Với nụ cười hiền hoà ở trên mặt, Triệu Lam nói chuyện thay cho Tống Thái:
- Đứa nhỏ ngươi nói bậy gì thế, sư tỷ của ngươi làm sao lại hạ độc ở bên trong mì gà... nàng rõ ràng chính hạ độc ở trong mì!
- Thực ra món này là gà hầm...
Tống Thái nhìn kiệt tác của mình, cảm giác thực sự không thể lừa gạt được, lộ về sa sút tỉnh thần nói:
- Không có đạo lý, ta lúc ấy nhìn thấy rõ ràng, sư phụ vào thời điểm hầm gà chính là làm như thế... nhưng ta mở nắp nồi ra, con gà kia không biết rõ làm sao lại không còn, ngay cả một cục xương cũng không còn Tống Thái nói xong, đột nhiên nghĩ tới điều gì, dùng ánh mắt hoài nghi quét ở trên mặt Triệu Lam cùng với Tần Nguyệt Nhi:
- Có ai trong hai người vào bếp ăn trộm đồ ăn không?
Triệu Lam nghe vậy, ánh mắt khẽ nghiêng, quan sát ở trên mặt con gái, lộ ra biểu lộ hoài nghi
Tần Nguyệt Nhi thẳng thắn nói:
- Không phải ta ăn vụng, hơn nữa ngươi cũng không cần châm ngòi quan hệ giữa mẹ con chúng ta... dù sao quan hệ giữa hai mẹ con chúng ta vốn là chẳng ra sao cả
Triệu Lam: "..."
Đứa con ngu ngốc này, đang nói mò cái gì vậy
Lúc này, Ngô Tuấn thần thanh khí sảng bước vào từ cửa, dùng mũi ngửi mùi thơm thoang thoảng trong phòng, kinh ngạc nhìn về phía trong phòng:
- Ấy! Là ai vung nước hóa thi trong phòng!
Sau khi chân tướng được phơi bày, cả phòng trầm mặc một lúc, sau đó ánh mắt của đám người đồng loạt nhìn về phía Tống Thái
Trên mặt Tống Thái nặn ra một nụ cười khó coi, cầu cứu Ngô Tuấn:
- Sự phụ, ta bỏ nhầm nguyên liệu vào món gà hầm...
Ngô Tuấn nghe vậy vui lên, an ủi nàng:
- Không sao đâu, có kinh nghiệm là được rồi, người hãy viết ra công thức lần này và đơn giản hóa nó, ta sẽ đi lên núi, hái một chút rau dại trở về
Tân Nguyệt Nhi cùng với Diêm Quân đứng dậy, đeo giỏ trúc trên lưng, đi theo Ngô Tuấn đi ra sân nhỏ
Trạch viện của Hiệp Khôi ở tây ngoại ô Kinh Thành, ra cửa không xa chính là Tây Sơn
Rất nhanh, mấy người liên đi tới chân núi
Trên Tây Sơn, có tuyết đọng rải rác chưa tan, Ngô Tuấn câm xẻng đào một đoạn thân rễ rau dại, nói với hai người:
- Thứ này tên là U Minh Ma Dụ, có nhiều cách ăn, tối thiểu có thể làm ra sáu món ăn, các ngươi liền đào nó, ta sẽ đi tìm thứ khác
Hai người đáp lời, tiếp đó phân tán ra, tìm kiếm U Minh Ma Dụ Diêm Quân cần mẫn đào U Minh Ma Dụ, trong lòng ẩn ẩn có chút mong đợi Ngô Tuấn sẽ làm món gì với U Minh Ma Dụ này
Đột nhiên, một thanh âm giễu cợt vang lên trong lòng của hắn:
- Ha ha, đường đường là Diêm Quân Ma Giới, thế mà luân lạc tới làm trẻ con bán thảm, hơn nữa còn thích thú, truyền về Ma Giới, e rằng sẽ bị người cười rơi hàm răng
Thân thể Diêm Quân cứng đờ, toàn thân lông tơ đều dựng lên
Là ai đang nói chuyện? Người này làm sao biết thân phận của mình?
Diêm Quân rùng mình nhìn chung quanh, không có phát giác được bất luận khí tức người sống nào, áp lực trong lòng không khỏi trở nên càng thêm nặng nề
Cùng lúc đó, thanh âm kia lại vang lên một lần nữa:
- Đừng tìm, ta căn bản cũng không ở chỗ này, hoặc là nói... ta ở khắp mọi nơi
Diêm Quân nhìn tình cảnh quỷ dị trước mắt, trong lòng bỗng nhiên nghĩ đến một người - Ngươi nghĩ không sai, ta chính là Tâm Ma, ha ha ha ha, hoá ra Ma Giới còn không có quên mất tên của ta
Sắc mặt của Diêm Quân trở nên tái nhợt trong nháy mắt, năm đó Huyết Ma cùng với Tâm Ma tranh đoạt vị trí Ma Hoàng thất bại, đào thoát từ trong tay Ma Hoàng đảm nhiệm đời trước, cuối cùng không biết tung tích
Không nghĩ tới hai người bọn hắn thế mà song song chạy trốn tới nhân gian!
Hai người này tại thời điểm đỉnh phong, thế nhưng là có lực lượng so sánh với Ma Hoàng, hơn nữa còn có thần thông quỷ dị của riêng phần mình
Huyết Ma có tích huyết trọng sinh, không có cách nào chân chính bị giết chết, Tâm Ma thì là có năng lực nhìn thấu lòng người
Gặp gỡ Tâm Ma ở chỗ này, không cần đối phương tự mình động thủ, chỉ cần vạch trần thân phận của mình, ở dưới sự vây công của một đám cao thủ Kinh Thành, bản thân e rằng rất khó có thể chạy thoát được