Sau một hồi im lặng, thiếu nữ phẳng phất như bị vũ nhục, phẫn nộ quát:
- Ta đường đường là đệ tử đích truyền của sát thủ đệ nhất thiên hạ, sẽ luân lạc tới trộm phân? Liên xem như tên ăn mày mắt mù què chân, cũng sẽ không làm loại sự tình này!
Bình Dương Quận Chúa: "..."
Có tin hay không ta hiện tại liên giết chết ngươi!
- Ồ, hoá ra trộm phân không phải ngươi, vậy ngươi là đến ám sát Bình Dương Quận Chúa?
Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng:
- Cái gì mà Bình Dương Quận Chúa, ta là tới giết ngươi!
Ngô Tuấn lấy làm kinh hãi, cẩn thận nhìn kỹ thiếu nữ, cau mày nói:
- Ta không biết ngươi, ngươi làm sao lại giết ta?
Thiếu nữ lộ ra biểu lộ thấy chết không sờn, nói:
- Ngươi cướp đi xưng hào sát thủ đệ nhất thiên hạ của sư phụ ta, ta muốn giết ngươi, tìm về chính danh cho sư phụ!
Ngô Tuấn lộ vẻ mặt đờ đẫn nói:
- Ta là sát thủ đệ nhất thiên hạ? Ta nói ngươi có phải nhầm rồi hay không, ta chỉ là đại phu thôi mà?
Trên mặt thiếu nữ lộ ra một nụ cười tự tin:
- Ha ha, y sư chỉ là thủ đoạn giấu diếm thân phận của ngươi, ngươi gạt được người khác, nhưng không gạt được tai Ngoài sáng ngươi là y sư, trong bóng tối ngươi liền ám sát gia chủ Gia Cát thế gia, Tử Quỳnh tiên tử Lý gia cùng với chưởng môn phái Âm Sơn, ba vị cao thủ đệ ngũ cảnh chẳng biết tại sao đều chết ở trên tay của ngươi! Cao thủ bị ngươi giết chết sau lưng càng là vô số kể, trong truyền thuyết ngay cả Hiệp Khôi cũng đều suýt nữa chết ở trên tay của ngươi! Ta đã ở phụ cận y quán quan sát ngươi rất lâu, ta vô cùng xác định, ngươi chính là đương kim sát thủ đệ nhất thiên hạ —— Lạt Thủ Độc YI
Ngô Tuấn tức giận đến mặt đỏ rần, giận dữ nói:
- Phi báng, đây là phỉ báng trần trụi, ta mở y quán, có thể đi giết người? Lời đồn này đến tột cùng ai truyền đi, ta mà bắt được liền xé miệng của hắn!
Thiếu nữ thấy Ngô Tuấn không thừa nhận, duỗi ngón tay chỉ về phía Bình Dương Quận Chúa còn đang đổ máu trên giường, châm chọc nói:
- Còn nói ngươi không phải Lạt Thủ Độc Y, không phải Lạt Thủ Độc Y, có thể sử dụng bệnh nhân làm thế thân của ngươi bị chém thay ngươi?
Ngô Tuấn đưa mắt nhìn Bình Dương Quận Chúa hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu, cười lạnh nói: - Hừ, ta hiện tại liền chữa khỏi cho nàng, chứng minh cho ngươi ta là đại phu tốt hợp cách!
Nói xong, móc ra một bao thuốc bột, nhanh chóng vấy vào trên vết thương của Bình Dương Quận Chúa
Bình Dương Quận Chúa vốn dĩ mất máu quá nhiều, ý thức có chút mơ hồ, sau khi được vấẩy thuốc bột lên, đột nhiên cảm giác được một cỗ đau đớn thấu tim xộc thẳng tới chỗ sâu linh hồn, thân thể co lại, triệt để mất đi ý thức
Thiếu nữ nhìn tình cảnh vết thương của Bình Dương Quận Chúa cấp tốc khép lại, lộ vẻ rung động nói:
- Đây là... đây là bị trị cho đến chết sao? Trong lúc nói cười giết người trong vô hình, đây chính là thực lực của sát thủ đệ nhất thiên hạ sao?
Ngô Tuấn bi phẫn nói:
- Ta làm sao vẫn là sát thủ đệ nhất thiên hạ, ngươi không nhìn thấy vết thương của nàng đã khỏi hẳn sao?
Thiếu nữ có chút mờ mịt nói:
- Thế nhưng nàng chết rồi... Ngô Tuấn lòng tràn đầy bất đắc dĩ phun ra một hơi, nói:
- Không thể nói rõ ràng với ngươi, Nguyệt nhi, mau bắt cô ta lại!
Tần Nguyệt Nhi bắn ra một đạo kiếm khí từ đầu ngón tay, phong bế huyệt đạo của thiếu nữ
Lúc này, Bình Dương Quận Chúa chậm rãi tỉnh lại, ánh mắt trống rỗng, thân thể co quắp lầm bẩm nói:
- Nãi nãi, ta thấy được nãi nãi đã chết đứng trên cầu vẫy tay với ta... Thấy nàng tỉnh lại một lần nữa, thiếu nữ lộ ra biểu lộ không dám tin, thất thanh nói:
- Thật sự chữa khỏi, ngươi thật đúng là đại phu!
Ngô Tuấn rốt cục cũng đã chứng minh thân phận của mình, không khỏi thở ra một hơi dài, lộ ra một nụ cười mang theo áy náy, giải thích với Bình Dương Quận Chúa:
- Là ta chủ quan, trước khi ngủ quên mở ra cơ quan, để ngươi chịu khổ
Sắc mặt của Bình Dương Quận Chúa cứng đờ, khóe mắt yên lặng chạy ra một giọt nước mắt: Quên con mẹ nói
Sáng hôm sau, vào thời điểm Ngô Tuấn đang xem bệnh cho người ta trong mộng đẹp, đột nhiên cảm thấy một bóng đen phủ trên mặt mình
Con mắt khẽ động, mở mắt ra, mặt của Tân Nguyệt Nhi thình lình xuất hiện ở trước mắt
Ngô Tuấn vô lực rên rỉ một tiếng:
- Dậy sớm như thế, ta híp mắt một lát nữa liên dậy làm cơm...
Tân Nguyệt Nhi nói:
- VỊ sát thủ kia xử trí như thế nào, phong ấn ở trên người nàng đã sắp hết hiệu lực
Ngô Tuấn mơ mơ màng màng nói:
- Phạt nàng ngửi chao một đêm, nàng đã nhận lỗi chưa?
Tân Nguyệt Nhi dùng một loại biểu tình cổ quái nói:
- Không có, ngươi vừa mới đi, khối chao kia liền bị nàng ăn, ta ăn một khối nàng ăn một khối, còn ăn không nhanh bằng nàng, hiện tại chao của ngươi đã bị tiêu diệt hết