Ta Bái Nhầm Sư Tôn, Sai Lại Càng Thơm

Chương 77



Tạ Thính Thu dở khóc dở cười: "Được rồi... ta nói cho các ngươi là được."

"Nhưng không thể ở nơi này," hắn nhìn quanh, quạt xếp che nửa khuôn mặt, đáy mắt ánh lên tia lạnh lẽo, "Các vị mời theo ta."

Hắn cụp mắt, xoay người đi về phía một nhạc lầu không xa.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đi theo hắn vào trong.

Bên trong và bên ngoài nhạc lầu hoàn toàn là hai thế giới.

Bạch Miễu vốn tưởng bên trong sẽ rất hỗn loạn, không ngờ lại không hề ồn ào, ngược lại còn rất tao nhã yên tĩnh.

Trên đài có mỹ nhân yểu điệu đang uyển chuyển ngâm xướng, dưới đài khách nghe thần sắc mê đắm, nghe đến say sưa.

Tạ Thính Thu dẫn bọn họ, quen đường quen lối đi vào một gian phòng riêng, cúi người nói nhỏ vài câu với cô nương phụ trách chiêu đãi, cô nương liền đỏ mặt lui ra ngoài.

Tông Nguyên thấp giọng nói: "Cao thủ à..."

Tiêu Trường Bình: "Bỏ đi, ngươi không học được đâu."

Tạ Thính Thu vén áo ngồi xuống, cười tủm tỉm nói: "Các ngươi đang nói gì vậy?"

"Không có gì, chỉ là lạ tại sao ngươi gặp ai cũng bắt chuyện." Nguyễn Thành Thù giọng điệu lạnh băng.

"Bởi vì nữ t.ử đều là những đóa hoa cần được chăm sóc cẩn thận mà." Tạ Thính Thu cười cười, nhìn về phía Liễu Thiều, "Các hạ vừa rồi nói ngươi nghe được một chút, có thể cho ta biết, một chút này, cụ thể là nội dung gì không?"

Liễu Thiều chống khuỷu tay lên cằm, không nhanh không chậm nói: "Hóa Linh Châu."

Hóa Linh Châu?

Những người có mặt ngoại trừ Bạch Miễu và Đường Chân Chân, đều biến sắc.

"Ừm, nghe được phần quan trọng nhất rồi à..." Tạ Thính Thu phe phẩy quạt xếp, "Ta đúng là đang tìm Hóa Linh Châu, nhưng đây vốn là đồ của ta, chỉ là ta dạo trước không cẩn thận làm mất nó..."

"Ngươi nói Hóa Linh Châu là đồ của ngươi?" Nguyễn Thành Thù đột nhiên ngắt lời hắn.

Tạ Thính Thu thản nhiên nói: "Là một vị bằng hữu của ta tặng cho ta."

Nguyễn Thành Thù nhìn hắn chằm chằm: "Hóa Linh Châu là chí bảo của Chu gia, trên đời chỉ có một viên, người ngoài ngay cả nhìn một cái cũng không thể, vị bằng hữu mà ngươi nói, không lẽ là gia chủ Chu gia?"

Tạ Thính Thu ý vị sâu xa liếc hắn một cái: "Các hạ dường như rất hiểu lai lịch của Hóa Linh Châu."

Nguyễn Thành Thù: "Xin lỗi, cha ta và gia chủ Chu gia là bạn thân nhiều năm, Chu gia có đem chí bảo của gia tộc tặng cho người khác hay không, điểm này ta vẫn rõ."

Hắn nói không hề uyển chuyển, ý tứ đã rất rõ ràng.

Chu gia không thể nào đem Hóa Linh Châu tặng cho người ngoài, vậy Hóa Linh Châu của Tạ Thính Thu từ đâu mà có?

Chắc chắn là trộm, lừa, thậm chí cũng có thể là cướp.

Không khí trong phòng riêng lập tức trở nên vi diệu.

Tạ Thính Thu và Nguyễn Thành Thù im lặng đối mặt, không khí tràn ngập mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Bạch Miễu đột nhiên lên tiếng: "Sao còn chưa dâng trà?"

Cô bận rộn đến giờ, đã khát khô cả họng rồi.

Tạ Thính Thu liếc cô một cái, b.úng tay một cái.

Cô nương phụ trách chiêu đãi lúc trước liền đẩy cửa bước vào, bày biện trà cụ, lại rót trà cho mọi người, lúc này mới yên lặng cúi đầu lui ra.

Bạch Miễu đi đầu nâng chén trà lên uống một ngụm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Thính Thu cười hỏi: "Vị thế nào?"

Bạch Miễu: "Cũng được."

Không ngon bằng ở chỗ Sư tôn.

Cô chen ngang một câu như vậy, không khí lập tức dịu đi không ít.

Tạ Thính Thu lại nhìn về phía Nguyễn Thành Thù, không nhanh không chậm nói: "Đúng như ngươi nói, Hóa Linh Châu là chí bảo của Chu gia. Sau khi ta có được Hóa Linh Châu, tìm một nơi nghe nhạc uống rượu, tiện tay tặng nó cho một ca kỹ, không ngờ..."

Nguyễn Thành Thù cười lạnh: "Chu gia tìm đến ngươi rồi?"

"Chính xác." Tạ Thính Thu bất đắc dĩ gật đầu, "Ta bị Chu gia tìm đến, bọn họ ép ta nuốt độc d.ư.ợ.c, bắt ta trong thời hạn quy định phải giao ra Hóa Linh Châu, nếu không sẽ độc hỏa công tâm, đau đớn không muốn sống."

Bạch Miễu: "Đây là chuyện khi nào?"

Tạ Thính Thu suy nghĩ một chút: "Hơn một tháng trước đi."

Hơn một tháng trước, vậy không phải là trước cả lần đầu họ gặp nhau sao?

Vậy mà hắn còn ung dung thong thả cùng cô làm điểm tâm, người này rốt cuộc là tim quá lớn, hay là đầu óc có vấn đề?

Dường như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, Tạ Thính Thu phe phẩy quạt nói: "Chuyện này, gấp cũng vô dụng. Huống hồ, ngày đó ta vốn cũng đang tìm Hóa Linh Châu..."

Bạch Miễu kỳ quái nói: "Ngươi tìm Hóa Linh Châu ở nơi đó?"

Khu chợ dưới chân núi Phù Tiêu Tông tuy vật tư phong phú, không thiếu thứ gì, nhưng so với những nơi giải trí khác, vẫn đơn sơ hơn nhiều. Giống như ca kỹ vũ nữ gì đó, ở chỗ bọn họ tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Tạ Thính Thu giọng điệu bất đắc dĩ: "Ta cũng không muốn chạy xa như vậy, nhưng Đào Lộ đã đem Hóa Linh Châu đi cầm rồi, bây giờ không tìm được ở đâu, ta chỉ có thể đến các khu chợ lớn hỏi thăm tung tích của nó."

Bạch Miễu: "..."

Chí bảo của Chu gia đường đường lại rơi vào tay người này, không biết là may hay là không may.

Đường Chân Chân: "Vậy ngươi đến đây cũng là vì Hóa Linh Châu?"

Tạ Thính Thu gật đầu: "Ta nhận được tin, nghe nói Hóa Linh Châu đã bị người ta mua rồi, người này hiện đang ở Phong Đô."

Bạch Miễu trong lòng khẽ động: "Vậy người này, có đặc điểm gì không?"

Tạ Thính Thu trầm ngâm nói: "Nghe nói là một nam t.ử xinh đẹp mặc áo đỏ."

Quả nhiên là hắn.

Nhưng người này thật đúng là phô trương, làm gì cũng phải mặc một thân màu đỏ, sợ người khác không nhìn thấy hắn hay sao.

Bạch Miễu không ngờ hôm nay lại có thu hoạch bất ngờ, tâm trạng lập tức tốt lên.

Cô đứng dậy, khách sáo nói: "Cảm ơn manh mối ngươi cung cấp, ấm trà này bọn ta mời, sau này có duyên gặp lại."

Lại là "có duyên gặp lại", cách cô qua loa cho xong chuyện thật đúng là đơn điệu.

Tạ Thính Thu tính tình tốt cười cười: "Các ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, các ngươi đến đây để làm gì?"

Liễu Thiều: "Bọn ta cũng là vì người áo đỏ này."

"Ồ?" Tạ Thính Thu hứng thú nói, "Nếu đã như vậy, vậy chúng ta không bằng cùng nhau hành động, thế nào?"

"Không thích hợp." Giang Tạ lắc đầu, "Bọn ta và Tạ huynh không phải người cùng đường, vẫn là ai nấy tự tìm đi."