Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 153: Gia Cát Phi



Chương 153: Gia Cát Phi

Chương 153: Gia Cát Phi

Tần Nguyệt Nhi quay đầu nhìn về phía Lục trưởng lão, lộ vẽ lạnh lùng nói: "Ta là dựa theo Đại Hạ luật làm việc, ngươi lại dùng quyền thế để uy hiếp ta, chuyện này rõ ràng là không nói đạo lý."

Lục trưởng lão ngoài mạnh trong yếu nói: "Tại đất Thục, Gia Cát thế gia chúng ta chính là trời, lời Gia Cát thế gia chúng ta nói chính là đạo lý! Ngươi tốt nhất hãy thông minh lên một chút, Gia Cát thế gia chúng ta trả thù, không riêng ngươi không tiếp nhận được, còn có thể liên lụy đến cha mẹ sư trưởng của ngươi, ngươi tốt nhất hãy nghĩ rõ ràng một chút lại động thủ!"

Tân Nguyệt Nhi nghe vậy, có chút khó khăn gật đầu, nói: "Đa tạ lời nhắc nhở của ngươi, ta sẽ dặn bọn họ chú ý hơn.”

Nói xong vung một kiếm ra, đầu của Gia Cát Cửu nhanh như chớp lăn xuống trên mặt đất

"Cửu nhi!" Lục trưởng lão bi thống cao giọng hô một tiếng, nhìn đầu của con mình, lộ ra bộ dáng không dám tin, thân thể phát run nói: "Ngươi làm sao dám... ngươi làm sao dám giết gã...

Tân Nguyệt Nhi thu hồi trường kiếm, có chút do dự đi tới bên người Ngô Tuấn, cẩn thận nghiêm túc hỏi: "Ngô Tuấn, ta có phải gặp rắc rối rồi hay không?"

Ngô Tuấn mỉm cười: "Ngươi là làm việc theo quy củ, nếu ai không nói đạo lý tới tìm ngươi gây phiền phức, liên giao cho ta xử lý, dù sao ta cũng là hộ lý chuyên nghiệp."

Tân Nguyệt Nhi trong nháy mắt chuyển buồn làm vui, mặt giãn ra cười nói: "Ừm!" Đúng lúc này, mấy luồng ánh vàng phi tốc hiện lên

Quang mang tán đi, mấy cái bóng người xuất hiện ở trong lầu

Người câm đầu mặc áo bào tím, mặt như táo đỏ, râu dài ba thước, dung mạo rất là uy vũ, khí độ sâm nghiêm

Gia Cát Cương nhìn thấy người tới, lập tức trở nên cung kính, tiến lên hai bước hành lễ nói: "Gia Cát Cương, gặp qua gia chủ!"

Tân Nguyệt Nhi thấp giọng giới thiệu cho Ngô Tuấn: "Lão đầu râu dài này là gia chủ Gia Cát thế gia, Gia Cát Phi. Nghe nói lão là cao thủ đệ ngũ cảnh, chẳng qua chưa hề có người thấy lão xuất thủ, thực lực cụ thể như thế nào không ai biết rõ.”

Gia Cát Phi quét mắt nhìn Tần Nguyệt Nhi cùng với Ngô Tuấn, thu tầm mắt lại nói: "Sự tình ta đã biết rõ cái đại khái, hành vi của Lục trưởng lão Gia Cát Chính không ngay thẳng, âm thầm mưu đoạt tài sản của đồng tộc, hiện tại bãi bỏ chức vị trưởng lão của lão, phạt bế môn hối lỗi ba năm. Các ngươi có chấp nhận phán quyết này không?" Lục trưởng lão sắc mặt trắng bệch nói "Gia Cát Chính, nguyện ý nghe theo tộc trưởng xử trí."

Gia Cát Cương thì là nhíu mày nói: "Tộc trưởng, y theo tộc quy, còn giống như phải phạt lão một trăm trượng, phơi nắng ba ngày ở trước từ đường."

Gia Cát Phi nhìn y một cái, thản nhiên nói: "Những năm này lão đánh cắp không ít gia sản của ngươi, hiện tại nên trả lại hết cho ngươi, trừ cái đó ra, ngươi còn muốn bôi thường gì không?”

Gia Cát Cương nghe vậy, sắc mặt không khỏi trở nên có chút u ám

Y nghe hiểu ý tứ của tộc trưởng, Lục trưởng lão là người của tộc trưởng, tộc trưởng muốn bảo toàn mặt mũi cho trưởng lão, về sau còn có chỗ hữu dụng

Muốn bồi thường thì có thể, nhưng muốn công bằng, đó chính là mơ mộng hão huyền...

Gia Cát Cương bóp bóp nắm tay, cuối cùng có chút nhẹ nhàng thở ra, nói: "Vậy liền thỉnh tộc trưởng ban toà Bách Hoa viên này cho điệt nhi đi."

Trên mặt Gia Cát Phi lúc này lộ ra nụ cười: “Gia Cát Cương ngươi thiên tư thông minh, ba mươi tuổi liền đột phá đến cảnh giới Chân Nhân, nếu thu liễm lòng ăn chơi, tương lai nhất định có thể trở thành cột trụ của Gia Cát thế gia chúng ta. Bách Hoa viên giao cho ngươi quản lý, bá phụ rất yên tâm."

Nói xong, trên mặt nở nụ cười dẫn bọn người Lục trưởng lão đi xuống lầu

Sau khi đưa mắt nhìn mấy người rời đi, Gia Cát Cương lộ ra bộ dáng thất lạc, nhìn hai người Ngô Tuấn cùng với Tân Nguyệt Nhi, có chút cam chịu nói: "Ta có phải hay không để cho các ngươi rất thất vọng, không cần gạt ta, ngay cả ta cũng rất thất vọng đối với mình. Toàn bộ Gia Cát thế gia, đã mục nát từ gốc rễ..."

Ngô Tuấn nói: "Gốc rễ bị thối không quan trọng, chỉ cân hạt giống vẫn còn, liền có thể toả ra sinh cơ mới, ta cảm thấy Bách Hoa viên chính là một khởi đầu tốt."

Gia Cát Cương sửng sốt một lát, trong mắt toả ra thần quang một lần nữa, lộ ra biểu lộ kiên định nhìn về phía Ngô Tuấn nói: "Ta biết rõ nên làm như thế nào. ˆ

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ, lộ vẻ tiếc nuối nói: "Đáng tiếc, nếu như Lục trưởng lão không bị mang đi, mà là giao cho ta trị liệu, có thể lão còn có thể bảo trụ một cái mạng nhỏ..."

Gia Cát Cương có chút sững sờ, tiếp đó lộ vẻ cổ quái nhìn về phía hắn: "Ngươi động tay động chân trên người Lục trưởng lão?”

"Ta thân là một vị y sư, làm sao có thể động tay động chân ở trên người bệnh nhân?”