Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 168: Cháo phát sáng



Chương 168: Cháo phát sáng

Chương 168: Cháo phát

sáng

Lý Văn Tú ngẩn người, khiêm tốn thỉnh giáo: "Vì sao không thể dính nước, trong này có thuyết pháp gì sao?"

Ngô Tuấn nói: "Thế thì không có, chủ yếu chiếc bình bát này dính nước sẽ phai nước sơn.”

"nọ ? ?"

Lý Văn Tú bỗng nhiên trợn tròn mắt hạnh, tiếp đó cúi đầu, dùng móng tay nhẹ nhàng cào bình bát, bỗng nhiên phát hiện ra, bình bát này thế mà chỉ được đánh một lớp bột đồng bên ngoài!

Nhìn bình bát lộ ra thân gỗ trong tay, Lý Văn Tú giật giật mí mắt, sâu kín nói: "Xem ra Tử Kim bát đồng này đích thật là không thể dính nước, ta thấy nó dính nước không chỉ phai nước sơn, chỉ sợ còn trôi cả nước sơn..."

Lúc này, xe ngựa chậm rãi ngừng lại ở trước phủ đệ Lý Tử Quỳnh

Lý Tử Quỳnh dở khóc dở cười nhìn Ngô Tuấn, nói: "Sắc trời đã tối, hai người các ngươi trước tiên ở trong phủ của ta nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày mai lại tiếp tục lên đường." Ngô Tuấn tươi cười nói: "Vậy liên đa tạ lão tỷ tỷ."

Nói xong, liên cùng với Tân Nguyệt Nhi xuống xe ngựa, ở dưới sự dẫn dắt của quản sự, đi vê phía phòng khách ở hậu viện

Nhìn bóng lưng hai người Ngô Tuấn dần dần đi xa, Lý Văn Tú khẽ nhíu mày hỏi: "Tổ mẫu, ngài vì sao muốn giữ hai kê lừa đảo này ở lại qua đêm? Hai người này rõ ràng chính là hóa trang mà?"

Lý Tử Quỳnh thản nhiên nói: "Ngươi đã từng gặp người lừa đảo cầm đồ thật đi lừa gạt chưa?” Lý Văn Tú ngẩn người, đầu óc đột nhiên có chút quá tải: "Đúng thế, hắn làm sao lại bán đồ thật cho ta?"

Lý Tử Quỳnh dùng khóe mắt liếc nhìn cháu gái của mình, đề điểm nói: "Người sống một đời, đôi khi có lúc hồ đồ. Trên đời này có rất nhiều người cổ quái kỳ lạ, chỉ cần không xung đột với lợi ích của chúng ta, liền cứ mặc bọn họ.”

Lý Văn Tú như có điều suy nghĩ gật đầu: "Đa tạ tổ mẫu chỉ điểm, tôn nhi đã hiểu rõ."

Sau khi đặt hành lý đồ đạc trong phòng khách, Ngô Tuấn mang theo Tân Nguyệt Nhi đi tới phòng bếp

Nhìn nguyên liệu nấu ăn rực rỡ muôn màu ở trên bàn, Ngô Tuấn không nhịn được sợ hãi than thở nói: "Chỉ cần là nguyên liệu còn sót lại trong ngày cũng đủ cho chúng ta ăn trong nửa tháng, xem ra thân phận của vị lão tỷ tỷ này rất không tầm thường."

Biểu lộ của Tần Nguyệt Nhi có chút quái dị nói: "Vị lão tỷ tỷ này tên là Lý Tử Quỳnh, là Thái Thượng trưởng lão Lý gia, được mọi người xưng là đỉnh phong tam giáo, bên trong tam giáo, ở bên ngoài biết đánh nhau nhất chính là bà ta. ˆ

Ngô Tuấn giật mình: "Còn biết đánh nhau hơn cha ngươi?”

Tân Nguyệt Nhi mỉm cười: "Cha ta không phải người bên trong tam giáo."

Ngô Tuấn hiểu rõ ý tứ của nàng trong nháy mắt, mang theo một tia tiếc nuối nói: "Đáng tiếc bà ấy gặp được ta quá muộn, đã không còn sống lâu nữa, cho dù gặp được ta sớm nửa năm, bà ấy cũng còn có thể cứu."

Tần Nguyệt Nhi bừng tỉnh hiểu ra nói: "Khó trách lần này ngươi không có chủ động trị bệnh cho bà ấy, hoá ra là đã không cứu nổi."

Ngô Tuấn gật đầu: "Nếu như viên Vô Cực Đan kia vẫn còn, hẳn là có thể khiến cho bà ấy kéo dài tuổi thọ thêm mấy năm, nhưng một thân tu vi của ba ấy cũng không giữ được. Xem ở trên phân thượng bà ấy đưa chúng ta vào trong thành, để cho bà ấy ăn một bữa cơm no trước khi chết đi."

Ngô Tuấn nói xong, chọn mấy chục loại nguyên liệu nấu ăn ở trên bàn, sau đó cắt thành mảnh nhỏ, nấu cháo Sau nửa canh giờ, một bàn đồ án phong phú được làm ra, Ngô Tuấn bảo người hầu đi mời Lý Tử Quỳnh đi ra ăn cơm, sau khi nhận được câu trả lời, bọn người hầu bưng đồ ăn vào trong phòng khách hậu viện

Đợi đến sau khi Lý Tử Quỳnh ngồi xuống, Ngô Tuấn bưng một cái nồi đất đi vào trong phòng khách, đưa mắt nhìn Lý Tử Quỳnh, nói: "Dạ dày của lão tỷ tỷ ngươi đã không chịu nổi gánh nặng, nhưng cháo loãng vẫn có thể uống, ta đặc biệt nấu một nồi cháo trăm vị, để cho ngươi nhấm nháp." Lý Tử Quỳnh khẽ vuốt cằm: "Coi như ngươi có lòng.

Ngô Tuấn mỉm cười, từ từ nhấc nắp nồi lên

Trong tích tắc, một luồng ánh sáng trắng chói lọi chiếu sáng toàn bộ căn phòng, một cỗ mùi thơm mê người trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ phòng khách

Ánh sáng chói lọi tán đi, ở trong vẻ mặt rung động của mọi người, một nồi cháo đầy màu sắc bốc khói xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người

Lý Văn Tú trợn tròn mắt hạnh, lộ vẻ không thể tưởng tượng nổi nói: "Món cháo này vừa mới phát sáng sao? Vì sao cháo lại có thể sáng lên?"

"Bởi vì ta tăng thêm pháo sáng ở bên trong."

Ngô Tuấn lật ngửa nắp nồi, bình tĩnh gỡ pháo sáng dính ở bên trên xuống

Lý Văn Tú nhìn ống pháo trong tay hắn, lộ ra vẻ mặt rối rắm: "Cho nên nói, thứ đồ vật này ngoại trừ có thể dọa cho người ta giật nảy mình, căn bản cũng không có bất kỳ tác dụng nào đúng không... "

Lý Tử Quỳnh không thể nhịn được cười trước vẻ mặt buồn cười của cháu gái, bảo nha hoàn múc cháo trăm vị, dùng thìa sứ trắng múc một ngụm đưa vào trong miệng

Một lát sau, mùi rau củ thơm ngát lấp đầy khoang miệng của bà, phảng phất như khiến cho Lý Tử Quỳnh đặt mình vào trong ruộng hoang, sinh cơ bừng bừng, khiến cho cơn thèm ăn ngủ say nhiều năm bừng tỉnh trong nháy mắt

Rất nhanh, một bát cháo liền bị bà ta uống sạch, nha hoàn thấy thế, vội vàng lại đi múc một bát đầy cho bà ta