"Ngươi nói là, mấy người Tam hoàng tử đi chuyến này căn bản không phải đi Tây Vực thỉnh kinh, mà là đi là xin thuốc cho bệ hạ?”
"Có khả năng này."
Hai người thúc cháu nhìn nhau, Gia Cát Phi trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng nói: "Khổng Phương, ngươi đi dò xét bọn hẳn đi."
Gia Cát Khổng Phương mỉm cười gật đầu: "Điệt nhi cũng đang có ý này. Cùng lúc đó, Ngô Tuấn đang lộ vẻ hưng phấn đứng ở bên trên đường Trường An, chỉ huy mấy tên tiểu nhị treo tấm bảng hiệu "Nhân Tâm Đường chi nhánh Thục Trung” lên trên cửa
Gia Cát Cương sau khi câm lại tài sản của tổ tiên, thực hiện ước định muốn cho Ngô Tuấn một phần mười tài sản, Ngô Tuấn liếc thấy tiệm thuốc này, liền đổi thành chi nhánh Nhân Tâm Đường
Nhìn bảng hiệu đã được treo lên, Ngô Tuấn tươi cười vỗ tay, phát cho mỗi tiểu nhị một bao lì xì, nói: "Các ngươi cố gắng làm việc, ta sẽ trích phần trăm tiên bán thuốc cho các ngươi, ngày lễ ngày tết còn có tiền thưởng, ta cũng bàn giao Hồ chưởng quỹ cho các ngươi, nếu như y cắt xén tiền bạc của các ngươi, trực tiếp đi tìm Gia Cát Cương, bảo Gia Cát Cương làm chủ cho các ngươi. `
Mấy tên tiểu nhị nói cám ơn liên tục, mỗi người sau khi nói một câu cát tường, liền đi làm công việc của mình
Ngô Tuấn đi đến tiệm thuốc, ngồi xuống sảnh đường, bày ra bộ dạng lang trung ngồi xem bệnh, vì có thể trông đáng tin hơn, còn cố ý đeo một bộ râu ria hoa râm giả, để cho mình có vẻ già vẫn tráng kiện, xem xét liền rất biết bảo dưỡng thân thể
Tân Nguyệt Nhi đang ăn những chiếc bánh bao hấp đặc biệt mà Ngô Tuấn làm để khai trương cơ sở kinh doanh, vừa cổ quái nói: "Tiệm thuốc nhà khác đều là xem bệnh miễn phí, bán thuốc lấy tiền, làm sao đến chỗ ngươi lại hoàn toàn trái ngược?”
Ngô Tuấn nghiêng người qua một cái, giải thích: "Chỉ cần lão thiên gia bố thí bệnh nhân cho ta trị liệu, ta liền miễn phí tặng thuốc, cái này gọi là thi y tặng thuốc. Khai trương ngày đầu tiên thi y tặng thuốc, là tổ huấn của Nhân Tâm Đường chúng ta, tổ tông không thể trái được."
Tân Nguyệt Nhi nửa tin nửa ngờ nói: "Ta ít đọc sách, ngươi cũng không nên gạt ta."
Ngô Tuấn thấy nàng thế mà không tin, không khỏi cảm thán một tiếng thời thế đổi thay, con người không như trước, tiếp đó móc ra sổ sách chân chính bên trong tiệm thuốc đọc
Lúc này, một vị thanh niên dáng vóc cao ráo đi đến từ ngoài cửa, quét mắt nhìn trong tiệm, hỏi: "Ngô Tuấn đại phu có ở đây không?"
Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên: "Tại hạ ở đây!"
Người tới chính là Gia Cát Khổng Phương, nghe được Ngô Tuấn trả lời, quay sang nhìn, khẽ cau mày nói: "Tại hạ Gia Cát Khổng Phương, đặc biệt đến đây gặp Ngô Tuấn đại phu. Ngươi thật sự là Ngô đại phu sao, thế nhưng ta nghe nói Ngô đại phu không có già như ngươi?”
Ngô Tuấn tháo râu ria giả xuống, nghiêm túc nói: "Hiện tại trẻ rồi, mời công tử ngồi, vươn tay phải ra, ta bắt mạch cho ngươi trước.
Nhìn Ngô Tuấn làm việc xuất kỳ bất ý, Gia Cát Khổng Phương không khỏi hơi sững sờ, tiếp đó ngồi xuống, đưa tay phải ra nói: "Làm phiền."
Ngô Tuấn mỉm cười đặt ngón tay lên trên mạch môn của y, trầm ngâm một lát, sau đó nói: "Công tử ngươi hẳn là tu luyện công pháp Đạo Môn, Đạo Môn công pháp chú trọng bảo dưỡng đối với thân thể, bởi vậy ám thương trong cơ thể ngươi ít, chờ sau khi ta bốc thuốc cho ngươi uống, cam đoan ngươi thuốc đến bệnh trừ, cơ thể hoàn hảo, ngày sau phi thăng cũng không phải không có khả năng."
Rrong mắt Gia Cát Khổng Phương lóe lên một vòng dị sắc, nói: "Ngô đại phu không hổ là diệu thủ nhân y bệ hạ ngự bút ban cho, thế mà chỉ bằng vào bắt mạch liền có thể nhìn ra thân thể ta có thiếu hụt, thật sự khiến cho người ta khâm phục."
Ngô Tuấn mở mắt ra, lộ ra biểu lộ đắc ý, cầm bút lên viết lên phương thuốc, vừa cười nói: "Hư danh mà thôi, không đáng giá nhắc tới, không đáng giá nhắc tới!"
Tiếp đó giao phương thuốc cho y, nói: "Tổng cộng hai lượng bạc. ˆ
"Chà, xem ra thân thể này của tiểu đệ cũng không phải rất đáng tiền..."
Gia Cát Khổng Phương cười trêu ghẹo một câu, tiếp nhận phương thuốc liếc mắt nhìn, nụ cười trên mặt lập tức cứng ngắc lại
Bối Mẫu Tứ Xuyên, Đương Quy, các loại dược liệu này ngược lại là rất phổ biến, nhưng bên trong phương thuốc thêm những độc dược như Đoạn Trường Thảo, Khổng Tước Đảm là có ý tứ gì?
Đây là sợ bệnh nhân uống vào không chết sao?
Chẳng lẽ nói Ngô Tuấn mặt ngoài là mở tiệm thuốc, kỳ thật sau lưng còn kinh doanh một tiệm quan tài, muốn phương đông không sáng phương tây hiện ra?
Sắc mặt của Gia Cát Khổng Phương có chút trâm xuống, cảm giác Ngô Tuấn đã nhìn ra thân phận cùng với mục đích tới nơi này của y, đang cố ý giễu cợt vl
Phát giác được Ngô Tuấn mưu trí hơn người, không kém chính mình, trong lòng y run lên, cảm giác bản thân lần này tới có chút liều lĩnh, lỗ mãng, lộ ra sắc mặt lạnh lùng đứng dậy, chắp tay hành lễ nói: "Ngô đại phu, sau này còn gặp lại. ˆ