Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 331: Quỷ tài hiểu quẻ



Chương 331: Quỷ tài hiểu quẻ

Chương 331: Quỷ tài hiểu quẻ

Ngô Tuấn khinh bỉ nhìn Hiệp Khôi một chút:

- Bá phụ, cướp liền nói cướp, cái gì mà sơn tặc ăn cướp

Hiệp Khôi lộ vẻ nghiêm túc nói:

- Thật sự là bọn hẳn tự nguyện tặng cho ta, bọn hắn nói chỉ cần ta thả bọn hẳn một ngựa, liên đưa cho ta tất cả vốn liếng để dành nhiều năm qua. Ta sau khi đáp ứng bọn hẳn, thực hiện hứa hẹn, thả một con ngựa của bọn hắn Ngô Tuấn giựt giựt khóe mắt nói:

- Bá phụ ngươi... thật đúng là lời hứa ngàn vàng, ta nghĩ bọn hắn trước khi chết, nhất định phi thường cảm động

Vào thời điểm Hiệp Khôi hồi tưởng quá khứ, gã béo đã dẫn người đi tới phụ cận, câm một thanh gỗ, hung thần ác sát nhìn phía bọn người Ngô Tuấn

Ngô Tuấn ngẩng mặt lên đánh giá gã béo, không khỏi khẽ giật mình:

- Từ lão bản? Thân thể gã béo run lên, quan sát tỉ mỉ Ngô Tuấn, thấy mình giống như không biết hắn, không khỏi nhíu mày:

- Ngươi là ai?

Ngô Tuấn vội ho một tiếng:

- Ta là tới từ Kinh Thành, Từ lão bản Túy Tiên Lâu, trong Kinh Thành không ai không biết!

Vị lão bản Túy Tiên Lâu Từ Xương này hắn quá quen thuộc, lúc trước vào thời điểm hắn đóng vai thây bói, còn từng lừa... khụ khụ, còn từng tính qua một quẻ cho Từ Xương, cụ thể là Kim Lân há lại vật trong ao, vừa gặp phong vân biến hóa rồng

Dạng người xuất thủ xa xỉ giống như Từ Xương là vô cùng hiếm thấy, bởi vậy Ngô Tuấn vô cùng khắc sâu ấn tượng đối với y, cho dù y hiện tại đầy bụi đất, vẫn bị Ngô Tuấn nhận ra được

Từ Xương thấy Ngô Tuấn thật sự nhận biết mình, không chỉ có không có khẩn trương, ngược lại là nhẹ nhàng thở ra, móc ra một tấm ngân phiếu từ trong ngực, nói:

- Bán cho chúng ta một chút đồ ăn, bọn nhỏ đẳng sau ta đã mấy ngày không có gì ăn

Ngô Tuấn tiếp nhận ngân phiếu, lộ vẻ hiếu kì hỏi:

- Phía trước không phải chính là Đông Lai Quan sao, ngươi có tiền như vậy, sao không vào thành mua đồ ăn?

Từ Xương tức giận ngồi xuống, thở dài:

- Ta nếu có thể đi vào thành, làm sao đến mức luân lạc tới tình cảnh như hiện tại. Cũng không biết rõ tên thất đức nào nghĩ ra chủ ý ngu ngốc, thiết hạ vấn đề tại quan khẩu, đáp không đúng căn bản không cho vào thành

Ngô Tuấn lòng tràn đầy ngạc nhiên nói: - Còn có loại quái sự này? Ngay cả ngươi cũng không đáp được, những đề mục kia rất khó sao?

Từ Xương khẽ gật đầu, lập tức lại lắc đầu:

- Nói khó cũng không khó, hỏi đều là sự tình phát sinh tại Đông vực gần đây. Thế nhưng là ta mẹ nó ở tại Kinh Thành cả một năm, có quỷ biết rõ tiểu thiếp phòng thứ ba Đại trưởng lão mới cưới tên gọi là gì

Ngô Tuấn có chút cứng đờ, liếc nhau cùng với Xương Bình, mơ hồ cảm giác chuyện này dường như là nhằm vào bọn hắn

Sau khi trâm mặc một lát, Ngô Tuấn đổi chủ đề, nhìn về phía một đám thiếu niên thiếu nữ ăn như gió cuốn bên cạnh, hỏi:

- Những đứa trẻ này là?

Từ Xương nhúng thịt bò, nhìn bọn nhỏ ăn đầu đây mồ hôi, cười nói:

- Ta trước đó vào thời điểm ở Kinh Thành gặp một vị cao nhân, may mắn được một vị cao nhân tính cho ta một quẻ

Cao nhân nói phong vân là chuyển cơ của ta, hôm sau ta liền gặp một đứa trẻ trong tên có chữ Vân, lúc ấy cũng không biết rõ là như thế nào, ta đột nhiên phúc chí tâm linh, trên đường đi thu nhận một số đứa trẻ cơ khổ, lần lượt lấy tên cho bọn nó là Phong, Vân!

Ngô Tuấn: "..."

Vị Từ lão bản này... thật sự mẹ nó là quỷ tài hiểu quẻ!

Vào thời điểm đang rối rắm, một thiếu nữ cõng bọc hành lý ủ rũ cúi đầu đi tới từ trên đường núi, làm như không thấy đối với bọn người Ngô Tuấn, mang trên mặt một cỗ phiền muộn

Ngô Tuấn mắt sắc nhận ra nàng, hô: - Chất nữ! Yên Nhiên nữ hiền chất!

Từ Yên Nhiên dừng lại bước chân, xoay mặt nhìn lại, nhìn thấy là Ngô Tuấn, không khỏi hơi sững sờ:

- Ngươi làm sao ở chỗ này?

Ngô Tuấn cười nói:

- Sang năm mới, ta ra ngoài dạo chơi. Ngược lại là ngươi, ở trong quân ba năm không có về nhà, thật vất vả trở về một chuyến, không ở trong nhà thật tốt, tại sao lại muốn đi ra bên ngoài?

Từ Yên Nhiên nghe vậy thở dài một tiếng, nói:

- Ta sau khi rời khỏi Trấn Nam Quân trở về sư môn một chuyến trước, cùng với sư phụ cùng nhau nghiên cứu mấy toà trận pháp ngươi cho kia, đợi sau khi phá giải hiểu rõ lại về nhà, lại phát hiện ra không trở vê được

Ngô Tuấn giật mình nói:

- Ngươi không phải dòng chính Từ gia sao, bọn hắn ngay cả ngươi cũng không cho đi?

Từ Yên Nhiên buồn bực ừ một tiếng, cắn răng nói:

- Đừng để cho ta biết rõ là tên khốn nào ra đề, để cho ta biết rõ là ai đang làm chuyện xấu, ta lột da hắn!

Ngô Tuấn bày ra bộ dáng hững hờ, nói:

- Ö? Bọn hắn hỏi ngươi chính là vấn đề gì?

Từ Yên Nhiên hít vào một hơi thật sâu, nói:

- Bọn hắn hỏi ta, Từ Yên Nhiên dứt sữa lúc mấy tuổi!