Nhị hoàng tử lúc này đã hàng phục Thổ Lân thú, dắt về tới trước trận thân vệ doanh, gã mấy năm này gặp được không ít sói tại Nam Cương, nói một cách kinh nghiệm: "Trực giác của sói rất linh mẫn, sợ hãi mãnh thú có dáng vóc cao lớn hơn nó, chẳng qua đối với Yến Bắc Phi mà nói chỉ sợ không thích hợp."
Lý Xử nghĩ nghĩ, bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, hiến kế nói: "Thường nói chó đi ngàn dặm đớp cứt, sói đi ngàn dặm lo lắng cho mẫu thân, ta nghĩ sói hẳn là sợ mẫu thân nó nhất! Chỉ cần chúng ta tìm mẫu thân của Yến Bắc Phi đến, nhất định có thể khiến cho gã thúc thủ chịu trói!"
Ngô Tuấn: "..."
Sau này trở về để cho Lý Xử đi Đông Xưởng đi, Ngọa Long Phượng Sồ cũng chẳng qua như thế, Đông Xưởng cần nhân tài như vậy...
Lúc này sắc trời đã hoàn toàn mờ đi, trên thảo nguyên đen như mực, hai đạo thân ảnh không ngừng lấp lóe, khiến cho người ta không kịp nhìn, chỉ có thể dựa vào những đốm hoa lửa trong bóng tối, mới có khả năng miễn cưỡng đuổi kịp tốc độ di chuyển của hai người
Ồ, năng lực nhìn ban đêm của sói giống như rất mạnh!
Hai mắt của Ngô Tuấn bỗng nhiên sáng lên, móc ra hai viên pháo sáng, ném vê hướng hoa lửa văng tung toé
"Bá mẫu, nhằm mắt lại!"
Nghe được Ngô Tuấn la lên, Triệu Lam nhắm mắt lại theo bản năng
"Ngao —___—_ II
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, ánh sáng trắng chói mắt bỗng nhiên sáng lên, Yến Bắc Phi phảng phất như bị đốt bị thương con mắt, nâng vuốt sói che mắt, phát ra một tiếng kêu bi thảm thê lương
Triệu Lam lần theo thanh âm đâm ra một kiếm, theo ánh sáng trắng tiêu tán, một cái lỗ máu thình lình xuất hiện ở giữa trán Yến Bắc Phi, con ngươi trắng trợn hướng lên trên, thân thể vạm vỡ ngã âm ầm trên đồng cỏ xanh
Nhìn thấy Yến Bắc Phi chết, Triệu Lam thở ra một hơi nhẹ nhõm, thân thể nhoáng một cái, được Tần Nguyệt Nhi đuổi đến kịp thời đỡ lấy
Tần Nguyệt Nhi lộ vẻ lo lắng nói: “Mẹ, mẹ không sao chứ?”
Triệu Lam khẽ thở dài một tiếng: "Công lực tiêu hao quá độ, nội thương lại tăng lên nhiều..."
Tân Nguyệt Nhi lấy ra chữa thương đan Ngô Tuấn cho, đưa tới trước mắt mẫu thân: "Mẹ, chữa thương đan của Ngô Tuấn thật sự rất linh nghiệm, uống một viên vào liền có thể khỏi hẳn, ngoại trừ mọc râu: thì không có bất luận tác dụng phụ gì, ta đi mượn dao cạo râu của hắn cạo cho mẹ liền xong."
Triệu Lam nheo mắt, trên mặt nặn ra nụ cười cứng ngắc: "Linh đan diệu dược như thế, con gái ngươi vẫn là tự mình giữ lại bảo mệnh đi."
Lúc này, Ngô Tuấn tiến tới, ngồi xổm người xuống sờ thi thể của Yến Bắc Phi, lục ra bình ngọc chứa tỉnh huyết Kỳ Lân, tiếp theo từ bên trong túi bách bảo móc ra một bình thuốc bột rắc ở trên người gã, có chút thở phào một hơi, cảm khái nói: "ÀI, những cao thủ đệ ngũ cảnh này không có một người đơn giản, mỗi lần giết đều khó khăn như vậy.”
Nghe giọng nói bình thản của Ngô Tuấn, biểu lộ của Thải Vi công chúa trở nên hết sức phức tạp
Trong thiên hạ này cũng chỉ có mấy vị cao thủ đệ ngũ cảnh như vậy, làm sao nghe giọng điệu của Ngô đại phu, giống như cũng chỉ khó hơn một chút so với mổ heo làm thịt dê?
Trải qua trận này, đệ tử Thú Huyết Tông đến đây bị diệt toàn quân, ngay cả tông chủ cũng chết ở bên trong chiến đấu, Thú Huyết Tông triệt để trở thành hoa cúc xế chiều, chôn vùi ở trong lịch sử mênh mông cuồn cuộn
Xử lý xong thi thể đệ tử Thú Huyết Tông, Ngô Tuấn tập kết đội ngũ, theo Thải Vi công chúa đi về phương hướng chủ thành Quân Thiên bộ, đội ngũ thật dài giơ bó đuốc, trong bóng tối như là một con rồng lửa, rất là hùng Vĩ
Đợi đến sau khi đại quân rời đi, vài tín đồ Viêm Ma mặc áo bào trắng xuất hiện ở phía trên mảnh chiến trường này, nhìn thi thể đệ tử Thú Huyết Tông đầy đất, nhao nhao lộ ra nét mặt mừng rỡ như điên
"Đệ tử Thú Huyết Tông bị diệt toàn quân, thật sự trời giúp chúng tal”
"Ừm, công pháp của đệ tử Thú Huyết Tông chính là dùng để cô đọng tỉnh huyết, hai trăm đệ tử Thú Huyết Tông này, đủ để bù đắp được tinh huyết của ba vạn người bình thường!”
"Còn có vị Yến Bắc Phi cảnh giới tuyệt đỉnh này! Một mình gã, liền có thể bù đắp được một vạn đại quân!"
"Nhị trưởng lão, chuẩn bị đại trận hiến tế đi!" Một lão đầu mập mạp đi ra từ trong đám người, trên mặt nở nụ cười gật đầu, tiếp lấy thi triển bí pháp, một khỏa huyết cầu màu đỏ sậm chậm rãi bay ra từ trong ngực
Ngón tay huy động một phen có quy luật trước người, huyết cầu dần dần phân tán ra, biến thành một toà Lục Mang Tinh Trận phức tạp bay phóng lên trời, bao trùm toàn bộ thi thể vào trong đó
Rất nhanh, phân thân Nguyên Thần Viêm Ma liền giáng lâm xuống, tiên huyết như là vào biển dòng sông, dần dần hội tụ thành một cỗ, hút vào trong miệng Viêm Ma