Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 305:



Chương 305: Muộn

Chương 305: Muộn

Ngô Tuấn nhìn về phía giường bệnh, chỉ thấy Xương Bình Công Chúa lộ vẻ mặt hoảng sợ, chỉ vào quây hàng xa xa

Trên quây, thình lình xuất hiện hai dấu tay đẫm máu!

Tình cảnh quỷ dị, khiến cho nàng rùng mình một phen

Ngay sau đó, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, nhìn về phía câu thang, lại là không có người nào!

Tiếp đó liền có một thanh âm âm trầm vang lên: - Ta chết thật là thê thảm... ta chết thật là thê thảm... trả mạng cho ta...

Tống Thái bị dọa đến run lấy bẩy, co quắp ở trong chăn, phát ra âm thanh run rẩy nói:

- Sư phụ, bên trong y quán bị quỷ ám! Ta cảm thấy như có người ở sau lưng, phả hơi lạnh vào cổi

Ngô Tuấn nhẹ giọng an ủi:

- Đừng sợ, người đứng phía sau ngươi... là ta

Tống Thái sững sờ, quay lại nhìn, chỉ thấy Ngô Tuấn chẳng biết lúc nào cũng chui vào chăn, đồng thời còn giấu ở sau lưng nàng

Bên trong bầu không khí khó xử, Tống Thái giật giật khóe miệng nói:

- Sự phụ, ngươi cũng sợ quỷ sao?

Xương Bình liếc nhìn Ngô Tuấn sắc mặt khẩn trương, nói:

- Hắn không sợ quỷ, hắn là sợ quỷ tới đòi bồi thường. Ngươi nghe con quỷ này nói 'Trả mạng cho ta' chứ, con quỷ này hẳn là bị sư phụ ngươi trị chết

Ngô Tuấn trừng to mắt nói:

- Ngươi làm sao làm bỗng dưng bôi nhọ sự trong sạch của ta, y thuật của Ngô mỗ ta cao siêu, chưa bao giờ trị chết ai, ta bình sinh không làm việc trái với lương tâm, nửa đêm không sợ qUỶ gọi xuân!

Tống Thái lộ vẻ không xác định nói:

- Sự phụ, hẳn là quỷ gọi cửa chứ?

Tiếng nói rơi xuống đất, cửa ra vào vang lên tiếng gõ cửa, xuyên thấu qua khe cửa, lại ngay cả cái cái bóng cũng đều không nhìn thấy

Ngô Tuấn giật mình một cái, hoảng hốt che miệng của Tống Thái:

- Ngươi đồ miệng quạ đen, đừng nói chuyện!

Một lát sau, một người trung niên nam nhân mặc áo bào tím, đầu đội kim quan xuyên qua cánh cửa đi đến, mắt nhìn Ngô Tuấn núp ở trong chăn, phát ra thanh âm không có chút chập trùng nào nói:

- Ngô Tuấn, canh giờ đã đến, ta đến câu hồn ngươi

Ngô Tuấn quan sát tỉ mỉ người trung niên đứng ở cửa ra vào, trong ấn tượng giống như hoàn toàn chưa từng gặp đối phương, không khỏi nhíu mày: - Ngươi là ai?

Trung niên diện mục uy nghiêm nói:

- Ta chính là Thập Điện Diêm La đứng đầu, Tần Quảng Vương!

Ngô Tuấn thử thăm dò nói:

- Không phải đến đòi bồi thường?

Tân Quảng Vương khẽ giật mình:

- Bồi thường cái gì?

Ngô Tuấn nhắm mắt lại, thở dài một hơi nhẹ nhõm, con mắt vào lúc mở ra một lần nữa, ánh mắt đã tràn đầy vẻ tức giận - Hừ, không phải đến đòi bồi thường...

Ngô Tuấn nhảy xuống từ trên giường, lộ ra biểu lộ âm trầm cười lạnh:

- Không phải đến đòi bồi thường, lại dám đến hù doạ ta

Tiếng nói còn chưa rơi xuống đất, Xuân Thu Bút đã xuất hiện ở trong tay, tiếp đó dùng bút vẽ một bức chân dung ba mắt trước mặt

- Còn dám giả mạo Diêm Vương gia, hôm nay ta để ngươi biết rõ Mã vương gia có mấy con mắt! Tân Quảng Vương nhìn Mã vương gia cả người sáng rực, khẽ nhíu mày nói:

- Nếu tính không sai, chính là ba con mắt

- Còn dám nói xen vào, ta để cho ngươi nói xen vào!

Ngô Tuấn nhướng mày trừng mắt, đưa tay đẩy tượng thần trước người

Tượng thần bỗng nhiên mở ra con mắt thứ ba trên trán, một luồng sáng vàng xen lẫn hào quang từ trong mắt trên trán bắn ra, chiếu về phía Tần Quảng Vương Đột nhiên xảy ra dị biến, Tần Quảng Vương không nghĩ tới con mắt kia thế mà cũng có thể công kích, không kịp né tránh, trong chớp mắt liền bị ánh vàng xuyên thấu ngực

Trong một cái chớp mắt tiếp theo, một thân quỷ khí âm trầm của Tần Quảng Vương bỗng nhiên tiêu tán, oanh một tiếng nổ tung

Sau khi mất đi quỷ khí màu đen bao trùm, Tần Quảng Vương lộ ra diện mục thật sự, lại là một cỗ thi thể đã sớm chết đi nhiều năm!

thân thể của Tần Nguyệt Nhi bỗng nhiên run lên:

- Đây là Triệu Sơn, là thúc tổ của ta! Vài thập niên trước, ông ấy suất quân gấp rút tiếp viện bọn người Lý Tử Quỳnh, ác chiến với Yêu Hoàng tại Khe Long Sầu, cuối cùng kiệt lực mà chết, chúng ta vẫn cho rằng thi thể của ông ấy bị yêu quái ăn!

Ngô Tuấn nhìn chằm chằm thi thể Triệu Sơn khẽ nhíu mày:

- Trên người y có ma khí, chẳng qua dung hợp với linh hồn có sơ hở, dường như là bị người rót vào, trình độ dung hợp còn không có cao bằng Huyết Ma. Phải tranh thủ thời gian giải quyết y mới được, nếu không sẽ muộn

Tân Nguyệt Nhi kiệt lực ngồi dậy, thở hồng hộc rút bảo kiếm ra:

- Để ta giúp ngươi, tranh thủ giải quyết y vào trước khi y triệt để dung hợp ma khí

Ngô Tuấn đưa tay ấn nàng trở vê:

- Không có việc gì, ma khí không dung hợp được với linh hồn của y, loại trình độ này đã là cực hạn của y

Tần Nguyệt Nhi lộ ra về mặt vô cùng nghi hoặc nói: - Vậy ngươi nói muộn là có ý gì?

Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu, sắc mặt trở nên ngưng trọng:

- Lại không đi ngủ, đêm sẽ muộn!

Tân Nguyệt Nhi: ...