Ngô Tuấn xoay mặt nhìn về phía nữ yêu một thân khí tức oai hùng này, không khỏi thản nhiên cười:
- Ö, Thất công chúa thật đúng là biết tính toán sổ sách, vậy tiền thuốc men ta cạo xương liệu độc cũng phải tính lại
Thất công chúa liếc xéo Ngô Tuấn, chậm rãi nói:
- Vậy ngươi muốn cái gì?
Ngô Tuấn ánh mắt tỏa sáng nói:
- Kết minh, chúng ta cùng nhau đối phó với Đại hoàng tử!
Thất công chúa có chút nhăn mày, giống như có chút không quyết định chắc chắn được, dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía Đế Hoằng
Đế Hoằng gật đầu, cảm khái nói:
- Cho dù ta khôi phục toàn bộ tu vi, tỉ lệ thắng bại cùng với Đại hoàng tử cũng là năm năm. Bây giờ gã đã chiếm đoạt thế lực của Tứ hoàng tử, đại thế đã thành, lại thêm Cửu hoàng tử tương trợ, chúng ta rất khó chống lại
- Kết minh cùng với Nhân tộc, chưa chắc đã không phải là một loại lựa chọn tốt
Thất công chúa trầm tư một trận, lộ ra sắc mặt trịnh trọng hướng về phía Ngô Tuấn nói:
- Nếu ngươi có thể trị khỏi cho Đế Hoằng đại thúc, ta liền kết minh cùng với ngươi
- Bao trên người ta, trên đời này không có người nào am hiểu giải độc hơn tai
Ngô Tuấn lộ ra một nụ cười tự tin, lập tức lấy châm thuốc tê ra, đổ thuốc tê vào, nói:
- Cạo xương liệu độc sẽ có một chút đau, ta sẽ tiêm thuốc tê cho ngươi trước, như vậy sẽ không cảm thấy đau
Đế Hoằng mỉm cười, nói:
- Không cần, tổn thương đao kiếm, đối với ta nói chỉ là như muỗi đốt
Ngô Tuấn kinh ngạc dò xét khuôn mặt gã một lát, nói:
- Bằng không chúng ta lại đánh một ván cờ, vừa đánh cờ, vừa làm giải phẫu cho ngươi?
Đế Hoằng mỉm cười:
- Có thể
Nói xong ngồi dậy, bảo tiểu yêu ở bên cạnh lấy bàn cờ ra, nhặt một quân cờ đen đáp xuống bàn cờ
Lúc này, Ngô Tuấn cũng lấy ra đao mổ heo cùng với một cây kim khâu cỡ ngón tay út, ánh mắt sáng quắc nhìn quanh cánh tay của Đế Hoằng:
- Cởi quần áo đi
Đế Hoằng nhìn chằm chằm đao mổ heo sáng loáng trong tay Ngô Tuấn dò xét vài lần, biểu lộ dần dần trở nên cương cứng
Đây con mẹ nó là dao giải phẫu? I
Sau khi sửng sốt một lát, Đế Hoằng giựt giựt mí mắt lật bàn cờ, dùng giọng nói kiên quyết nói:
- Bỗng nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, vẫn là dùng thuốc tê cho ta đi!
Một lát sau, Ngô Tuấn tiêm thuốc tê xong cho Đế Hoằng, Đế Hoằng buông lỏng yêu lực, để cho thuốc tê khuếch tán toàn thân, không bao lâu liền cảm thấy thân thể không có lực lượng, toàn thân yêu lực cũng không có cách nào điều động, xoay mặt nhìn về phía Ngô Tuấn lộ ra nụ cười hiền lành, luôn cảm thấy bên trong nụ cười của hắn lộ ra một loại quỷ dị không hiểu
Ngô Tuấn thấy ánh mắt của đối phương có chút rung động, có vẻ căng thẳng nên trấn an:
- Yên tâm đi, chỉ là một ca giải phẩu nhỏ mà thôi, nhất định có thể hoàn thành suôn sẻ, cố lên Ngô Tuấn, ngươi có thể làm được!
Đế Hoằng:
Ngươi trông làm sao còn khẩn trương hơn cả tai
Thủ thuật này thật sự không có vấn đề saol
Ánh mắt của Đế Hoằng rung động kịch liệt, muốn mở miệng ngăn lại Ngô Tuấn, lại phát hiện ra căn bản nói không ra lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn Ngô Tuấn xuất ra ngân châm đâm vào trên cánh tay mình, sau đó rạch cánh tay của mình ra
Ngay sau đó, trong lòng Đế Hoằng bỗng nhiên run lên, phát giác được không đúng
Ta con mẹ nó tổn thương không phải cánh tay này!
Ở bên trong một cỗ cảm xúc bi phẫn, Đế Hoằng không cam lòng nhắm mắt lại
Đợi đến gã tỉnh lại, sắc trời đã tối, hắn cánh tay của gã đã được quấn băng, truyền đến đau đớn kịch liệt
Chẳng qua khiến cho gã vui mừng là, độc trên cánh tay của mình đã được loại bỏ hơn phân nửa, đồng thời vẫn đang tiếp tục giảm, hẳn là giải dược của Ngô Tuấn đang phát huy tác dụng
Nhìn thấy Đế Hoằng tỉnh lại, Thất công chúa lập tức ân cần tiến lên, hỏi:
- Đế Hoằng đại thúc, cảm thấy thế nào?
Đế Hoằng cắn răng nghiến lợi liếc nhìn Ngô Tuấn, thu tầm mắt lại, ánh mắt trở nên ôn nhu: - Độc tố trong người ta đã loại bỏ hơn phân nửa, chính là, chỉ là cuống họng của ta làm sao có chút đau?
Ngô Tuấn à một tiếng nói:
- À, ta thấy giải phẫu thành công như thế, nhất thời hưng khởi, giúp ngươi cắt cả a-mi-đan
Đế Hoằng: "..."
Nhìn Đế Hoằng trừng to mắt, lộ ra bộ dáng muốn ăn thịt người, Thất công chúa dở khóc dở cười, nói với Ngô Tuấn:
- Phương thuốc đã cho ngươi, chuẩn bị luyện Vạn Yêu Đan đi
Ngô Tuấn nói: - Trước tiên thả người của chúng ta ra đi, ta xem một chút bọn hắn phải chăng an toàn, các ngươi trấn giữ nghiêm mật như vậy, chúng ta không trốn thoát được
Thất công chúa gật đầu một cái, nói với Ngạn Doanh bên cạnh:
- Thả hai tên gian tế kia ra đi
Ngạn Doanh lĩnh mệnh mà đi, không bao lâu, liền dẫn Nguyên Mẫn cùng với Chu Bân tới trước mặt Ngô Tuấn