Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 229:



Chương 229:

Chương 229:

Trong bâu không khí khó xử, U Lan bình tĩnh lại và dùng ánh mắt phức tạp nhìn Ngô Tuấn: "Trên người ngươi có một loại khí tức khiến cho ta cảm thấy rất quen thuộc, nhưng ta lại nghĩ không ra là cái gì."

Ngô Tuấn nhíu mày suy tư một trận, có chút lắc đầu: "Hai chúng ta trước đó khẳng định chưa từng gặp nhau.”

Lý Xử bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, vỗ tay nói: "Thường nói tấm lòng của thầy thuốc như cha mẹ, có lẽ U Lan cô nương ngươi sau khi nhìn thấy Ngô đại phu, đột nhiên nhớ tới cha mình?"

Triệu Lam: "..."

Ngô Tuấn: "..."

Ở trong ánh mắt trợn trắng của mọi người, Lý Xử không phục nhỏ giọng thầm thì nói: "Vạn nhất thật sự là dạng này thì sao...”

U Lan thở dài một tiếng, nói: "Ta không có cha. Từ khi ta tỉnh lại từ trong sa mạc, liên cái gì cũng không nhớ rõ, ta chỉ nhớ rõ có người nguyện ý chết vì ta, ta muốn đi tìm hắn." Ngô Tuấn dùng ánh mắt đồng tình nhìn U Lan, nói: “Ngươi đây là hồn phách xảy ra vấn đề, ngày mai ngươi đến phủ công chúa một chuyến, ta sẽ xem kỹ cho ngươi. `

U Lan cảm kích gật đầu, hạ thấp người thi lễ nói: "Đa tạ Ngô đại phu."

Chương 140: Đoạt đan

Ngày hôm sau đi vào phủ công chúa, U Lan vừa vào cửa liền thấy con lừa đang đánh Nhị hoàng tử

Nhị hoàng tử cảnh giới Tông Sư ở dưới người con lừa, bị con lừa cưỡi ở trên người, dùng hai cái móng đánh cho không hề có lực hoàn thủ

Bên trong sân nhỏ náo loạn một hồi, vài con công hoảng sợ chạy ra khỏi cổng hoa, tiếp theo là Ngô Tuấn trên tay câm ống trúc, vẻ mặt hung tợn

Nhóm con công gặp U Lan, phảng phất như thấy được cứu tỉnh, tranh nhau chạy trốn ra sau lưng nàng

Ngô Tuấn thấy U Lan đến, ngừng bước chân ở trước người nàng, thở phào một hơi nói: "U Lan cô nương đến rồi, chờ ta xong việc liên xem bệnh cho ngươi. ` U Lan nhìn ống trúc trong tay Ngô Tuấn, không hiểu ra sao nói: "Ngô đại phu, ngươi đang làm gì vậy?”

Ngô Tuấn chỉ chỉ nhóm con công co lại thành một đoàn phía sau nàng, quơ ống trúc trong tay nói: "Ta đang lấy nước mắt của công, huyết mạch của mấy con công này không thuần, cần chuẩn bị nhiều hơn một chút, sau đó tỉnh luyện một phen.”

U Lan quay mặt lại, nhìn vê phía mấy con công sau lưng, thấy bộ dáng uỷ khuất của bọn chúng, ngồi xổm xuống bắt đầu nhẹ giọng an ủi Nhìn thấy nước mắt con công trong chớp mắt tích táp rơi xuống, Ngô Tuấn hai mắt tỏa sáng, đưa ống trúc cho U Lan, U Lan sờ vào cổ con công, dùng ống trúc hứng nước mắt của công

Không bao lâu, ống trúc liền bị nước mắt đựng đầy, U Lan đứng dậy, giao cho Ngô Tuấn

Ngô Tuấn lộ vẻ mừng rỡ nói: "U Lan cô nương còn có thể thuần công, thật sự là khiến cho người ta ngoài ý muốn."

U Lan mỉm cười: "Ta vào thời điểm ở một mình, thường xuyên nói chuyện cùng với chim chóc trên cây, bọn chúng cũng rất thân cận ta."

Nói xong chỉ chỉ Nhị hoàng tử sưng mặt sưng mũi, hỏi: "Bên kia là xảy ra chuyện gì?"

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn lại, ô một tiếng, nói: "Con lừa của ta coi trọng tọa ky Thổ Lân thú của gã, vào thời điểm đang làm chuyện tốt, bị gã bắt gặp. Vị Nhị hoàng tử này cũng nhàn rỗi, sự tình người ta ngươi tình ta nguyện, gã lại nhất định không đồng ý, sau đó liền xảy ra chuyện như vậy."

"Được rồi Chiêu Tài, nể tình ta, thả gã đi." Con lừa nghe được Ngô Tuấn lên tiếng, phát ra hai tiếng "hí", trong lỗ mũi phụt ra hai tia lửa, khinh thường nhìn Nhị hoàng tử, dẫn Thổ Lân thú cao hơn nó một mét, vung đuôi đi ra sau viện

Nhị hoàng tử ngơ ngác nhìn trời với ánh mắt nghi ngờ cuộc đời: "Đầu của bản hoàng tử, thế mà bị lừa đá?”

U Lan liếc mắt nhìn Nhị hoàng tử, do dự nói: "Bằng không Ngô đại phu ngươi trị đầu cho gã trước?"

Ngô Tuấn bật cười, nói: "Không cần phải để ý đến gã, đầu óc của huynh đệ tỷ muội gã cũng không quá dễ dùng, đại khái là di truyên cách đời."

U Lan không rõ ràng cho lắm lắc đầu, đi theo Ngô Tuấn vào bên trong đại sảnh

Sau khi ngồi xuống, Ngô Tuấn đưa tay đáp lên trên mạch môn của U Lan, sau khi nghe một lát, chau mày nói: ”U Lan cô nương ngươi từng bị trọng thương, trong cơ thể có mấy cỗ lực lượng quái dị, trong đó còn có pháp lực Phật Môn.”

U Lan hơi sững sờ: "Ta là bị người Phật Môn đả thương?"

Ngô Tuấn lắc đầu: "Khó nói, cũng có thể là chính ngươi tu luyện ra được, tình huống của Tam hoàng tử Đại Hạ trước đó liền không sai biệt lắm với ngươi. `

U Lan vội vàng truy hỏi: "Vậy ký ức của ta thì sao, có thể phục hồi như cũ không?"

Ngô Tuấn nói: "Uống thuốc trước nhìn tình huống đi, vừa vặn ở chỗ ta có Ngưng Hồn Thảo, có thể nấu Hoàn Hồn Canh cho ngươi. Chẳng qua thuốc này hơi có chút tác dụng phụ, nhịn một chút liền qua đi."

U Lan khẽ gật đầu: "Chỉ cần có thể khôi phục ký ức, đau khổ gì ta cũng có thể chịu được, Ngô đại phu, Hoàn Hồn Canh này đến tột cùng có tác dụng phụ gì?"