Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 307: Cảm động lây



Chương 307: Cảm động lây

Chương 307: Cảm động lây

Ngô Tuấn trầm tư một phen, mang Huyết Ma biến thành Hổ Phách ra:

- Ngươi biết rõ Diêm Quân không?

Huyết Ma cười lạnh một tiếng:

- Chưa từng nghe nói qua, năm đó vào thời điểm bản tôn tung hoành Ma Giới, gã còn chưa có ra đời đâu. Bản tôn nhìn ngươi là nhân tài, có hứng thú hay không đi theo ta cùng nhau giết trở lại Ma Giới! Chờ ta leo lên làm Ma Hoàng, có thể phong ngươi làm Thái Tử

- Không có hứng thú

Ngô Tuấn thấy gã không biết chút nào, liên muốn thu gã vào cái bình

Huyết Ma thấy thế quýnh lên:

- Cùng lắm thì để ngươi làm Ma Hoàng, ta làm Thái Tử!

Ngô Tuấn: ...

Năm đó Y Thánh đến tột cùng cho gã uống thuốc gì, đây rõ ràng là uống hỏng đầu óc rồi

Sau khi lòng tràn đầy im lặng nhét Huyết Ma vào trong bình, một lần nữa nhìn về phía Triệu Sơn, thấy hồn phách ông ta đã có dấu hiệu hỏng mất, thở dài một tiếng nói:

- Ngươi còn có tâm nguyện chưa dứt gì không?

Triệu Sơn nghĩ nghĩ, thân thể chợt chấn động, nói:

- Trong phòng ngủ của ta có một cái ngăn bí mật, trong đó có một cái rương

Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên:

- Bên trong ẩn giấu bảo bối gì, châu báu hay là ngân phiếu?

Triệu Sơn lộ ra vẻ mặt nghiêm túc dặn dò:

- Trong rương phong ấn tà ác lớn nhất trong nhân thế, tuyệt đối không nên mở nó ral Ngươi hãy dùng một môi lửa đốt nó đi, tốt nhất đốt vào thời điểm không có ai nhìn thấy!

Ngô Tuấn: "..."

Đó hẳn là bộ sưu tập cá nhân mà ngươi không thể lộ ra ngoài ánh sáng!

Ngô Tuấn có chút thất vọng liếc ông ta một cái, gật đầu nói:

- Ta hiểu, ngươi an tâm đi đi

Triệu Sơn nở nụ cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, tiếp đó liền hồn phi phách tán, biến mất ở trước mắt mọi người Cùng lúc đó, sợi ma khí chạy trốn ra ngoài từ Nhân Tâm Đường kia đã chạy trốn tới trong miếu đổ nát, hóa thành một hài đồng lớn bằng bàn tay, run lấy bẩy núp ở trong góc tường

Bình Dương Quận Chúa thấy thế, lộ vẽ giật mình đi đến trước, hỏi:

- Thân thể của ngươi đâu?

Tân Quảng Vương mặt mũi tràn đầy sợ hãi ôm bả vai của mình, co lại thành một đoàn nói:

- VỊ đại phu kia thật là đáng sợ, nhân gian thật sự là nguy hiểm...

Bình Dương Quận Chúa mắt nhìn Tân Quảng Vương bị dọa phá lá gan, không khỏi hồi tưởng lại kinh lịch Ngô Tuấn trị bệnh cho nàng mấy ngày qua, hốc mắt lập tức đỏ lên, cảm động lây nói:

- Đừng sợ, Diêm Quân cũng đã sắp đến, chỉ cần Diêm Quân xuất mã, nhất định có thể báo thù cho chúng tal

Lúc này, ở bên trong một cỗ xe ngựa hoa lệ chạy về hướng Kinh Thành

Diêm Quân tựa ở phía trên gối mềm, vừa ăn thịt bò, vừa say sưa ngon lành xem một quyển sách bị ngâm trong nước

Trên bìa sách viết một vài ký tự lớn rông bay phượng múa

Cảnh sát trưởng mèo đen đại chiến Thập Điện Diêm Lal

Vào thời điểm đang xem mê mẩn, gã chợt dừng lại, lật qua lật lại trang sách, cau mày nói:

- Đằng sau làm sao không có?

Sáng hôm sau, Ngô Tuấn nhìn ba người đang nằm trên giường bệnh với ánh mắt ôn nhu

Ước chừng qua nửa canh giờ, Xương Bình gương mặt đỏ bừng mở mắt ra:

- Ngươi nhìn đủ chưa...

Ngô Tuấn lưu luyến không rời nói:

- Lại để cho ta nhìn một lát, ba người bệnh, y quán của ta chưa bao giờ phong phú như vậy

Xương Bình nhướng mày nhấc chăn bông lên, lộ ra vẻ mặt lạnh băng ngồi dậy:

- Người bệnh của ngươi đi rồi

Xốc mêền lên, Tân Nguyệt Nhi mơ mơ màng màng mở mắt ra:

- Ăn cái gì?

Ngô Tuấn lộ ra bộ dáng bị đả kích, hữu khí vô lực nói:

- Uống cháo, ta nấu một nồi cháo thịt nạc lớn cho các ngươi

Mấy người ăn sáng xong, Tần Nguyệt Nhi dẫn theo tiểu yêu bị bắt, khiêng thi thể Triệu Sơn trở vê nhà

Xương Bình đi Hoàng Cung, báo cáo tình báo liên quan tới Diêm Quân, chỉ còn lại hai người sư đồ Ngô Tuấn cùng với Tống Thái, bắt đầu một khóa học mới

Ở trong mấy ngày này, Tống Thái đã nhận diện được tất cả dược liệu, đồng thời tìm ra được thành phần kim sang dược Sau đó chính là đánh giá Hạc Đỉnh Hồng

Tống Thái lộ ra sắc mặt trắng bệch nhìn mười bình Hạc Đỉnh Hồng trước mắt, xoắn xuýt nói:

- Sự phụ, thật sự phải uống sao?

Ngô Tuấn khẽ gật đầu:

- Bên trong mười bình Hạc Đỉnh Hồng này trộn lẫn các thuốc khác, việc ngươi cân làm, chính là nhấm nháp ra chính xác thành phần của bọn nó, đồng thời chế biến ra giải dược của bọn nó

Nói xong móc ra một quyển sách nhỏ

- Ta chỗ này còn có một môn châm pháp, có thể dùng để giải độc

Tống Thái thở phào một hơi, u oán nói:

- Sự phụ ngươi làm sao không lấy ra sớm một chút, suýt nữa làm ta sợ muốn chết

Ngô Tuấn liếc mắt nói:

- Nhanh đi, năm đó sư phụ ta thế nhưng là một ngày liên học được môn châm pháp này

Tống Thái cầm quyển sách nhìn mấy lần, dính một chút Hạc Đỉnh Hồng để vào trong miệng, tiếp theo đưa nội lực bám vào ngân châm, tỉnh chuẩn đâm vào bên trên mấy cái huyệt vị trên người