Dưới ánh chạng vạng nhạt màu, Gareth đứng yên, lặng lẽ quan sát Ren. Ánh mắt ông sắc bén nhưng cũng có chút trầm tư, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Nhưng cuối cùng, ông chỉ khẽ thở ra một hơi, đôi vai thả lỏng như đã đưa ra quyết định.
Không còn lời chỉ dạy nào nữa. Không còn những lời trách mắng, sửa sai hay khích lệ. Mọi thứ cần nói, cần truyền đạt, Gareth đã truyền đạt xong. Ren đứng đó, tay vẫn siết chặt chuôi kiếm, lòng bàn tay dính chặt vì mồ hôi.
Một cảm giác mất mát khó tả dâng lên trong lòng cậu, một sự trống rỗng lạ kỳ khi nhận ra rằng những ngày huấn luyện cùng Gareth đã kết thúc. Nhưng Gareth chỉ nhếch môi, nụ cười nhẹ như gió thoảng, như thể ông đã nhìn thấu những suy nghĩ ấy trong đầu cậu. “Ta đã dạy cậu mọi thứ có thể.”
Ren mở miệng, định nói gì đó. Có lẽ là một lời cảm ơn, hoặc một câu hỏi còn vương lại trong tâm trí. Nhưng rồi cậu lại im lặng, vì nhận ra rằng chẳng còn gì để nói nữa. Gareth không đợi câu trả lời. Ông xoay người, từng bước đi xa khỏi bãi tập, bóng lưng vững chãi nhưng cũng đầy dứt khoát.
“Từ giờ trở đi, kiếm pháp của cậu… là thứ cậu tự hoàn thiện. Tốt nhất...cậu nên tìm ra phong cách của mình, càng sớm càng tốt. Bắt chước phong cách của người khác...nhanh lúc đầu nhưng sẽ có hại cho sau này.”
Ren chỉ có thể lặng lẽ nhìn theo, đôi mắt ánh lên một sự quyết tâm mới, nhưng trong lòng vẫn còn chút luyến tiếc. Bóng lưng ấy xa dần, rồi cuối cùng hòa vào ánh sáng lờ mờ của hoàng hôn. Cậu cứ đứng đó, cho đến khi một giọng nói trầm khàn, mạnh mẽ kéo cậu về với thực tại. “Này, nhóc con.”
Ren giật mình quay lại. Trước mặt cậu là một người đàn ông cao lớn với đôi mắt sắc sảo, cha của chỉ huy Gareth, lão thợ rèn lừng danh của khu vực này. Trong tay ông ta là một thanh kiếm quen thuộc, nhưng đồng thời cũng hoàn toàn khác biệt.
Lưỡi kiếm đã được tôi luyện lại bằng thép tốt hơn, sắc bén và sáng bóng dưới ánh chiều tà. Những chiếc nanh sói được khảm tinh tế dọc theo chuôi kiếm, như một dấu vết lưu giữ lại những cuộc chiến mà Ren đã trải qua.
Lão thợ rèn quan sát cậu một lúc, rồi khẽ hừ một tiếng, chìa thanh kiếm ra trước mặt cậu. “Của cậu. Đừng có mà làm gãy nó đấy.” Ren chậm rãi đưa tay ra, nhận lấy thanh kiếm. Ngay khoảnh khắc chuôi kiếm chạm vào lòng bàn tay, một loạt thông tin hệ thống hiện ra trước mắt cậu: [Black Fang] (Nanh Đen)
Loại: Kiếm một tay Chất lượng: Hiếm Tấn công: 32 - 46 Độ bền: 140/140 Hiệu ứng đặc biệt: +5% sát thương khi đối đầu với quái vật hệ thú Vật liệu: Thép tinh luyện, nanh sói Alpha, da cường lực
Ren nhìn lưỡi kiếm dưới ánh chiều tà. Ánh sáng phản chiếu trên bề mặt kim loại nhẵn bóng, tạo thành một dải ánh bạc kéo dài. Nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn phù hợp với cậu hơn, như thể nó đã thực sự trở thành một phần của cậu. Một thanh kiếm, không chỉ là một vũ khí.
Mà là dấu mốc, là minh chứng cho hành trình mà cậu đã đi qua. Ren siết chặt chuôi kiếm, cảm giác nặng nề trong lòng dần tan biến, thay vào đó là một quyết tâm lặng lẽ. Cậu khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy chắc chắn. “Cảm ơn.”
Dưới ánh chiều tà nhạt màu, lão thợ rèn khoanh tay đứng tựa vào khung cửa tiệm, ánh mắt sắc bén vẫn dán chặt vào Ren. “Vậy tiếp theo, cậu định làm gì?” Câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng Ren lại khựng lại trong chốc lát.
Hồi trước, cậu chẳng bao giờ có câu trả lời cụ thể. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất luôn xoay vòng trong đầu: Sống sót.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác. Cậu đã có thể chiến đấu, đã có thể kiếm được tiền mà không phải đánh cược mạng sống trong tay kẻ khác. Cậu không còn bị dồn ép vào những góc tối ngột ngạt, cũng không còn là con người chỉ biết trốn chạy như trước.
Ren cúi đầu, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay. Kiếm tiền. Mua một nơi để ở. Chỉ có vậy. Cậu đã quá mệt mỏi với cảnh màn trời chiếu đất, với những đêm đông phải thu mình trong góc phố lạnh lẽo, với việc luôn phải dè chừng mỗi khi ngủ vì sợ có kẻ giật lấy túi tiền ít ỏi bên hông.
Ren không muốn sống như thế nữa. Cậu ngẩng đầu, ánh mắt kiên định hơn trước. “Tôi cần tiền.” Cậu đáp ngắn gọn. Lão thợ rèn hơi nhướn mày, như thể bất ngờ trước câu trả lời quá thực tế của cậu. “Hử? Một giấc mơ nhỏ bé nhỉ.” Ren không phản bác.
Lão hừ khẽ, khoanh tay, ánh mắt hiện lên chút chế giễu. “Người trẻ tuổi bây giờ đúng là chẳng có chí khí gì cả. Những kẻ khác thì luôn hô hào muốn trở thành chiến binh vĩ đại, anh hùng giải cứu thế giới, kẻ thống trị đấu trường, hoặc chí ít cũng là kiếm sĩ mạnh nhất của lữ đoàn nào đó. Còn cậu thì sao? Chỉ muốn có một cái nhà?”
Ren bật cười, nhưng không phải là tiếng cười phản bác hay biện minh. Cậu chỉ đơn giản là cười vì thấy điều đó buồn cười thật. Bởi vì, trong thế giới thực, ngay cả việc có một mái nhà cũng chưa bao giờ nằm trong giấc mơ của cậu.
Một nơi thuộc về mình ư? Một căn nhà vững chắc, nơi cậu có thể trở về sau mỗi ngày dài? Những thứ đó, với cậu mà nói, chưa từng thực sự tồn tại.
Nhưng ở đây, trong thế giới này...cậu có thể nhìn thấy nó. Một mục tiêu đơn giản, một mong muốn nhỏ nhoi, nhưng ít nhất, nó là thứ có thể đạt được bằng chính tay cậu. Ren lắc đầu, giọng bình thản nhưng kiên quyết. “Không cần chí khí cao xa làm gì. Tôi chỉ muốn sống tốt trước đã.”
Lão thợ rèn nhìn cậu một hồi lâu, rồi bật ra một tiếng cười trầm thấp. Không rõ là cười chế nhạo hay cười tán thưởng. “Thực tế đấy.” Ông ta xoay người vào tiệm, nhưng trước khi khuất bóng sau cánh cửa gỗ cũ kỹ, giọng nói trầm khàn vẫn vọng lại.
“Khi nào kiếm đủ tiền, nhớ quay lại đây. Biết đâu ta có thể giúp cậu chọn một nơi tốt.” Ren đứng yên một lúc, nhìn theo bóng ông biến mất. Rồi cậu thở ra một hơi thật chậm, siết chặt chuôi kiếm trong tay.
Dưới bầu trời hoàng hôn chạng vạng, cậu quay người, rảo bước vào màn đêm đang dần buông xuống. Từ ngày mai...cậu sẽ bắt đầu hành trình kiếm tiền thực sự. Ren bước đi giữa những con phố lát đá, nơi ánh đèn mờ nhạt từ những quán trọ và cửa hàng nhỏ vẫn còn le lói trong màn đêm.
Không khí tĩnh lặng hơn so với ban ngày, nhưng đâu đó vẫn vang lên những tiếng cười đùa, tiếng kim loại va chạm của những người thợ rèn làm việc muộn, hay giọng nói rì rầm của những thương nhân đang hoàn tất giao dịch cuối cùng trước khi đóng cửa.
Bóng đêm phủ lên thị trấn một vẻ bình yên lạ kỳ, nhưng với Ren, nó giống như một lời nhắc nhở rằng cậu vẫn chưa có một nơi nào thực sự thuộc về mình. Kiếm tiền. Mua nhà. Nghe có vẻ tầm thường, nhưng đó là mục tiêu thực tế nhất mà cậu có thể đặt ra lúc này.
Không phải giấc mơ trở thành một chiến binh huyền thoại, cũng chẳng phải khao khát chinh phục những tầng cao nhất của Aincrad.
Chỉ đơn giản là một mái nhà để trở về sau một ngày dài chiến đấu. Một góc nhỏ thuộc về riêng cậu, nơi cậu có thể nghỉ ngơi mà không cần phải lo lắng về những ánh mắt dò xét hay sự bất an mỗi khi màn đêm buông xuống.
Ren ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những ngôi sao rải rác lấp lánh trên nền trời tối thẫm. Trong thế giới thực, cậu chưa từng nghĩ đến việc sở hữu một ngôi nhà. Đó là một giấc mơ xa vời, thứ mà cậu thậm chí chưa bao giờ dám hình dung. Nhưng ở đây, trong Aincrad, nó không còn là điều bất khả thi nữa.
Cậu chỉ cần kiếm đủ Cor. Những người chơi khác lướt qua cậu, mỗi người đều bận rộn với con đường riêng của họ. Có người hào hứng bàn luận về kế hoạch săn bắn ngày mai, có người đang chăm chú kiểm tr.a trang bị, có kẻ thì cố gắng thương lượng với NPC để bán đi những món đồ dư thừa.
Một số ít lại đứng tụ tập trước bảng nhiệm vụ, tranh luận về phần thưởng của các nhiệm vụ mới xuất hiện. Ren dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những con số và dòng chữ trên bảng. Hầu hết đều là những công việc quen thuộc, săn quái vật, thu thập nguyên liệu, hộ tống NPC.
Một vài nhiệm vụ có vẻ nguy hiểm hơn, yêu cầu săn lùng những con quái vật hiếm hoặc khám phá khu vực chưa được đánh dấu. Cậu không vội nhận nhiệm vụ ngay bây giờ. Ngày mai, cậu sẽ bắt đầu một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Từng bước một, kiếm đủ Cor để biến mục tiêu của mình thành hiện thực.
Cậu siết chặt thanh kiếm trong tay, bước tiếp trên con đường quen thuộc. Và lần này, cậu không có ý định thất bại. Ren trở về quán trọ với những bước chân nhẹ tênh nhưng lòng lại nặng trĩu suy nghĩ.
Quán trọ vẫn còn sáng đèn. Một vài người chơi tụ tập ở sảnh, trò chuyện, trao đổi vật phẩm hoặc đơn giản là nghỉ ngơi trước khi tiếp tục hành trình của họ vào ngày mai. Mùi đồ ăn quen thuộc tỏa ra từ bếp, nhưng Ren không còn cảm thấy đói.
Cậu lặng lẽ bước lên cầu thang gỗ, âm thanh cọt kẹt vang vọng trong không gian yên tĩnh. Khi về đến phòng, cậu khép cánh cửa lại, tựa lưng vào đó một lúc. Căn phòng nhỏ, chật hẹp và đơn sơ, nhưng so với việc phải ngủ ngoài đường hay trong những khu trọ tồi tàn khác, nơi này vẫn tốt hơn nhiều.
Ren đặt thanh kiếm xuống bàn, đưa tay vuốt nhẹ dọc theo lưỡi kiếm. Cảm giác lành lạnh của kim loại truyền vào lòng bàn tay cậu. Thanh kiếm này đã theo cậu qua biết bao trận chiến, và giờ đây, nó cũng sẽ là công cụ giúp cậu tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.
Cậu mở bảng trạng thái, lướt qua những con số trên màn hình bán trong suốt trước mặt. Tên: Ren Cấp độ: 6 Cor: 5,270 Ren nhếch môi cười nhạt. Cậu vẫn còn cách mục tiêu rất xa. Một căn nhà ở Thị trấn Khởi đầu có giá thấp nhất cũng khoảng 50,000 Cor, chưa kể chi phí sửa chữa nếu đó là một căn nhà cũ.
Cậu cần kiếm tiền nhanh hơn, hiệu quả hơn. Lựa chọn khả thi nhất là săn quái vật. Nhưng không thể chỉ chọn những con yếu, vì số tiền kiếm được quá ít. Nếu muốn tích góp nhanh, cậu cần nhắm đến những con quái vật có phần thưởng cao hơn. Ren thở dài, ngả người lên giường.
Ngày mai, cậu sẽ bắt đầu hành trình kiếm tiền thực sự. Không vì danh vọng. Không vì trở thành người mạnh nhất. Mà chỉ để có một nơi để trở về.