Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 208: Không còn gì để nói,



Chương 208: Không còn gì để nói,

Chương 208: Không còn gì để nói,

Đông Xưởng có tài đức gì, có thể đồng thời có được hai vị kỳ tài Ngọa Long Phượng Sồ!

Sau khi không còn gì để nói, Ngô Tuấn lắc đầu ngồi xuống trên ghế, nói: "Phía Nhị hoàng tử đã được ổn định, mặt khác ta đáp ứng Hạo Thiên bộ, để cho bọn hắn vào cung diện thánh trước tiên, lát nữa ngươi đi trong cung thông báo một tiếng."

Nguyên Mẫn còn buồn ngủ nói: "À, không có vấn đề, chẳng qua Nhị hoàng tử chạy tới quấy rối, thân phận của ngươi cũng đã bị Hạo Thiên bộ xem thấu rồi."

Ngô Tuấn nói: "Hạo Thiên bộ muốn là bên thứ nhất tiến cung diện thánh, ở trên mặt mũi vượt qua hai bộ khác một đầu, vì để không phức tạp, đối với sự tình chúng ta giả mạo lựa chọn ngầm hiểu lẫn nhau."

Nguyên Mẫn nhẹ nhàng thở ra, nói: "Hạo Thiên bộ là xuất phát từ những người sống sót trước đây của vương triều Đại Chu di dân tới, đối với loại cân nhắc lợi ích này, hẳn là cực kỳ rõ ràng.

Nghe được vương triều Đại Chu, Ngô Tuấn lập tức nâng cao tính thần, nói: "Vương triều Khổng Tước nhờ ngươi tra đã có đầu mối chưa?"

Nguyên Mẫn nói: "Tra được một chút ghi chép vụn vặt, vị trí vương triều Khổng Tước cũng ở Bắc Vực, đã từng cực thịnh một thời. Khi đó Thiên Hỏa tai ương còn chưa hạ xuống, Trung Nguyên cùng với Bắc Vực nối liền cùng một chỗ, vương triều Đại Chu vì nhất thống thiên hạ, phát động chiến tranh diệt quốc đối với vương triều Khổng Tước."

"Chẳng qua niên đại của vương triều Khổng Tước quá xa xưa so với hiện tại, rất nhiều tư liệu lịch sử cũng tự mâu thuẫn. Về phần Thánh Chủ ngươi nói, chỉ có thể tra được đối phương từng làm Quốc sư vương triều Khổng Tước. Nếu muốn tìm hiểu sâu hơn, ta nghĩ ngươi có thể đi tìm người Hạo Thiên bộ hỏi thăm một chút, bọn hắn hẳn là biết được nhiều hơn."

Ngô Tuấn nghe vậy nhíu mày: "Như thế mà nóin, bảo tàng của ta tám thành cũng là chôn ở Bắc Vực, phải nghĩ biện pháp thu hồi lại mới được."

Nhìn Ngô Tuấn không kịp chờ đợi biểu thị công khai chủ quyền đối với bảo tàng, Nguyên Mẫn không khỏi trợn mắt trừng một cái, giội nước lạnh nói: "Bảo tàng là vật hão huyền, coi như thật sự có bảo tàng, mấy ngàn năm qua đi, làm sao có thể bảo chứng nó không bị người khác đào đi."

Ngô Tuấn lúc này trừng mắt lên: “Người khác dựa vào cái gì đào bảo tàng của ta, chuyện này còn có thiên lý sao? Ai dám trộm bảo tàng của ta, ta nhất định khiến cho hắn trả lại cả gốc lẫn lãi!"

Nguyên Mẫn có chút vui lên, nói: "Vậy được rồi, ta có thể đề nghị với phụ hoàng, phái ngươi đảm nhiệm phó quan hộ tống lương thực đi Bắc Vực, về phần có thể tìm được bảo tàng hay không, liên tuỳ thuộc vào vận khí của ngươi."

Ngô Tuấn vỗ vỗ bả vai của Nguyên Mẫn, cảm động nói: "Hảo huynh đệ, không uổng công ta coi ngươi như con ruột của bằng hữu!"

Nguyên Mẫn lộ ra một nụ cười xán lạn, đưa mắt nhìn Ngô Tuấn đi ra ngoài, sau đó có chút nhíu mày, nghiêng đầu nói lầm bầm: "Giống như có chỗ nào không đúng... "

Sau khi ra ngoài từ Đông Xưởng, Ngô Tuấn đi dạo đường phố đi tới Duyệt Lai khách điếm, mắt nhìn tiểu nhị khách điếm, nói: "Tiểu nhị ca, chưởng quỹ của các ngươi đâu, ta tới chữa bệnh cho ông ta. ˆ

Tiểu nhị khách điếm lộ ra khuôn mặt tươi cười: "Ngô đại phu đúng không, chưởng quỹ chúng ta đang nghỉ ngơi trong phòng, ngài đi vào là được.”

Ngô Tuấn gật đầu, đi tới phòng ngủ của Lưu chưởng quỹ, thấy ông ta đang ngôi trên giường uống rượu, ăn thịt dê nướng

Ngô Tuấn chậc chậc hai tiếng, đi lên trên giường ngồi xuống, rải một bao thuốc bột vào trong nồi bắt đầu quấy, vừa nói: "Đây là nước lẩu cô đặc ta phối trí, có chút hiệu quả đối với khu trừ hàn khí.”

Lưu chưởng quỹ nhíu mày nói: "Trong túi của ngươi đựng đồ vật gì, ta cảm giác được có khí tức lửa nóng."

Ngô Tuấn ôồ một tiếng, từ trong túi bách bảo móc ra một khối Thiên Viêm Thạch, nói: "Đặc sản Bắc Vực Thiên Viêm Thạch, còn có thể bốc lửa, rất là thần kỳ."

Lưu chưởng quỹ tiếp nhận Thiên Viêm Thạch dò xét vài lần, bên trong ánh mắt toát ra vẻ phức tạp, thở dài nói: "Ài, cuối cùng vẫn không thể tránh được ý...

Ngô Tuấn hoang mang hỏi: "Ngươi nói cái gì?"

Lưu chưởng quỹ cười một tiếng, nói: "Không có gì, chợt nhớ tới một lão bằng hữu, gần đây phải đi xa nhà một chuyến."

Ngô Tuấn cau mày nói: "Gần đến mùa đông rồi, hàn khí trên người ngươi lúc nào cũng có thể phát tác, ngươi đi lùng tung vào lúc này làm gì?”

Lưu chưởng quỹ cười nói: "Không có gì đáng ngại, ta là đi sa mạc Bắc Vực, thuận tiện trải qua một mùa đông ấm áp ở đó.”

Lông mày của Ngô Tuấn từ từ giãn ra, cười nói: "Ngươi ngược lại là rất biết hưởng thụ, mau ăn đi, một lát nữa tác dụng của dược liệu sẽ mất đi."

Lưu chưởng quỹ cầm đũa gắp một miếng thịt dê, vừa ăn vừa nói: "Đồ vật ta dạy cho ngươi, ngươi hẳn đã quên mất không sai biệt lắm, sách ở ngay trong ngăn tủ đầu giường, đợi lát nữa rời đi ngươi mang theo, lúc rảnh rỗi liền ôn tập một chút."