Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 309: Muốn trừ hại vì dân



Chương 309: Muốn trừ hại vì dân

Chương 309: Muốn trừ hại vì dân

Bình Dương Quận Chúa phát giác được đạo kiếm khí nguy hiểm này, con ngươi bỗng nhiên phóng đại:

- Hiệp Khôi!

Trong nháy mắt kinh hô, kiếm khí đã xuyên thấu ngực nàng, chấn bay nàng bay ra ngoài cự ly mười trượng

- Rút luil

Ở bên trong tiếng hô to của Bình Dương Quận Chúa, mấy người lập tức chạy về phía đông, trong nháy mắt, đã biến mất vô tung vô ảnh

Sau một lát, thân ảnh Hiệp Khôi xuất hiện ở trong miếu đổ nát

Nhìn Ngô Tuấn đầu đây mồ hôi lạnh, Hiệp Khôi lộ vẻ bất đắc dĩ:

- Lúc này mới an phận mấy ngày, tại sao lại bắt đầu gây chuyện thị phi rồi? Lần này ngươi trêu chọc đến người nào?

Ngô Tuấn nặn ra một nụ cười bất đắc dĩ:

- Bá phụ, chuyện này thật sự không thể trách ta, ta lần này thật sự chỉ là đi ngang qua mà thôi...

Hiệp Khôi nghiêng qua một chút:

- Ta tin ngươi mới lạ, ngươi lần nào đi ngang qua cũng đều không có chuyện tốt, kiếm khí ta mới tích luỹ này, không biết bao lâu mới có thể khôi phục

Ngô Tuấn lộ ra vẻ mặt thành thật nói:

- Lần này may mắn mà có bá phụ cứu giúp, ngày mai nhất định sẽ dâng lên một phần đại lễ

Hiệp Khôi ánh mắt sáng lên: - Đại lễ gì?

Ngô Tuấn nói:

- Hũ phân mà bá phụ muốn trồng rau trước đó, ta đã tích lũy không sai biệt lắm!

Hiệp Khôi: "...”

Thật đúng là mẹ nó là một phân đại lễ!

Trong Kinh Thành đột nhiên toát ra một cỗ thế lực quỷ dị, đồng thời còn chiếm căn cứ thân thể của Bình Dương Quận Chúa, Trinh Nguyên Đế mệnh Triệu Lam tăng cường đề phòng trong thành, đào ba thước, cũng phải tìm ra mấy người kia Ngô Tuấn sau khi giúp đỡ Hiệp Khôi bón phân cho vườn rau, Triệu Lam người mặc áo giáp về đến nhà, lộ ra bộ dáng mặt ủ mày chau

Hiệp Khôi thấy thế, an ủi nàng nói:

- Không tìm được sao, chậm rãi tìm đi

Triệu Lam thở dài một tiếng:

- Ta đã tìm khắp tất cả những địa phương bọn hẳn có thể ẩn thân, ngay cả một chút dấu vết để lại cũng đều không tìm được, bọn hắn sẽ không phải đã chạy ra khỏi Kinh Thành rồi chứ? Ngô Tuấn tắm rửa xong đi ra, ngồi trên băng ghế đá, ngẩng đầu lên để Hiệp Khôi vận công hong khô cho mình, vừa nói:

- Bá mẫu, ngươi đi thăm dò y quán chưa? Bình Dương Quận Chúa bị thương, khẳng định phải tìm dược liệu trị liệu

Triệu Lam nghiêng mắt nhìn Ngô Tuấn, buồn bã nói:

- Đương nhiên đã tra xét, hiện tại địa phương duy nhất còn chưa có tra, chính là Nhân Tâm Đường của ngươi. Nói đi, có phải là ngươi đã giấu bọn hắn rồi hay không

Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái:

- Ta giấu bọn hắn làm cái gì, ngày hôm qua bọn hắn còn đang mưu đồ bí mật đối phó ta đây, sau khi bị ta chọc thủng, còn muốn giết ta diệt khẩu

Triệu Lam lộ vẻ hoài nghỉ nói:

- Ngươi không trêu ai không chọc ai, bọn hắn đối phó ngươi làm cái gì?

Ngô Tuấn nghiêm sắc mặt:

- Bọn hắn chỉ sợ là nghe nói y thuật của ta siêu phàm nhập thánh...

- Muốn trừ hại vì dân!

Hiệp Khôi chợt linh quang lóe lên, cảm giác được mình đoán được chân tướng

Ngô Tuấn hung dữ trừng mắt liếc y một cái, tiếp tục nói:

- Bọn hắn không có thân thể của mình, tất cả đều là mượn xác hoàn hồn, xem ra bọn hắn là sợ vào thời điểm làm việc bị ta nhận ra, phá hỏng chuyện tốt của bọn hắn

Triệu Lam khẽ gật đầu:

- Xác thực có loại khả năng này, nói như vậy ngươi là sợ hãi bọn hắn giết ngươi, cho nên trốn ở trong nhà của ta?

- Ta sẽ sợ bọn hắn? Ngô Tuấn coi nhẹ hừ một tiếng, lập tức nghiêm nghị giải thích:

- Nói đến rất không hợp thói thường, hôm nay thế mà không ai đi tìm ta xem bệnh, thế là ta liên trong lúc cấp bách dành thời gian tới giúp bá phụ bón phân cho vườn rau, xới chút đất, thuận tiện làm mấy ngàn bữa cơm cho bá mẫu

Triệu Lam: ”..."

Có người tìm ngươi xem bệnh mới không hợp thói thường đấy!

Mấy ngàn bữa cơm lại là cái quỷ gì, ngươi đây rõ ràng là hạ quyết tâm ở lại nhà tal

Vào thời điểm trong lòng tràn đầy phàn nàn không biết xả ra ở chỗ nào, Tống Thái vội vàng đi xe lừa tiến đến cửa chính, nhìn thấy Ngô Tuấn, lộ ra một cái biểu lộ mau tới khen ta, ngóc mặt lên nói:

- Sự phụ, ta đã đóng gói tất cả đồ vật đáng tiền bên trong y quán đến đây!

Ngô Tuấn vội ho một tiếng, nói:

- Dọn đến căn thứ hai Tây Sương phòng, gian kia là trống không Triệu Lam liếc mắt nhìn xe lừa, thở dài một tiếng, nói:

- Ban đêm ăn giò hầm

Ngô Tuấn lập tức lĩnh mệnh, vén tay áo lên đi về hướng phòng bếp, đi được một nửa, đột nhiên dừng lại bước chân, quay đầu nói:

- Hoàng Cung cùng với Thái Y Viện cũng có dược liệu, hai cái địa phương này Bình Dương Quận Chúa đều quen thuộc, đi thăm dò một chút xem có mất dược liệu gì không, biết đâu sẽ có manh mối

Triệu Lam ánh mắt sáng lên, lập tức đứng dậy, nên bước chân đi ra ngoài cửa

Không bao lâu, Triệu Lam liền đi đến Thái Y Viện, tìm kiếm Thái Y Lệnh Hoàng Tĩnh, hai người đi đến khố phòng cất giữ dược liệu