Hiệp Khôi nhìn thấy đi vào là một đứa trẻ, không khỏi hơi sững sờ, dò xét vài lần ở trên mặt đứa trẻ, nói:
- Ta nhìn tiểu gia hỏa này làm sao có chút quen mặt?
Ngô Tuấn cũng là sững sờ:
- Ta nhìn y cũng có chút quen mặt, dáng dấp của tiểu gia hỏa này giống như có chút giống... Di Thiên?
Diêm Quân nghe được hai người đối thoại, trong lòng lập tức lộp bộp một cái
Di Thiên chính là thiên tài tuyệt thế Yêu tộc, trước đó đánh một trận với Đế Hoằng có đột phá, cảnh giới đụng chạm đến nửa bước Thánh Cảnh, sau khi trọng thương Nguyên Thần phong bế, Diêm Quân căn bản không có cách nào nhìn trộm, bởi vậy một mực không biết lai lịch của gã
Nếu như Ngô Tuấn nhận biết chủ nhân của cỗ thân thể này, vậy thì kế hoạch được trù tính cẩn thận của gã có lẽ sẽ chết yểu ở đây trước khi bắt đầu
Quan sát tỉ mỉ Diêm Quân một trận, Ngô Tuấn chợt linh quang lóe lên:
- Ta chợt nhớ đến một loại thuốc, có thể khiến người trưởng thành biến trở lại thời thơ ấu
Hiệp Khôi lấy làm kinh hãi:
- Thần kỳ như vậy?
Ngô Tuấn khẽ gật đầu:
- Ừm, đã từng có một thám tử học sinh cấp ba, đang đi công viên dạo chơi với bạn học thanh mai trúc mã, tận mắt trông thấy tổ chức áo đen tiến hành giao dịch hiện trường khả nghi. Lúc ấy học sinh cấp ba chỉ lo nhìn lén tình huống giao dịch, không có chú ý tới đồng bọn người áo đen tới gần từ phía sau lưng, bị đánh ngất xỉu sau đó cưỡng ép rót vào chất lỏng thần bí màu trắng sữa, đợi đến khi hắn tỉnh lạ —— phát hiện ra thân thể của hắn vậy mà nhỏ đi!
Hiệp Khôi ngạc nhiên đánh giá Diêm Quân:
- Chiếu theo ngươi nói, Di Thiên cũng là bị tổ chức áo đen cưỡng ép rót vào loại chất lỏng thần bí kia?
Tâm tư của Diêm Quân nhanh chóng quay ngược trở lại, nói:
- Ta mất trí nhớ, các ngươi nói Di Thiên là ai ta không nhớ nổi một chút nào, ta là nghe nói đại phu Nhân Tâm Đường y thuật cao minh, giỏi vê trị liệu nghỉ nan tạp chứng, đặc biệt sang đây xem bệnh!
Hiệp Khôi lúc này đã đi tới bên người Diêm Quân, đặt một tay trên bờ vai đối phương, sắc mặt có chút biến ảo hai lần, nói:
- Bên trong thân thể của người này không có một tia yêu khí, ngay cả yêu đan cũng không có, giống như không phải Di Thiên?
Ngô Tuấn cũng đi tới gần, đưa tay dò xét mạch môn của gã, tiến hành bắt mạch, khẽ nhíu mày nói:
- Thần Cung của gã quả thật có chút vấn đề, chỉ là ta nhất thời không rõ đã xảy ra chuyện 8Ì
trong lòng Diêm Quân có chút nhẹ nhàng thở ra, tiếp đó tội nghiệp nói:
- Ta hiện tại không có chỗ nào có thể đi, có thể ở lại chỗ của các ngươi không? Ta có thể phụ giúp làm việc...
Ngô Tuấn đồng tình nhìn gã một cái, nói:
- Hài tử đáng thương, vậy ngươi trước hết đi theo bên cạnh ta, đợi ngươi khôi phục ký ức lại đi tìm người nhà ngươi. Đúng rồi, ngươi mất trí nhớ đúng không, ta đặt cho ngươi một cái tên, ngươi dùng tạm trước...
Diêm Quân mở to đôi mắt to thiên chân vô tà, dùng sức gật đầu một cái:
- Ừml
Ngô Tuấn quan sát bốn phía một chút, hơi hơi trầm ngâm, bỗng nhiên nhìn về phía bầu trời, nói:
- Ngươi nhìn trên bầu trời lơ lửng một đám mây trắng hình con ngựa, không bằng liền gọi... ánh mắt của Hiệp Khôi sáng lên:
- Đây là danh tự quỷ quái gì, hài tử ngươi đừng nghe y, từ nay về sau ngươi liền gọi là —— A VĩI
Diêm Quân: ...
Đây càng không đáng tin cậy hơn, danh tự này hoàn toàn là không có nửa điểm quan hệ với những đám mây trên trời! Hơn nữa danh tự A Vĩ này, nghe tại sao lại có một loại khí tức nguy hiểm đây!
Thấy lực chú ý của hai người đều đặt ở trên người A Vĩ, Tống Thái không khỏi có chút ghen tị, la lên:
- A Vĩ, đến thu dọn củi đi!
Diêm Quân ô một tiếng, vội vàng chạy tới, giúp Tống Thái thu dọn củi tán loạn trên mặt đất, rất nhanh chóng ôm một đống lớn trên tay, nói:
- Tỷ tỷ, bỏ củi vào phòng bếp sao?
Tống Thái liếc mắt nhìn Hiệp Khôi:
- Không, bỏ vào phòng của Hiệp Khôi, y muốn ăn
Diêm Quân hít vào một hơi thật sâu, không dám tin nhìn về phía Hiệp Khôi
Sự tình ăn củi này, yêu quái cũng không làm được, đối với địch nhân hung ác, đối với mình còn hung ác hơn, chẳng lẽ đây chính là bí quyết Hiệp Khôi có thể trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ sao?
Hiệp Khôi: "...”
Đứa trẻ này, thật sự là không có chút đáng yêu nào Hỗ trợ thu dọn củi xong, sắc trời đã chạng vạng tối
Tân Nguyệt Nhi cùng với Triệu Lam lần lượt trở về nhà, hai người ngồi vào bàn ăn, không có gì ngạc nhiên khi ở nhà có thêm một đứa trẻ
Triệu Lam càng là thản nhiên biểu thị, chỉ là thêm một miệng án mà thôi
Nhìn thấy tất cả mọi người đều đã bị lừa, nỗi lòng lo lắng của Diêm Quân rốt cục cũng buông xuống, ngay vào thời điểm gã buông lỏng một hơi, cầm đũa muốn gắp thức ăn, lại phát hiện ra trong mâm đã không có vật gì, ngay cả nước thịt cũng đều bị bánh bao chấm sạch sẽ