Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 289:



Chương 289: Trộm

Chương 289: Trộm

Xương Bình trợn mắt nhìn Ngô Tuấn một cái, tiếp đó nhìn về phía bàn cờ bị hắn lật tung, nói:

- Lại chơi một ván, ta không tin hôm nay không thắng được ngươi!

Ngô Tuấn có chút bất đắc dĩ ừ một tiếng, đi đến trên giường, thu thập lại quân cờ

Năng lực học tập của Xương Bình không khỏi cũng quá mạnh, vừa mới học chơi cờ tướng một ngày, hắn đã có chút không chống đỡ được Bất tri bất giác, sắc trời đã tối sâm lại, bên trong y quán cũng đã đốt đèn lên

Xương Bình dưới đèn có vẻ hơi kích động, nhìn chằm chằm bàn cờ, nói:

- Quân tượng của ngươi đã không còn, lần này xem ngươi làm sao lật bàn!

Ngô Tuấn ăn một quân cờ của nàng, không chịu thua cười lạnh nói:

- Quân tượng của ngươi cũng mất!

Xương Bình hơi sững sờ:

- Ngươi mặc kệ tướng của ngươi sao?

Ngô Tuấn bình tĩnh nói:

- Chơi cờ tướng không phải là vì ăn tượng sao, không ăn tượng thì gọi là cái gì chơi cờ tướng?

Xương Bình im lặng nói:

- Thế nhưng ngươi sẽ thua đấy?

Ngô Tuấn cười nhạt một tiếng, lộ ra biểu lộ cao thủ tịch mịch:

- Thắng bại là chuyện thường của binh gia, hơn nữa ta còn chưa có thua...

Đang nói, thân thể của Ngô Tuấn đột nhiên chấn động, giơ ngón trỏ lên nói:

- Xuyt, có trộm!

Xương Bình hoài nghi nhìn chằm chằm bàn cờ:

- Ngươi sẽ không lại muốn chơi xấu không nhận thua đó chứ?

Ngô Tuấn trợn mắt nói:

- Thật sự có trộm!

Ở ngoài cửa, Bình Dương Quận Chúa đổi một thân y phục dạ hành, vô thanh vô tức đi ra từ trong phòng Ngô Tuấn, ở bên trong hậu viện ngoài ý muốn phát hiện ra hai cái bình Vừa rồi nàng đã lục soát khắp gian phòng của Ngô Tuấn, cũng không có tìm được Mộng Linh

Mà hai cái bình đặt ở ngoài cửa này, lại có chút cổ quái

Trên một cái bình trong đó dán phù văn, nhìn chính là phong ấn hết sức lợi hại

Một cái bình khác cũng là niêm phong cực kỳ chặt chẽ, nhưng không có bất kỳ cấm chế nào

Phát giác được phía đại đường truyền đến tiếng bước chân, nàng quyết định thật nhanh, ôm lấy cái bình nhìn có vẻ bình thường kia nhảy ra ngoài tường

Hai cái bình này đặt ở địa phương dễ thấy như thế, trong đó khẳng định có lừa dối, bởi vậy cái bình dán phong ấn nhất định là dùng để mê hoặc nàng!

Nếu như Mộng Linh thật sự bị phong ấn, khẳng định cũng là ở trong cái bình có bề ngoài thường thường không có gì lạ này!

Bình Dương Quận Chúa tràn đầy tự tin ôm cái bình rời đi, rất nhanh liên biến mất ở trong bóng đêm mịt mờ

Xương Bình ởi vào trong viện, nhận ra động tĩnh ai đó rời đi, giật mình nói:

- Thật sự có trộm, ngươi mau đi xem bị mất cái gì!

Ngô Tuấn lộ ra sắc mặt khó coi chạy vào trong phòng tra xét một phen, đồ vật đáng tiên đều không có mất, xem xét ở bên trong sân nhỏ, rất nhanh phát hiện ra bên cạnh cái bình chứa Viêm Ma cùng với Thánh Chủ thiếu một cái bình, lập tức có chút hoài nghi nhân sinh nói:

- Tên trộm này... dường như là đến trộm phân!

Xương Bình:

Sáng hôm sau, Bình Dương Quận Chúa bước vào y quán, liên thấy Ngô Tuấn đang bận rộn bố trí cạm bẫy

Ngoại trừ Xương Bình Công Chúa, Tân Nguyệt Nhi cũng ôm Vượng Tài đến nơi này, vừa gặm xương cốt ở bên trong ánh mắt u oán của Vượng Tài, vừa nhìn Ngô Tuấn đang dán ảnh khắp nơi

Thấy Bình Dương Quận Chúa đến, Xương Bình hô:

- Bình Dương tỷ tỷ, thân thể của ngươi đã khá hơn chưa?

Bình Dương Quận Chúa cười gật đầu: - Đã khá hơn nhiều, tiểu Ngô đại phu đây là đang làm gì?

Trên mặt Xương Bình lộ ra vẻ lúng túng:

- Tối hôm qua y quán mất trộm, hắn đang bố trí cạm bẫy tăng cường phòng bị

Bình Dương Quận Chúa giật mình nói:

- Bị mất thứ gì?

Xương Bình lộ ra bộ dáng khó xử, giống như nói không nên lời, Tần Nguyệt Nhi ở một bên nói:

- Một hũ phân, cha ta dùng để trông rau. Nghe nói phân bón bị mất, cha ta còn tưởng rằng là Ngô Tuấn hẹp hòi, ngay cả một hũ phân cũng đều không nỡ cho ông ấy, dù sao ông ấy vẫn là lần đầu nghe nói có kẻ trộm phân

- Hũ phân! ! I

Khuôn mặt của Bình Dương Quận Chúa trở nên trắng bệch trong nháy mắt, tựa như hồn bay phách lạc

Cái bình tối hôm qua kia, nàng không dám tự tiện mở ra, mà là truyền tống về Ma Giới

Tính toán thời gian, không sai biệt lắm cũng đã đưa đến trước mặt Ma Hoàng!

Nghĩ đến cảnh tượng lúc Ma Hoàng mở cái bình ra, nàng đã không còn dám tiếp tục suy nghĩ Xương Bình mắt nhìn Bình Dương Quận Chúa trợn mắt hốc mồm, dở khóc dở cười nói:

- Ta ngày hôm qua vào thời điểm biết được, cũng là bộ dáng như ngươi...

Bình Dương Quận Chúa choáng váng một trận, lảo đảo ngồi xuống trên ghế

Ngô Tuấn dành thời gian quét nhìn nàng một chút, phát ra một tiếng khẽ kêu, nói:

- Hoá ra ngươi thật sự có bệnh, ngày hôm qua ta vậy mà không nhìn ra. Ngươi đây là nhận phải kinh hãi quá độ, dẫn đến tâm thần hỗn loạn, đợi lát nữa ta sẽ nấu cho ngươi an thần tỉnh não canh uống một chút