Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 184: Doạ ngất



Chương 184: Doạ ngất

Chương 184: Doạ ngất

"Đại Từ Đại Bi Thiên Phật Thủ!"

"Ngũ Lôi Chính Pháp!"

"Thiên Đao Vạn Quả!"

"“Mãnh Ngưu Khai Sơn!"

Đối mặt với bốn đại cao thủ Phủ Thái Tử vây công, phòng ngự của Tử Lôi Chân Nhân bị công phá trong nháy mắt, ở trong vẻ mặt không dám tin của lão, đầu tiên là trên người bị đánh ra vô số chưởng ấn, tiếp đó lại bị sấm sét bổ trúng, trong chốc lát bị vô số đao cắt vỡ thân thể, ngay sau đó bị một quyền đánh xuyên thân thể, thân thể cứng ngắc ngửa mặt lên trời nằm xuống đất

Ngô Tuấn nhìn thoáng qua thân thể giập nát của đối phương, trên mặt lộ vẻ ghét bỏ nói: “Con đánh cha, trời giáng sấm sét."

Trong mắt Tử Lôi Chân Nhân dần hiện ra một tia oán độc, nguyền rủa nói: "Điệt Địch, ta nguyện đời đời kiếp kiếp hóa thành lệ quỷ, nguyền rủa ngươi chết không yên lành!"

Tiếng nói rơi xuống đất, một luông sáng màu tím quỷ dị bay ra từ giữa trán lão, bay về phía Ngô Tuấn, sau đó bay lướt qua mặt Ngô Tuấn...

Tử Lôi Chân Nhân thấy thế sững sờ, lộ vẻ kinh ngạc nói: "Làm sao có thể, nguyền rủa của ta làm sao lại mất hiệu lực?"

Nhìn nguyên rủa sượt qua người, Ngô Tuấn bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, sau khi bình phục lại nhịp tim, lộ ra vẻ mặt thành thật nhìn về phía Tử Lôi Chân Nhân: "Chân tướng chỉ có một, ta không phải cha ruột của ngươi, cho nên nguyền rủa này của ngươi vô hiệu đối với ta." Tử Lôi Chân Nhân trừng mắt nhìn Ngô Tuấn nôn một ngụm máu, tiếp đó tắt thở chết không nhắm mắt

Nhìn thấy Tử Lôi Chân Nhân đột tử tại chỗ, nhóm đệ tử của lão lập tức bị dọa đến hồn bay lên trời, lúc này tan tác như chim muông

Người Phủ Thái Tử đã sớm đề phòng ở xung quanh, dễ như trở bàn tay bắt lại tất cả

Lúc này, dân chúng cũng phục hồi tỉnh thần, mấy lão nhân nhìn như đức cao vọng trọng run run rấy rấy đi đến phía trước, bái Ngô Tuấn nói: "Dân quê chúng ta có mắt không tròng, có nhiều sơ suất, còn xin Chân Quân thứ lỗi."

Ngô Tuấn thản nhiên nói: "Bần đạo chính là người thế ngoại, không câu nệ lễ tiết thế tục."

Mấy người nghe thế, có chút buông lỏng, một vị lão giả mặc áo viên ngoại đắt tiền trong đó miễn cưỡng cười một tiếng, nói với Ngô Tuấn: "Chân Quân, bây giờ yêu đạo đã trừ, Long Vương Tế cũng không còn tổ chức được nữa. Vạn mong tiên sinh chiếu cố bách tính Vị Nam chúng ta, thỉnh Long Vương lắng lại lũ lụt này." Ngô Tuấn liếc mắt nhìn mấy lão giả sống an nhàn sung sướng này, khóe miệng có chút câu lên, nói: "Ai nói Long Vương Tế này không còn tổ chức được nữa, kỳ thật Long Vương VỊ Thủy thích ăn thịt người, nhất là lão nhân sống an nhàn sung sướng, rất hợp khẩu vị của ông ta.”

"Nếu muốn lắng lại lũ lụt, chỉ cần hàng năm chọn lựa một lão đầu béo tốt ném vào trong nước, Long Vương ăn cao hứng, tự nhiên sẽ lắng lại lũ lụt cho bách tính.”

Ngô Tuấn nói xong, ở bên trong ánh mắt sợ hãi của mấy lão đầu, kéo lại lão viên ngoại trước người này, nói: “Lão viên ngoại, vì Vị Nam năm nay mưa thuận gió hoà, liền để ngươi làm tế phẩm đi!"

Lão viên ngoại bị dọa đến phát ra một tiếng ngao như lừa hí, hai mắt trợn trắng ngất đi

Ngô Tuấn thấy lão té xỉu, không khỏi nhìn về phía hai vị lão đầu phía sau, nói: "Lão viên ngoại này đã bị dọa ngất, chỉ sợ là sẽ khiến cho Long Vương mất hứng, cho nên phải thêm một tế phẩm nữa mới được, hai người các ngươi ai nguyện ý làm đồ ăn thêm cho Long Vương?"

Hai vị lão đầu hai chân mềm nhũn, bắt đầu chỉ lẫn nhau

"Ta mắt mờ, một thân bệnh tật, Long Vương chỉ sợ là ăn không cao hứng, vẫn là Vương viên ngoại đi thôi?”

"Lý viên ngoại ngươi ăn một bữa ba chén cơm, một thân thịt mỡ, tiểu lão nhân ta gây như que củi, chỉ sợ sẽ làm cho Long Vương tê răng, vẫn là ngươi đi đi”

Ngô Tuấn nhìn hai vị lão đầu trừng to mắt sắp bóp cổ nhau, nói: "Bằng không các ngươi cùng nhau đi di, năm nay là lần đầu tiên tế tự Long Vương, để cho Long Vương ăn thống khoái."

Hai vị lão đầu đồng thời ngao một tiếng, thân thể ngã xuống đất

Nhìn ba lão đầu bị dọa ngất đi, Ngô Tuấn quay sang nhìn dân chúng trước người: “Long Vương không ăn thịt người, ta chỉ là dọa bọn hắn một chút. Mình đã không muốn, chớ hại người khác, nếu đã không có ai nguyện ý chết, vậy vì sao phải hi sinh con của người khác?"

Đối mặt với lời chất vấn của Ngô Tuấn, đám người á khẩu một trận không trả lời được, một thanh niên trên mặt lộ vẻ sợ hãi, cường tráng lấy âm thanh nhát gan nói: "Nhưng chúng ta là vì lắng lại lũ lụt, lũ lụt không lắng lại, chúng ta liền phải chết đói..."

Ngô Tuấn nói: "Lũ lụt này chính là cá lớn cùng với tỉnh quái trong nước đến mùa giao phối, đi ra tìm bạn tình, coi như bỏ mặc, mấy ngày sau cũng sẽ tự động lắng lại. Đi tìm người làm một tấm bia đá, khắc việt này xuống, để hậu nhân lấy đó mà làm gương. `