Ba cây Thiên Tuyệt Châm hợp thành một đường, trong chốc lát, lực lượng Nguyên Thần tiết ra ngoài, mãnh liệt toát ra dọc theo ba cây ngân châm
Ngô Tuấn bị sóng xung kích mãnh liệt chấn cho rút lui hai bước, có chút thở phào nói: "Xong rồi!"
Hai mắt của Tử Tiêu Chân Quân dần dân mất đi hào quang, thanh âm trở nên yếu ớt: "Ta chết đi ngươi cũng đừng hòng trốn, Nguyên Thần của ta vừa diệt, mấy trăm đệ tử trong môn phái sẽ ngay lập tức có cảm ứng, bọn hẳn nhất định sẽ báo thù cho ta... ta chờ ngươi ở trên đường đến Hoàng Tuyền... "
Ngô Tuấn lau vệt mồ hôi, nói: "Nguyệt nhi, bổ thêm cho lão một kiếm!"
"Được!"
Tân Nguyệt Nhi gật đầu một cái, Tử Điện bảo kiếm trong tay bỗng nhiên ra khỏi vỏ, kiếm khí màu tím trong nháy mắt xuyên thủng ngực lão, diệt tuyệt một tỉa sinh cơ sau cùng của lão Tử Tiêu Chân Nhân hồn phi phách tán, ngửa đầu ngã ra phía sau
Ngô Tuấn phun ra một ngụm trọc khí thật dài, nói: “Công pháp phái Âm Sơn này quá tà môn, hồn phách kiên cố đến loại trình độ này, cơ hồ vượt qua Trí Duyên đại sư Pháp Nghiêm Tự."
Tần Nguyệt Nhi cảm thụ được mấy chục cỗ khí tức âm trầm hướng về phía nơi này, sầm mặt lại, nói: "Người phái Âm Sơn đã đến, ta dẫn ngươi giết ra ngoài!"
Ngô Tuấn nói: "Không cần, lệ khí trong núi nồng đậm, ta vừa vặn tụ tập lại, làm cho bọn hắn tận diệt."
Tân Nguyệt Nhi khẽ nhíu mày nói: "Như thế nào là lệ khí?"
"Cơ chế của thiên địa nằm ở sự lên xuống của âm dương, trời là dương khí, đất là âm khí, một tăng một giảm, thái cực tương sinh. Lệ khí ở nơi này, chính là âm khí nhiễm độc chướng mà hình thành, có thể gây ra rất nhiều ôn dịch tật bệnh.”
"Người phái Âm Sơn ở lâu trong núi, trên người vốn đã lây dính không ít lệ khí, nếu như ngưng thực lệ khí, có thể gây ra âm dương bên trong thân thể bọn hắn mất cân bằng, chết bất đắc kỳ tử!"
Ngô Tuấn nói xong, đưa tay gỡ xuống Xá Lợi Tử trên găng tay, đổi lại thành khoả Long Châu mới lấy được kia
Theo tông khí tràn vào Long Châu, kích phát ra một cơn gió lốc xen lẫn mưa đá, dẫn dắt toàn bộ lệ khí chung quanh đi qua
Cùng lúc đó, đệ tử phái Âm Sơn lần lượt chạy đến, nhìn gió lốc trước người, rối rít ngừng bước chân Nhìn thấy chưởng môn Tử Tiêu Chân Quân ngã vào trong vũng máu, Tuyệt Trân Tử đứng thẳng bất động, đám người không dám hành động thiếu suy nghĩ, như lâm đại địch đề phòng hai người Ngô Tuấn
Ngô Tuấn quét mắt nhìn đám người trước người, bày ra bộ dáng cao thâm mạt trắc, nói: "Cũng chỉ có mấy người các ngươi thôi sao, lại cho các ngươi một phần tư canh giờ, gọi thêm nhiều người đến, tránh cho các ngươi nói ta lấy lớn hiếp nhỏ!"
Một lão đạo nhân lưng còng đưa mắt nhìn Ngô Tuấn, lộ ra sắc mặt âm trầm nói: "Ngươi là người phương nào, có dám báo ra danh hào?”
Trên mặt Ngô Tuấn lộ ra một nụ cười khinh thường, khẽ nói: "Năm trăm năm trước, tổ sư các ngươi may mắn đào thoát từ trong tay ta, y không có đề cập đối với các ngươi sự tình ám muội này sao?”
Đạo nhân lưng còng hít vào một hơi thật sâu, nghẹn họng nhìn trân trối nói: "Ngươi, ngươi là... không đúng, tổ sư chúng ta vào sáu trăm năm trước liên về cõi tiên, ngươi làm sao có thể gặp tổ sư vào năm trăm năm trước!"
Nói được một nửa, đạo nhân lưng còng bỗng nhiên phản ứng lại, lúc này dựng thẳng lông mày, giận không kêm được quát Ngô Tuấn: "Tên tiểu tử này đang trì hoãn thời gian, cùng tiến lên!"
Tiếng nói rơi xuống đất, trong chốc lát âm phong nổi lên bốn phía, vô số lệ quỷ oan hồn toát ra từ trên lưng còng của lão, gào thét bay vê hướng Ngô Tuấn
Ngô Tuấn thấy lời nói dối của mình bị vạch trần, bỗng nhiên nắm chặt Xá Lợi Tử trong tay, trên người lập tức nở rộ ánh sáng, ở bên trong một trận phật quang chói mắt, lệ quỷ tới gần nhao nhao bốc hơi ra từng tia từng tia khói đen, vòng qua Ngô Tuấn né ra, xoay quanh trong đại điện, không còn dám nhích tới gần
Cùng lúc đó, Tân Nguyệt Nhi quét ra một kiếm, một đạo kiếm khí màu tím chém ngang về phía địch nhân trước người
Đám người phái Âm Sơn nhao nhao né tránh, thi triển ra thủ đoạn của riêng phần mình, đánh về phía Tần Nguyệt Nhi cùng với Ngô Tuấn
Tân Nguyệt Nhi ngăn ở trước người Ngô Tuấn, chém một kiếm quét sạch pháp thuật cùng với pháp bảo đánh tới, sau đó dựng thẳng thân kiếm, dùng hai tay câm kiếm, phát ra một tiếng hét to: "Tu La Kiếm Ngục!"
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, vô số kiếm khí bắn ra từ trên thân kiếm Tử Điện bảo kiếm, hình thành một quả cầu do kiếm khí tụ tập lại, bao kín hai người
Đạo nhân lưng còng thấy thế, con mắt trợn tròn, vượt qua hai người đi đến trước mặt tượng đá tổ sư, từ trong bệ đá móc ra một cái bình dán bùa vàng, cười lạnh nói với hai người Ngô Tuấn: "Hừ hừ, lại dám xâm nhập tổng đàn phái Âm Sơn chúng ta, quả nhiên là không biết sống chết."