Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 178: Chuyên tâm chữa thương



Chương 178: Chuyên tâm chữa thương

Chương 178: Chuyên tâm

chữa thương

Ngô Tuấn bước nhanh đi vào, đi tới trước người Thiên Tông cùng với Lý Tử Quỳnh, nói: "Dùng pháp lực bảo vệ tâm mạch và tạng phủ của bà ấy, ta phải dùng tông hoá khí hoá giải lực lượng tán loạn trong cơ thể bà ấy."

Thiên Tông mở mắt ra nhìn Ngô Tuấn, thu liễm lại đại bộ phận pháp lực, dựa theo lời nói của Ngô Tuấn bắt đầu thao tác

Ngô Tuấn đưa tay đặt trên đỉnh đầu Lý Tử Quỳnh, ánh mắt ngưng tụ, toàn lực điều động tông khí trong cơ thể

Theo tông khí rót vào trong cơ thể Lý Tử Quỳnh, thân thể của Thiên Tông bỗng nhiên run lên, dùng ánh mắt cực độ rung động nhìn về phía Ngô Tuấn

Tông khí của Ngô Tuấn thế mà có thể hòa tan pháp lực, đồng thời ngay cả yêu lực của gã cũng hòa tan theo!

Loại lực lượng quỷ dị này là tông khí?

Vào thời điểm trong lòng gã khiếp sợ không thôi, trên trán Ngô Tuấn đã đổ mồ hôi hột, xuất ra một viên dược hoàn nhét vào trong miệng mình, vừa nhíu mày nói: “Không thích hợp, có một loại lực lượng đang bổ sung pháp lực cho bà ấy."

Thiên Tông nói: "Là Phật Tổ Xá Lợi, nàng đang mượn dùng lực lượng Phật Tổ Xá Lợi theo bản năng.”

Nói xong khẽ động tâm niệm, phóng Phật Tổ Xá Lợi ra

"Phật Tổ Xá Lợi mặc dù một mực nắm giữ ở trong tay ta, nhưng nàng dùng một loại bí pháp thành lập một loại liên hệ nào đó với hắn, có thể điều động lực lượng bên trong Xá Lợi, ngay cả ta cũng không có cách nào chặt đứt."

Ngô Tuấn mắt nhìn Phật Tổ Xá Lợi, nói: “Đúng như vậy, chính là tiểu chút chít này đang tác quái!"

Nói xong ngưng tụ ánh mắt, đưa tay chộp tới Xá Lợi Tử màu vàng lơ lửng trước người

Giữ Xá Lợi Tử ở trong tay, Ngô Tuấn cảm giác được một cỗ dòng nước ấm áp chui vào lòng bàn tay, chảy về phía Linh Đài của mình, không khỏi có chút sững sờ

Chờ đến lúc hắn mở lòng bàn tay ra, viên Xá Lợi Tử kia vậy mà biến mất trong hư không... Cùng lúc đó, thân thể của Thiên Tông cùng với Lý Tử Quỳnh đồng thời run lên, không hẹn mà cùng nhìn về phía Ngô Tuấn, trong đôi mắt mang theo kinh ngạc cùng với không hiểu nồng đậm

Liên hệ giữa hai người bọn họ cùng với Xá Lợi Tử, thế mà chẳng biết tại sao đột nhiên gãy mất!

Ngô Tuấn nhìn hai người bọn họ một cái, dặn dò: “Chuyên tâm chữa thương!”

Thiên Tông lập tức tập trung ý chí, chuyên tâm bảo vệ tâm mạch của Lý Tử Quỳnh Ước chừng sau một khắc đồng hồ, Ngô Tuấn thu hồi tay đặt trên đỉnh đầu Lý Tử Quỳnh, thở dài một hơi nói: "Tốt rồi, mệnh của bà ấy đã được bảo vệ. Nhưng sinh mệnh lực bà ấy tổn thất là không thể bổ sung trở lại, tối đa cũng chỉ còn ba mươi ngày tuổi thọ."

Thiên Tông có chút nhẹ nhàng thở ra, nói với Ngô Tuấn: "Đa tạ."

Lý Tử Quỳnh lộ ra ánh mắt phức tạp mắt nhìn Thiên Tông, nói: "Có thể lấy tay ra khỏi ngực ta?"

Thiên Tông chậm rãi thu tay về, trên mặt lộ vẻ bất mãn nói: "Dùng kiểu nói của các ngươi, đây gọi là trở mặt không quen biết đi."

Lý Tử Quỳnh khe khẽ thở dài, nói: "Ngươi vốn cũng không phải là người... "

Thiên Tông buồn bực nói: "Đây là lời mắng người, ta biết rõ."

Ngô Tuấn đưa mắt nhìn Tần Nguyệt Nhi chuẩn bị rút kiếm bất cứ lúc nào bên cạnh, nói: "Thể nội của gã bị vụ nổ xoắn thành hỗn loạn, lại mất đi pháp lực hộ thể, hiện tại đều dựa vào một hơi gắng gượng chống đỡ, đợi đến khi một hơi này tản đi, gã liền nên chợp mắt."

Tân Nguyệt Nhi buông lỏng chuôi kiếm ra, lộ ra ánh mắt phức tạp nói: "Ta tìm gã đẳng đẳng một năm, cuối cùng vẫn không thể tự tay bắt gã lại."

Ngô Tuấn lộ ra biểu lộ đồng cảm, an ủi: "Ta có thể hiểu được tâm tình của ngươi, giống như ta trị bệnh cho lão Hứa và Lưu chưởng quỹ bọn họ mười năm, đến bây giờ cũng chưa chữa khỏi cho bọn họ."

Tân Nguyệt Nhi: "..."

Chuyện này hoàn toàn không giống nhau có biết không! Trong vẻ mặt rối rắm của Tần Nguyệt Nhi, Ngô Tuấn lôi kéo nàng đi ra khỏi thân miếu, để cho Thiên Tông cùng với Lý Tử Quỳnh nói lời chia tay cuối cùng

Đi ra bên ngoài Sơn Thần miếu, Lý Văn Tú lập tức khẩn trương tiến lên hỏi: "Sao rồi, thương thế của tổ mẫu ta đã khỏi chưa?"

Ngô Tuấn lau lau mồ hôi nóng trên đầu, nói: "Đã chữa khỏi, phí xem bệnh tùy tiện cho mấy ngàn lượng là được. '

Nói xong đưa tay phải ra ngoài

Lý Văn Tú có chút co lại khóe mắt, thần kinh căng cứng chậm rãi buông lỏng xuống, móc ra hai tấm ngân phiếu đập vào lòng bàn tay của hẳn, liếc mắt nói: "Thật sự là tiền chui vào trong mắt."

Ngô Tuấn cầm ngân phiếu liếc mắt nhìn, nhìn thấy là hai tấm ngân phiếu một ngàn lượng, ánh mắt lập tức sáng lên, sau khi cất kỹ tiền, lộ vẻ ấm áp cười nói: "Lý cô nương có muốn làm thẻ xem bệnh không? Cầm thẻ đi xem bệnh, ta có thể giảm giá chín thành!”

Lý Văn Tú tức giận nói: “Ta mới sẽ không nhiễm bệnh!"

Nói xong quay mặt qua chỗ khác, nhìn về phía Thiên Tông cùng với tổ mẫu trong thần miếu, ngượng ngùng ở cùng nhau, trong ánh mắt tràn đầy vẻ phức tạp