Cùng lúc đó, ánh mắt của nữ tử xinh đẹp kia cấp tốc nhìn qua hai lần
Trong hòm thuốc, bình thuốc đủ mọi màu sắc bên trong mỗi cái ngăn chứa phi tốc theo hiện lên trước mắt, liền ngay cả chữ nhỏ phía trên, cũng khắc ở trong óc một cách rõ ràng
Sau khi xem một lần tin tức, nữ tử khẽ chau mày, ánh mắt liếc nhìn túi bách bảo mà Ngô Tuấn đeo ngang hông, co rụt con ngươi lại, gương mặt đỏ lên, làm ra bộ dáng ngượng ngùng nói: "Tiểu đại phu, ở đây có nhiều người, có thể tìm một gian phòng yên lặng chẩn bệnh cho tiểu nữ tử hay không?"
Trên mặt Ngô Tuấn lộ vẻ hưng phấn, ánh mắt sáng lên nói: "Cô nương ngươi ởi theo ta."
Nói xong, mang theo nữ tử đi đến hậu viện
Nhìn bộ dáng háo sắc của Ngô Tuấn, nữ tử nhếch khóe miệng khinh bỉ, lập tức đi theo
Nàng tên là Thôi Di, chính là nữ phi tặc vang danh thiên hạ, người giang hồ tặng danh hiệu Diệu Thủ Kinh Hồng, bao quát Hoàng Cung đại nội, cũng từng lưu lại thân ảnh của nàng
Vốn dĩ nàng mấy năm trước liên đã rửa tay gác kiếm, làm tài chủ phú giáp một phương
Nhưng lần này vì trả ân tình của Gia Cát Khổng Phương, bất đắc dĩ rời núi một lần nữa, đi tới Nhân Tâm Đường, muốn ăn cắp đan dược đáng giá nhất trên người Ngô Tuấn
Rất nhanh, nàng liền đi theo Ngô Tuấn vào trong một gian sương phòng
Đợi Ngô Tuấn đóng kỹ cửa, quay sang xem xét, lại phát hiện ra Thôi Di đã dựa vào đầu giường, hai vai lộ một nửa, hai mắt híp lại, gương mặt đỏ bừng, khí tức nặng nề bắt đầu rên rỉ
"Tiểu đại phu, trên người tiểu nữ nóng quá, ngươi mau tới đây xem thử đi..."
Ngô Tuấn giật mình, đi đến trước đưa tay dò xét ở trên mạch môn nàng, khẽ nhíu mày nói: "Mạch của ngươi ổn định, mặc dù có chút vết thương cũ năm xưa, nhưng cũng không quá có thể gây ra loại triệu chứng này..."
Thôi Di nhìn hắn giả vờ nghiêm chỉnh, thân thể bỗng nhiên đổ về phía hắn, vừa dùng tay phất qua ở trên người hắn, vừa rên rỉ nói: "Lạnh quá, thân thể bỗng nhiên lại lạnh quá... tiểu đại phu, ta thật sự rất khó chịu..."
Ngô Tuấn nghe giọng nói tràn đầy năng lượng của nàng, cảm thụ được nhịp tim bình ổn của nàng, lộ ra sắc mặt nghiêm túc gỡ nàng ra khỏi người mình, cởi túi bách bảo ra, móc ra một cây kim châm: “Cô nương, ta đại khái đã biết được ngươi bị bệnh gì.
Thôi Di ngẩn người, nói: "Ta mắc bệnh gì?"
Ngô Tuấn chau mày nói: "Ngươi gần đây phải chăng gặp nam nhân anh tuấn, liền khó kìm lòng nổi muốn thân cận với hắn, an ủi thân thể cùng với tâm linh trống rỗng của ngươi?"
Thôi Di cười quyến rũ một tiếng, vén vạt áo lên nói: "Tiểu đại phu quả nhiên mắt sáng như đuốc, vậy ngươi còn chờ cái gì, mau tới an ủi người ta đi - "
Ngô Tuấn lắc đầu nói: "Bệnh này của cô nương chính là một loại bệnh tật tâm lý, cần trị liệu lâu dài, trước tiên ta sẽ châm cho cô một châm, để cảm xúc của ngươi ổn định lại."
Nói xong lấy ra một cây Thiên Tuyệt Châm, đâm vào hướng mi tâm của Thôi Di
Thôi Di bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức tử vong tiến tới gần, con ngươi co rụt lại, cấp tốc chui ra từ dưới nách Ngô Tuấn, mặc quần áo tử tế, cười duyên một tiếng nói: "Tiểu đại phu không hiểu phong tình, nô gia đành phải nhịn đau cáo từ."
Nói xong đẩy cửa ra, bước nhanh đi ra ngoài
Ngô Tuấn bị lỡ trớn, ổn định thân thể quay đầu, phát hiện ra nữ tử kia đã không thấy bóng dáng
Nhìn thấy lại có một bệnh nhân chạy ởi từ trong tay mình, Ngô Tuấn không khỏi phát ra một tiếng thở dài bất đắc dĩ: "Ài, giấu bệnh sợ thầy a..."
Có chút lắc đầu, hắn mở ra túi bách bảo thu hồi kim châm, lại đột nhiên phát hiện ra dị thường
Viên Vạn Thọ Vô Cực Đan mình niêm phong cất ở trong túi kia thế mà không thấy!
Phát giác được không ổn, Ngô Tuấn lập tức kêu lớn: "Nguyệt nhi, ngăn nữ nhân kia lại!”
Thân ảnh của Tần Nguyệt Nhi phi tốc vọt vào trong sân, liếc nhìn quanh sân, ánh mắt sắc bén nhìn về phía đông: "Khí tức của ả đã đi xa, thân pháp rất nhanh, ta không đuổi theo kịp."
Nghe được tiếng la của Ngô Tuấn, Gia Cát Cương cũng bước nhanh đến, lộ vẻ ân cần nói: "Xảy ra chuyện gì?"
Ngô Tuấn tức giận đến xanh mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Gặp được nữ tặc, nữ tặc ghê tởm này, trộm đi Vạn Thọ Vô Cực Đan ta luyện chế cho lão Hoàng Đế!"
Gia Cát Cương nghe vậy, lập tức trở nên khẩn trương lên: "Viên đan dược kia rất trọng yếu sao?" Ngô Tuấn lộ vẻ bất đắc dĩ nhìn về phía y, thở dài nói: "Đó thế nhưng là thuốc trường sinh bất tử ta thiên tân vạn khổ, cửu tử nhất sinh luyện chế ra, tối thiểu có thể kéo dài tuổi thọ thêm một trãm năm, ngươi nói có trọng yếu hay không?"
Gia Cát Cương đột nhiên rùng mình một cái, lộ vẻ kinh hoảng nói: "Lần này phiền toái rồi... "
Thuốc trường sinh bất tử!
Cùng lúc đó, Thôi Di ẩn giấu khí tức ép vào vách tường, con ngươi bỗng nhiên tỏa ánh sáng, sờ lên túi phù bên hông, rốt cục cũng hiểu được nguyên nhân Gia Cát Khổng Phương không tiếc đại giới, để cho nàng đến trộm Ngô Tuấn!
Kéo dài tuổi thọ trăm năm, trên đời có mấy người có thể chịu được loại dụ hoặc này?
Nếu không phải thế lực của Gia Cát thế gia quá lớn, nàng cũng đều muốn chiếm viên đan này làm của riêng!
Nghe tiếng thảo luận lo lắng của mấy người bên trong sân nhỏ, Thôi Di cưỡng ép thu hồi tham niệm trong lòng, lộ vẻ tiếc nuối đi vê phía từ đường Gia Cát thế gia