Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 127: Phục Thánh di bảo



Chương 127: Phục Thánh di bảo

Chương 127: Phục Thánh di bảo

Tư Mã Nguyên lúc này cũng đi đến, giải thích cho hắn: "Những chữ này là các đời giáo chủ Thiên Mệnh Giáo vào thời điểm leo lên đại vị, lưu lại ở bên trong thánh miếu. Nếu ngươi có thể được tổ sư tán thành, chữ viết liên sẽ lưu ở trên vách tường, đương nhiên, nếu ngươi đã là cảnh giới Lập Mệnh, chữ viết cũng sẽ lưu lại, ngụy giáo chủ Cố Thuận Thiên tiền nhiệm, chính là sau khi đạt tới cảnh giới Lập Mệnh mới đề chữ ở trên tường." Ngô Tuấn nhìn lại theo ánh mắt của y, lập tức thấy được bốn chữ lớn bá đạo "Thiên mệnh cao nhất" của Cố Thuận Thiên, đồng thời chiếm cứ một mảnh vách tường tương đối lớn.

Lúc này, Hồng Tụ đã mài xong mực, trên mặt bao hàm vẻ chờ mong, ánh mắt sáng rực bưng bút mực ởi tới trước mặt Ngô Tuấn.

Nhìn mấy chữ lớn trên tường kia, Ngô Tuấn nhận lấy bút Hồng Tụ đưa tới, lắc đầu nói: "Thiên mệnh cao nhất, nếu ngay cả người cũng đều không có, còn muốn cái thiên mệnh này làm gì..."

Trong khi nói chuyện, Ngô Tuấn nhấc bút lên, bắt đầu rồng bay phượng múa viết vào khoảng trống trên vách tường.

Một lát sau, trên vách tường, mấy chữ lớn xuất hiện ở trong ánh mắt của đám người Thiên Mệnh Giáo——

Í Mạng người lớn hơn trời! ]

Đồng thời, ở đằng sau mấy chữ lớn này, Ngô Tuấn thế mà còn tăng thêm mội... thế mà còn tăng thêm một cái đầu chó! Ở trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, cả mặt tường bị một tầng ánh sáng trắng trong suốt bao trùm, theo ánh sáng biến mất, chữ viết của Ngô Tuấn lưu lại rõ ràng trên vách tường.

Trong một cái chớp mắt tiếp theo, toàn bộ thánh miếu xôn xao một mảnh, nhao nhao không thể tưởng tượng nổi kinh hồ.

Mậu Trường Nhạc lộ ra bộ dáng không thể tiếp nhận, dựng râu trợn mắt nói: "Giả, nhất định là giải Tư Mã Nguyên, ngươi đã giở trò gì trên vách thánh!" Trần Khắc Lễ lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Không có khả năng, lời nói khinh nhờn thiên mệnh như thế, làm sao có thể đạt được Phục Thánh tán thành? Không có khả năng, tuyệt không có khả năng...

Ngay cả Tư Mã Nguyên cũng tràn đầy mờ mịt, nhìn qua mấy chữ lớn trên vách tường kia, càng là không ngừng lặp lại: "Mạng người lớn hơn: trời... mạng người lớn hơn trời..."

Ở một bên khác, Ngô Tuấn thấy chữ của mình không có biến mất, không khỏi có chút nhẹ nhàng thở ra, thu lại độc dược chuẩn bị trước đó.

Xoay người lại, nhìn biểu lộ sụp đổ của mọi người ở đây, Ngô Tuấn chậm rãi mở miệng nói: "Ta từng nghe nói, thời đại thượng cổ, thiên hạ hồng thủy tràn lan, yêu thú hoành hành. Nho Thánh trảm yêu thú, trị hồng thủy, thuận theo thiên mệnh trợ Nhân tộc đại hưng, mang lại phước lành cho vạn dân thiên hạ. Sau khi thành công, ông ta đã truyền lại những lý niệm mà mình đúc kết được, ý chí tồn tại ở giữa thiên địa, thiên địa không sụp đổ, tỉnh thân bất hủ, cuối cùng thành một đời Thánh Hiền." "Bởi vậy, ta cảm thấy từ lúc vừa mới bắt đầu, lý niệm Nho môn chính là lấy dân làm gốc, nho học, chính là có thể khiến cho học vấn của Nhân tộc trở nên tốt hơn."

"Thiên đạo vận hành, bốn mùa biến ảo, tự có quy luật của mình. Hãy ngợi khen nó từ trên trời, và sử dụng nó để điều khiển sự ủy thác của trời? Chúng ta sống làm người, phải tự cường không thôi, thay vì tôn sùng thiên mệnh, không bằng tổng kết quy luật thiên đạo, dùng nó để tạo phúc cho vạn dân.” Nghe được lời nói kinh thế hãi tục của Ngô Tuấn, toàn bộ thánh miếu lặng ngắt như tờ.

Đám người Thiên Mệnh Giáo được dạy từ nhỏ, chính là lý niệm sinh tử từ mệnh thành bại tại thiên, vào giờ phút này nghe được lời nói đại nghịch bất đạo của Ngô Tuấn, nhao nhao lộ vẻ mặt kinh hoàng.

Cảm thấy mình như thể biến thành một con thuyền nhỏ trên biển rộng lớn, ở bên trong bão tố nhận phải xung kích mãnh liệt, cả người cũng trở nên không biết làm thế nào.

Ngay vào thời điểm bọn hắn tê dại da đầu, bệ đá phía dưới tượng thánh tổ sư phát ra một tiếng răng rắc, đột nhiên nứt ra một khe hở dài hơn một thước.

Bên trong ánh sáng trắng lấp lóe, một cái bâu nước bay ra, lơ lửng ở trước người Ngô Tuấn, tiếp đó liền múc đầy một bầu ánh sáng trắng trong suốt, vẩy về phía đỉnh đầu Ngô Tuấn!

Nhìn thấy cái bầu nước kia, Mậu Trường Nhạc lập tức lộ ra biểu lộ không dám tin, kinh hô thất thanh nói: "Phục Thánh di bảo! Phục Thánh di bảo vậy mà một mực giấu ở bên trong thánh miếu!" Phục Thánh di bảo mất tích hơn ba nghìn năm lại một lần nữa hiện thế, khiến cho mọi người ở đây đều chấn kinh thất sắc, nhao nhao mở to hai mắt nhìn, trên mặt lộ vẻ sùng kính nhìn sang, sợ bỏ qua một màn thánh vật nhận chủ này.

Ở trong ánh mắt nhìn chăm chú của đám người, luông ánh sáng nhu hòa kia mắt thấy sắp vấy vào trên người Ngô Tuấn.

Đúng lúc này, trên người Ngô Tuấn bỗng nhiên bộc phát ra một cỗ hạo nhiên chi khí, một cây bút sắt đẩy vạt áo dưới hông của hắn bay ra, đụng vào cái bầu nước kia, bộc phát ra một trận hào quang chói sáng.