Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 322: Mạnh miệng



Chương 322: Mạnh miệng

Chương 322: Mạnh miệng

Đi theo bên người Ngô Tuấn, thật sự là một chút cũng không thể chủ quan

Xem ra chính mình chỉ cần hơi lộ ra một điểm sơ hở, có khả năng lập tức liên sẽ vạn kiếp bất phục!

Nghĩ như vậy, Diêm Quân đi theo Ngô Tuấn về đến nhà, mấy người đóng cửa lại, xúm lại chia nhau chiến lợi phẩm

Sau khi kiểm kê bạc, vừa lúc là ba ngàn lượng bạc

Ngô Tuấn nhìn Hiệp Khôi, nói: - Bá phụ, ta cho ngươi hai lựa chọn, lựa chọn thứ nhất, là theo như trước đó chia cho ngươi một thành rưỡi, cũng chính là bốn trăm năm mươi lượng. Lựa chọn thứ hai, là chỉ cấp cho ngươi một trăm lượng, chính ngươi chọn đi

Hiệp Khôi cảm thấy mình đã bị vũ nhục, trừng mắt nói:

- Ngươi cho rằng ta khờ sao, ta đương nhiên là chọn bốn trắăm năm mươi lượng!

Ngô Tuấn dùng một loại ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Hiệp Khôi, chậm rãi nói:

- Đưa cho ngươi một trăm lượng bạc này, ta sẽ không nói cho bá mẫu biết

Thân thể Hiệp Khôi run lên, dùng bàn tay lớn dùng sức đập vào trên bờ vai Ngô Tuấn:

- Hiền chất ngoan, một trăm lượng của bá phụ liền tạm thời để cho ngươi giữ!

Mùng một tết, đêm

Trong nhà Lại Bộ Thượng Thư Cao Văn Bân có một đám lưu manh hung tàn xâm nhập, giả mạo vũ nữ mang ý đồ bất chính

Lúc này, một vị Hiệp Khôi đi ngang qua trùng hợp đi qua nơi này, gặp được bất bình, triển khai một trận chiến đấu kinh động tâm phách cùng với lưu manh, cuối cùng đánh bại lưu manh, bắt được hai tên lưu manh trong đó, một người thì lần trốn

Cao thượng thư được Hiệp Khôi cứu mệnh một lần nữa, mùng một tết đứng trong ngôi nhà hoang tàn và gần như đổ nát, xúc động rơi nước mắt tiễn Hiệp Khôi ra ngoài với lời cảm tạ, trong lòng thậm chí muốn cảm tạ tám đời tổ tông y

Không bao lâu, trong đại lao nha môn người bắt yêu, liền có thêm hai trung niên nam nhân mặc quần áo mỏng manh, vải tuyn trong mờ, râu ria xôm xoàm

Hai người ngồi xổm trong một cái lồng được bao quanh tạo thành bởi kiếm khí, ngậm miệng không nói một lời, sắc mặt hết sức khó coi

Hai người này, chính là Sở Giang Vương cùng với Tống Đế Vương - hai thuộc hạ được Diêm Quân tự mình ban tên

Bọn người Hiệp Khôi, Tạ Ngọc Dung, Triệu Lam đứng ở bên ngoài đại lao, ánh mắt dò xét ở trên người hai người

Không bao lâu, một vị quan văn bưng hai phần hồ sơ tiến đến, cúi người hành lễ, bẩm báo nói:

- Đã tra được thân phận của hai người này, một người đã từng là thống lĩnh Ngự Lâm Quân Điền Triệu Trì, hai trăm năm trước theo Kiên Đế Quân xuất chinh Yêu tộc, đã chiến tử ở phía trên hồ sơ

- Một người khác chính là Tiêu Tương kiếm khách tiếng tăm lừng lẫy bên trong võ lâm ba trăm năm trước - Lý Kiếm Thu, vì cầu bại một lần tiến đến khiêu chiến đệ nhất cao thủ Yêu tộc Đế Hoằng, sau không biết tung tích, nghi ngờ bị Đế Hoằng giết chết

Tạ Ngọc Dung lộ về cổ quái nhìn về phía Hiệp Khôi:

- Cho nên nói, ngươi lần này bắt được hai người chết?

Hiệp Khôi khẽ gật đầu:

- Dựa theo thuyết pháp của Ngô Tuấn, bọn hắn là mượn xác hoàn hồn, đợi đến khi hắn tới là có thể xác định

- Không cần, để ta tới hỏi một chút!

Triệu Lam dựng lông mày lên, xuyên qua lồng giam kiếm khí đi vào, bắt đầu hành hung đối với hai người, toàn bộ sự tức giận bị đánh thức rời giường lúc nửa đêm rơi ở trên người bọn họ

Chờ đến thời điểm Ngô Tuấn cùng với Tân Nguyệt Nhi chạy tới, hai người này đã bị đánh miệng méo mắt lác, quyền cước của Triệu Lam vẫn không tiếc rẻ chút sức lực nào, vừa đánh vừa quát:

- Có nói hay không, các ngươi có nói hay không...

Ngô Tuấn nhìn thấy tràng cảnh hung tàn như thế, không khỏi đau răng hút một ngụm khí lạnh

Triệu Lam thấy Ngô Tuấn tới, xoa xoa mồ hôi trên trán, quay sang nói:

- Miệng hai người bọn hắn rất cứng, ta dùng bảy thành khí lực, bọn hắn cũng không chịu nói

Sở Giang Vương lộ vẻ bi phẫn:

- Ngươi cũng không hỏi chúng ta một câu nào, ngươi không hỏi chúng ta làm sao biết rõ nói cái gìl

Triệu Lam hơi sững sờ, lập tức quay lại mặt nói:

- Nói, Tân Đại Hải giấu tiền riêng ở đâu!

Sở Giang Vương nghẹn họng nhìn trân trối nhìn qua Triệu Lam:

- Ta... ta không biết rõ...

- Còn nói không phải mạnh miệng!

Triệu Lam trừng mắt hạnh, một lần nữa bắt đầu hành hung đối với hai người Sở Giang Vương

Ngô Tuấn liếc nhìn Hiệp Khôi giật giật khoé miệng bên cạnh, quăng tới một cái ánh mắt đồng tình, lập tức nói với Triệu Lam:

- Bá mẫu ngươi dừng tay đi, bọn hắn dùng căn bản không phải là thân thể của mình, ngươi coi như đánh bọn hắn thành thịt nát, cũng sẽ không tạo thành tổn thương bao lớn đối với bọn hắn

Triệu Lam nghe vậy, ngừng tay đi ra, chau mày nói:

- Phiền toái như vậy...

Hiệp Khôi nói:

- Xác thực như thế, vào thời điểm ta đi bắt người, bọn hắn liền muốn vứt bỏ thân thể chạy trốn, bị ta dùng kiếm khí trấn áp lại, chẳng qua vẫn để một người trốn mất