mị quơ đầu:

- Ngươi không hiểu được đâu, ta nhìn bà lão kia vẫn còn phong vận, lúc tuổi còn trẻ nhất định không thua hai vị quả phụ kial

Trong mắt Ngô Tuấn lóe lên vẻ tức giận, nhìn lão ăn tạp này, tức giận đến mức muốn để cho lão nếm thử Thân Thối Trừng Nhãn Hoàn, trong lòng cười lạnh một tiếng, nịnh nọt nói:

- Ngài yên tâm, tiểu nhân đã sắp xếp xong xuôi

Nói xong quay người xuống lầu, đi tới cửa ra vào thành

Không bao lâu, Hiệp Khôi đầu đội mũ rộng vành vội vàng đánh một chiếc xe ngựa chậm rãi đến, Ngô Tuấn âm thầm khoa tay thủ thế, nói với binh sĩ thủ quan:

- Để ta đến hỏi!

Nói xong tiến lên hai bước

Hiệp Khôi ánh mắt sáng lên, chậm rãi ngừng xe ngựa

Ngô Tuấn mở miệng nói:

- Gần đây có kẻ xấu ẩn hiện, vì phòng ngừa kể xấu lẫn vào trong thành, phàm là người nhập quan nhất định phải trả lời mấy câu hỏi