Niệm Nô phảng phất như ngoảnh mặt làm ngơ đối lời nói của bọn hắn, vẫn mỉm cười duyên dáng và nhảy múa với nhạc đệm của các nhạc cụ, nhưng trong lòng do dự một trận
Ngô Tuấn đã cứu nàng một lần trên thuyền hoa, lần yến hội này, lại là nhằm vào Ngô Tuấn mà tới
Khiến trong lòng của nàng nhất thời do dự, không biết có nên cứu Ngô Tuấn lần này hay không
Vào thời điểm do dự không quyết định, trên thang lầu vang lên một tràng tiếng bước chân
Ngô Tuấn một thân một mình từ cửa thang lầu dạo bước đi tới, nở nụ cười nói:
- Tới chậm, tới chậm, vẫn còn may không phải là quá muộn, kịp tới đưa các ngươi đoạn đường cuối cùng!
Nhạc múa liên ngừng lại, tất cả mọi người trừng mắt nhìn về phía Ngô Tuấn
Ngô Tuấn đảo mắt nhìn mọi người ở đây, không khỏi hơi sững sờ:
- Tiếp tục tấu nhạc, tiếp tục múa, tốt xấu cũng là một bữa cơm cuối cùng, phải để cho bọn hắn tận hứng mới được!
Nhìn Ngô Tuấn một mình đến đây phó ước, đồng thời xuất khẩu cuồng ngôn, mọi người ở đây đều đen mặt
Lúc này, Tân Nguyệt Nhi cùng với Tống Thái một trái một phải đi ra từ phía sau hẳn
Tư Mã Tông phẳng phất như không có nghe được, mỉm cười, đưa tay mời nói:
- Ngô đại phu tới, mời ngồi vào đi
Ngô Tuấn quét mắt nhìn gian phòng, dẫn hai nữ đi tới chỗ trống ngôi xuống
Tống Thái vụng trộm liếc mắt Ngô Tuấn, bưng chén rượu lên uống một ngụm, lập tức một cỗ khí cay bay thẳng đến con mắt, vừa muốn ăn đồ ăn, phát hiện ra trên bàn đã chỉ còn lại một cái đùi gà, đưa tay đoạt cùng với Tần Nguyệt Nhi
Nhìn hai nữ bên cạnh vén tay áo lên tranh đùi gà, Ngô Tuấn lộ vẻ phiền muộn nói:
- Chúng ta tới là làm chính sự, ta nói các ngươi hai có thể nghiêm túc một chút hay không...
Tư Mã Tông là nhận biết Tần Nguyệt Nhi, nhưng đối với Tống Thái đột nhiên xuất hiện cũng rất lạ lẫm, ánh mắt đảo qua khuôn mặt của nàng, nói:
- Vị cô nương này là...
Tống Thái xé một miếng thịt gà nhét vào bên trong miệng, ngửa mặt lên nói:
- Ta là đệ tử Ngô đại phu mới thu
Tư Mã Tông ồ một tiếng, có chút ý vị sâu xa tiếp tục hỏi:
- Vậy ngươi đi theo Ngô đại phu là muốn học thứ gì?
Tống Thái suy nghĩ một chút, có chút do dự nói:
- Đại khái là học làm thịt người?
Ngô Tuấn phun ra một ngụm nước trà, trừng mắt nhìn nàng quát lớn:
- Chúng ta mở y quán, không phải mở hắc điếm!
Tư Mã Tông có chút vui lên:
- A, vẫn là tiểu cô nương người sảng khoái nói chuyện sảng khoái, Ngô đại phu giống như không hài lòng lắm đối với lễ tạ lỗi ta dâng lên sáng sớm? Ngô Tuấn thấy gã chuyển tới đề tài chính, nghiêm sắc mặt, nói:
- Há lại chỉ có từng đó không hài lòng lắm, phần đại lễ kia của ngươi, làm cho ta cho tới bây giờ đều ăn không nổi đồ vật
Trên mặt Tư Mã Tông vẫn treo tiếu dung như cũ, nói:
- Ô, Ngô đại phu muốn như thế nào?
Ngô Tuấn ung dung quay sang nhìn lại:
- Không muốn gì cả, nếu ngươi đã khiến cho ta ăn không ngon, ta phải hoàn trả gấp mười mới được
Tư Mã Tông cười một tiếng:
- Rất dễ xử lý, Ngô đại phu ngươi có chỗ không biết, tại hạ đã tích cốc nhiều năm, đã sớm không cân ăn
Ngô Tuấn giật giật khóe mắt nhìn gã:
- Nhìn không ra ngươi vẫn rất hài hước, đám ma đầu các ngươi đều là như thế sao?
Nụ cười trên mặt Tư Mã Tông bỗng nhiên biến mất, hai mắt như điện nhìn về phía Ngô Tuấn: - Ta xem ở trên mặt mũi Hiệp Khôi liên tục nhường nhịn đối với ngươi, tiểu bối ngươi được một tấc lại muốn tiến một thước, hôm nay nếu dễ dàng cho tha ngươi, mặt mũi của Tư Mã gia chúng ta ở đâu!
- Người đâu, bắt tiểu bối này lại
Nho sinh ở phía đối diện đã sớm không chịu nổi, nghe được gia chủ hạ lệnh, văn khí hùng hậu trên thân lúc này tuôn ra, cao giọng quát Ngô Tuấn:
- Môi gươm lưỡi kiếm!
Tiếng nói rơi xuống đất, rừng gươm mưa kiếm trong dự liệu lại không đến, mọi người ở đây không khỏi im lặng, kinh ngạc nhìn về phía nho sinh
Nhìn gương mặt đờ đẫn của nho sinh, Tống Thái lộ ra bộ dáng do dự, thử thăm dò trả lời:
- Giương cung bạt kiếm?
Tân Nguyệt Nhi phun ra vỏ quả nho cuối cùng, quả quyết nói:
- Giương nanh múa vuốt!
Nói xong, lộ vẻ kiêu ngạo nhìn vê phía Ngô Tuấn
Ngô Tuấn không khỏi nhíu mày:
- Trảo... là ta thua, chúng ta chơi lại
Nho sinh lấy lại tỉnh thân, đỏ mặt đứng dậy, rút cây thước sắt treo trên eo ra:
- Thằng nhãi ranh, lại dám lấn ta! Hôm nay để cho ngươi kiến thức đường đường chính chính chi đạo, dạy cho ngươi cách làm người!
Tiếng nói rơi xuống đất, nho sinh vung thước sắt, phân chia không gian trước mặt thành vô số ô vuông, cắt chém về phía Ngô Tuấn
Nhìn ô vuông đột nhiên xuất hiện, Tân Nguyệt Nhi cảm giác được một cỗ khí tức nguy hiểm, tay phải đã đặt ở trên chuôi kiếm