- Ta tên là Ngạc Long, là một con cá sấu có huyết mạch Thần Long cao quý
Bảy trăm năm trước, ta gặp một vị đại yêu tên là Họa Thiên, đồng thời trở thành bằng hữu cùng với gã
Trước đó không lâu, Yêu Hoàng không biết tung tích, Yêu tộc phân chia thành ba phe cánh, Họa Thiên bỗng nhiên tới tìm ta, để cho ta gia nhập trận doanh Thất công chúa, trở thành nội gián của gã
Bằng vào tu vi cảnh giới Tông Sư đỉnh phong, ta ở trận doanh Thất công chúa rất được trọng dụng, đồng thời nhiều lần truyền tình báo trọng yếu ra ngoài
Điều này cũng làm cho Thất công chúa phát giác ra dị thường, cuối cùng phát hiện ra sự tình bên người có nội gian này, đồng thời bắt đầu điều tra
Bằng vào sự thông minh tài trí của ta, ta khám phá quỷ kế của bọn hắn, uống hết bát thuốc giả kia, thành công loại trừ hiêm nghi nội gian
Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, ta cuối cùng vẫn bị khám phá...
Ngạc Long bị trói trên cây cột, nghe Ngô Tuấn cao giọng đọc nhật ký của mình, lộ vẻ dữ tợn quát:
- Không có một câu cuối cùng! Câu cuối cùng kia không phải là do ta viết... không đúng, ngươi cầm căn bản cũng không phải là nhật ký, đó là bút ký ta dùng để ghi chép tin tức trọng yếu!
Ngô Tuấn khép cuốn sổ lại, lộ vẻ áy náy nói:
- Không sai, ta thấy bầu không khí khẩn trương như vậy, muốn làm cho bầu không khí sôi động hơn mà thôi Ngạc Long trừng đôi mắt to văn vện tỉa máu, gắt gao nhìn chằm chằm Ngô Tuấn, lộ ra bộ dáng lên cơn giận dữ
Gã tuyệt đối không nghĩ tới, canh thuốc của Ngô Tuấn lại là thuốc ngủ, vào sau khi gã chìm vào giấc ngủ, bắt chước thanh âm của Họa Thiên, dụ gã nói chuyện hoang đường!
Dùng phương pháp như thế để gã bộc lộ ra thân phận, gã không phục!
Nhìn Ngạc Long bị trói trên trụ đá, diện mục dữ tợn, trong mắt Thất công chúa đều là lãnh sắc, đưa tay câm chuôi đao bên hồng, nói:
- Ngạc Long, ngươi còn có gì muốn nói không?
Ngạc Long kiên trì quay lại mặt:
- Không có gì đáng nói, ta vốn chính là muốn giúp Họa Thiên, muốn chém giết muốn róc thịt, tự nhiên muốn làm gì cũng được
Thất công chúa hít vào một hơi thật sâu, loan đao trong tay bỗng nhiên ra khỏi vỏ, một luông ánh đỏ thoáng hiện, còn chưa thấy rõ bộ dáng loan đao, đao liền trở vê trong vỏ đao, ngay sau đó, một cái đầu cá sấu nhanh như chớp lăn xuống trên mặt đất, trừng to mắt nói:
- Đao... thật nhanh
Trên mặt Thất công chúa lộ ra một tia biểu lộ như trút được gánh nặng, nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Đa tạ, thanh trừ hết nội gián của Họa Thiên, ta rốt cục có thể an tâm ngủ ngon giấc
Ngô Tuấn cười nói:
- Nên như vậy, dù sao ngươi cũng đáp ứng đưa yêu đan nội gian cho ta, ta sao có thể không ra sức!
Thất công chúa: "..." Ta mẹ nó nói lời này khi nào? Ì
Trận chiến tại Khe Long Sầu qua đi, Di Thiên rơi vào trong sông không rõ sống chết, chiến lực đỉnh tiêm Yêu tộc dồn vào hai phe, tạo thành cách cục Họa Thiên cùng với Thất công chúa giằng co nam bắc
Trấn Nam Quan bị bao vây triệt để giải trừ, Đoạn Kiếm Thanh ở lại đại doanh Trấn Nam Quân tọa trấn, Ngô Tuấn chuyến này viên mãn thành công, mang theo thế hệ trẻ tuổi tam giáo đến đây lịch luyện lên đường hồi kinh
Trải qua một trận chiến tranh ma luyện, sau khi hao tổn mấy chục đồng bạn, khí chất của những cao thủ thanh niên này phát sinh cải biến rõ ràng, trầm ổn hơn rất nhiều so với lúc trước
Ngô Tuấn chỉ một lòng muốn về, cưỡi lừa dẫn đầu ở phía trước, nhìn cửa thành Kinh Thành gần trong gang tấc, thầm nói:
- Cuối cùng cũng trở về, cũng không biết rõ Tam Bảo đã sửa sang y quán của ta xong chưa
Nguyên Mẫn nghiêng người liếc hắn một chút, nói:
- Ta nói ngươi vội vã lên đường như vậy, hoá ra là y quán của nhớ ngươi
Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái:
- Đừng có nói nhảm, ta ở tiền tuyến liêu sống liều chết, không phải là vì có thể an an ổn ổn mở y quán của ta sao
Nguyên Mẫn lộ vẻ bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt từ trên mặt hắn, thầm nghĩ Kinh Thành tránh thoát Họa Thiên thả đại hỏa, tránh thoát thiên kiếp, cuối cùng vẫn là không thể tránh thoát mối hoạ Ngô Tuấn
Trong Hoàng Cung, Trinh Nguyên Đế cầm tấu chương do Ngô Tuấn nộp lên, phía trên có mấy vạn chữ lưu loát, ghi chép kỹ càng sự tích huy hoàng Ngô Tuấn đại chiến 300 hiệp cùng với Tuyệt Thiên, chém giết gã, sau đó một người độc chiến hai đại cao thủ Di Thiên, Đế Hoằng, thi triển tuyệt học Tam Phân Quy Nguyên Khí, đánh cho bọn hắn một chết một bị thương
Trỉnh Nguyên Đế nhìn tấu chương thiên hoa loạn truy, khi thì kinh ngạc, khi thì vỗ tay khen hay, cuối cùng nở nụ cười nhìn về phía Ứng Như Long:
- Ngô Tuấn tài văn nổi bật, nếu không phải tấu chương của Thái Tử tới trước, trẫm suýt nữa liền tinl
Ứng Như Long dở khóc dở cười một trận, nói:
- Tên tiểu gia hỏa này vì tranh công, thật sự là cam lòng hạ bút, hắn có nói muốn cái gì không?