Nhưng mà, Huyết Ma vẫn như cũ đứng thẳng tại chỗ, phẳng phất như không có bất kỳ biến hóa nào, ngược lại là Tư Mã Nguyên lộ về không thể tin, cánh tay câm Xuân Thu Bút có chút run rẩy
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, Tư Mã Nguyên phun ra một ngụm máu, rớt ở trên da thịt Huyết Ma, rất nhanh bị gã hấp thu sạch sẽ, Tư Mã Nguyên phảng phất như bị rút sạch khí lực, kiệt lực hét lớn một tiếng, rút Xuân Thu Bút ra, lảo đảo lui lại mấy bước, ngã ngôi trên mặt đất
Ngô Tuấn nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Tư Mã Nguyên, nói:
- Mất máu quá nhiều... Huyết Ma động tay động chân ở trên thân thể ngươi, chẳng lẽ là khuôn mặt máu vừa rồi?
Huyết Ma cười lạnh một tiếng, vết thương trên trán chậm rãi khép lại:
- Trúng Thị Huyết Ma Công của ta, còn muốn tiếp tục động thủ với ta, quả nhiên là ý nghĩ hão huyền Ngô Tuấn vuốt kim châm trong tay, sắc mặt trở nên ngưng trọng, thấp giọng la lên:
- Nguyệt nhi
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, một đạo kiếm khí xông phá sàn nhà, toát ra từ dưới chân Huyết Ma
Thân hình Huyết Ma bỗng nhiên cất cao, thân thể lộn nhào trên không trung, kiếm khí bay sượt qua người đâm vào trần nhà
Tân Nguyệt Nhi xông phá tấm ván gỗ rơi vào giữa sân, một tia máu loãng màu tím thuận thuận theo thân kiếm chậm rãi nhỏ xuống
Trên mặt Huyết Ma xuất hiện một chút giận dữ, cánh tay bị vạch phá cấp tốc phục hồi như cũ, phát ra thanh âm lạnh như bằng nói:
- Các ngươi đã thành công chọc giận ta
Ngô Tuấn đoạt lấy Xuân Thu Bút từ trong tay Tư Mã Nguyên, không yếu thế chút nào quay lại trợn mắt nhìn:
- Ngươi cũng đã thành công chọc giận ta, bệnh nhân mà ta muốn chữa, không một ai có thể bỏ chạy! Huyết Ma gầm thét một tiếng, tay phải nắm lại, một bàn tay máu ngưng tụ từ máu tươi toát ra từ lòng bàn tay, mang theo một cơn gió tanh, gào thét ập về phía Ngô Tuấn!
Cùng lúc đó, Ngô Tuấn câm Xuân Thu Bút, vung vẩy trên hư không mấy lần
Xuân Thu Bút phẳng phất như cảm nhận được kích thích, phát ra một tiếng hoan hô nhảy cẵng, theo Ngô Tuấn vung vẩy, ngưng ra một nhóm chữ lớn rồng bay phượng múa trên không trung
Thiên địa có chính khíl
Cùng lúc đó, bên trong thánh miếu, tượng thần Á Thánh bỗng nhiên lóe sáng, một cỗ hạo nhiên chi khí bàng bạc phá vỡ màn đêm đen như mực, đâm thẳng lên trời caol
Hạo nhiên chính khí bay thẳng vào chân trời, chiếu sáng toàn bộ Kinh Thành như ban ngày
Ở phía dưới chính khí càn quét, yêu tà núp trong bóng tối nhao nhao phát ra tiếng kêu thảm, đám người lúc này mới biết rõ, trong Kinh Thành, thế mà giấu giếm nhiều nguy hiểm như vậy
Ứng Như Long cất bước đi ra từ trong thư phòng, nhìn hạo nhiên chính khí hô ứng lẫn nhau trên Túy Tiên Lâu, bàn tay khô héo trong tay áo run nhè nhẹ, bên trong ánh mắt giếng cổ không gợn sóng lộ ra một tia kích động hiếm thấy
Ở một chỗ tiểu viện trong Kim Hoa Huyện, Trân phu tử như trút được gánh nặng thở ra một hơi:
- Thiên địa có chính khí, thiên địa có chính khí... tên tiểu tử thối này, cuối cùng nhớ tới bút là dùng để viết chữ!
Ở bên trong Thập Vạn đại sơn phía Tây Nam, Họa Thiên thu tầm mắt lại từ trên người bầy yêu nhảy múa trên quảng trường, lộ vẻ hứng thú nhìn về phía phương hướng Kinh Thành:
- Vẫn là Kinh Thành thú vị!
Cùng lúc đó, Bình Dương Quận Chúa nằm trên giường bệnh cảm thấy một cỗ đau nhói đến từ linh hồn, lộ ra vẻ thống khổ:
- Tên lang băm này thế mà có thể kích phát hạo nhiên chính khí, nơi đây thực sự quá nguy hiểm, phải tranh thủ thời gian rời đi...
Nói xong, liền vận hết lực lượng toàn thân, kiệt lực bò đi vê phía cửa ra vào
Bình Dương Quận Chúa chỉ là bị hạo nhiên chính khí quét đến, liên đã cảm thấy cực độ khó chịu
Ở một bên khác, Huyết Ma đứng pử trước người Ngô Tuấn ở dưới sự cọ rửa của hạo nhiên chính khí, cả người đều thống khổ rú thảm
Bị bao trùm ở bên trong hạo nhiên chính khí, màu máu trên người Tư Mã Tông cấp tốc bốc hơi phai màu, cuối cùng chỉ còn bảo lưu một mảnh màu máu ở trên trán, giống như là một cái bớt hình giọt nước Ngô Tuấn hai mắt sáng lên nhìn sự biến đổi của gã, câm một cây kim châm bấm tay bắn ra
Một luồng ánh vàng hiện lên, tỉnh chuẩn đâm vào phía trên trán Tư Mã Tông
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể Tư Mã Tông run lên bần bật, một cỗ máu loãng thuận theo kim châm trượt xuống
Máu loãng không ngừng tuôn ra, chảy xuôi trên mặt đất, dần dần ngưng tụ thành một hình người
Chân thân Huyết Ma lần đầu tiên bại lộ ở trước mặt người!
- Thiên Tuyệt Châm!
Huyết Ma nhận ra cây kim châm từng đâm gã năm đó, gầm thét một tiếng, phun ra một đoàn huyết vụ từ trong miệng, bao trùm thân thể của gã, chống cự lại hạo nhiên chính khí cọ rửa, thu tay lại bóp Liên Hoa ấn
Một đóa Huyết Liên nở rộ bay ra từ trong ngực gã, xoay tròn lướt vê hướng Ngô Tuấn