Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.

Chương 74: Chiến thắng trong màn đêm.



Alpha gầm lên, tiếng gầm như tiếng sấm rền chấn động cả không gian, rung chuyển cả màn đêm tĩnh lặng.
Nhưng lần này, trong âm thanh vang vọng đó, sự cuồng nộ đã không còn thuần túy là cơn giận dữ điên cuồng...mà đã pha lẫn một tia hoang mang, một sự mất kiểm soát rõ ràng.

Ba con mắt của nó đã bị phá hủy. Những mảnh pixel đỏ tiếp tục rơi rụng từ hốc mắt trống rỗng, như những giọt máu vỡ vụn tan biến vào không trung.

Nó vẫn còn ba mắt...nhưng với tốc độ này, từng đôi một sẽ bị xóa sổ khỏi tầm nhìn của nó. Và đến khi không còn gì để thấy nữa, nó sẽ không thể làm gì ngoài chờ ch.ết.
Ren không cho phép điều đó xảy ra quá chậm.
Ngay lúc này.
Chính là thời điểm kết liễu.

Cậu lao lên, đôi chân đạp mạnh xuống đất, tận dụng tối đa lực bật để tăng tốc. Bóng dáng cậu như một lưỡi dao xé gió, lao vút về phía Alpha.
Đồng thời, từ phía đối diện, Asuna cũng di chuyển, đường kiếm sắc bén của cô ánh lên tia sáng lạnh trong bóng tối.

Cả hai như những lưỡi kéo đang siết chặt con mồi vào giữa, ép Alpha phải phân tán sự chú ý giữa hai mục tiêu.
Nhưng trước khi nó kịp phản ứng...
Mito đã đến trước.

Bóng dáng cô xuất hiện từ bên cạnh con sói khổng lồ, đôi mắt ánh lên sự quyết liệt. Chiếc lưỡi hái khổng lồ của cô vung lên từ dưới thấp, quỹ đạo sắc bén của nó rạch thẳng vào chân trước Alpha với một lực chém khủng khiếp.
Rắc!



Một âm thanh nặng nề vang lên, không chỉ là tiếng va chạm của kim loại với da thịt, mà còn là tiếng xương gãy vụn dưới sức mạnh tuyệt đối.
Thanh hp còn lại 2.

Alpha rú lên điên cuồng, toàn bộ thân hình khổng lồ của nó chấn động, loạng choạng lùi lại. Chân trước vừa bị phá hủy của nó run rẩy, không còn đủ sức chống đỡ trọng lượng cơ thể.
Và đó chính là cơ hội mà Ren đang chờ đợi.

Cậu đạp mạnh xuống đất, phóng lên như một mũi tên rời cung.
Tầm mắt cậu chỉ còn lại duy nhất một thứ....cổ họng của Alpha.

Lưỡi kiếm trong tay cậu phản chiếu ánh sáng xanh nhợt nhạt của màn đêm, vạch ra một đường sáng ch.ết chóc trong không khí. Cơ thể Ren dồn toàn bộ sức mạnh vào đòn chém tiếp theo, đôi mắt cậu khóa chặt vào mục tiêu.

Alpha, dù đang choáng váng, vẫn cố gắng vùng vẫy lần cuối. Những móng vuốt sắc bén của nó vung lên, cố gắng cắt nát bất cứ thứ gì trong tầm với.
Quá muộn.
Quá muộn để phản kháng.
Ren nghiến răng, toàn bộ cơ bắp gồng cứng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào thanh kiếm.
Và...chém xuống.
Tách!

Lưỡi kiếm bổ thẳng xuống cổ Alpha.
Xuyên qua.
Xé rách lớp da dày như sắt.
Cắm ngập đến tận xương.
Từng dải Pixel đỏ bùng lên dữ dội, như một cơn mưa máu tan vỡ. Vệt sáng đỏ trào ra từ vết chém chí mạng, lan tỏa giữa không khí căng đặc sát khí.
Ngay khoảnh khắc đó.

Một tia sáng lạnh lẽo xé ngang chiến trường.
Asuna!
Cây Rapier của cô đâm xuyên thẳng, chính xác như một mũi khoan, xuyên thủng lớp lông thép của con Alpha!
Ren loạng choạng rút thanh kiếm ra, cùng lúc đó, con quái vật rống lên, thân hình đồ sộ giật mạnh, đôi chân cào xuống mặt đất.
Nó chưa ch.ết!

Nó vặn mình, dẻo quẹo như rắn. Hàm răng khổng lồ há ngoác, một cú cắn xé toạc không khí, nhắm thẳng vào Asuna!
Nhưng...
Một lưỡi hái khổng lồ kịp thời giáng xuống.
Một vệt sáng đỏ rạch ngang chiến trường.
Mito bổ mạnh, lưỡi hái đập sâu vào eo con Alpha, chém xuyên đến tận xương.

Thanh hp của con quái vật chỉ còn lại...1.
Alpha gầm lên, một âm thanh xé rách màn đêm, rung chuyển cả không gian.
Toàn bộ cơ thể khổng lồ của nó co giật dữ dội, móng vuốt cào nát mặt đất trong tuyệt vọng.
Nhưng bọn họ không cho nó cơ hội vùng thoát...ba con người nhỏ bé bao vây con quái vật khổng lồ.

Họ di chuyển nhanh và uyển chuyển như những vũ công.
Ren xoay kiếm, lưỡi thép bạc lóe lên trong bóng tối. Một nhát chém sắc bén và tàn nhẫn, quét ngang phần chân của con Alpha, đẩy nó vào thế mất thăng bằng.
Ngay lập tức...

Asuna lao tới, đôi mắt sáng lên như một mũi tên định sẵn mục tiêu. Mũi kiếm Rapier đâm xuyên vào điểm yếu trên cổ họng Alpha, vết thương cũ bị xé rách toạc, từng mảnh pixel đỏ thẫm phun trào như máu thật.

Con quái vật giật nảy, rống lên một lần nữa, nhưng tiếng gầm của nó nghẹn lại khi một lưỡi hái sắc lẻm bổ xuống từ bên sườn!
Mito siết chặt chuôi vũ khí, cơ bắp căng cứng khi cô dồn toàn bộ sức mạnh, giật mạnh lưỡi hái theo một vòng cung ch.ết chóc.
Phập!!
Một tiếng xé rợn người vang lên.

Lưỡi hái ăn sâu vào xương sườn con quái vật.
Toàn bộ thân hình Alpha bị kéo nghiêng, chân nó trượt dài trên nền đất vỡ vụn, một bên sườn rách toạc, pixel đỏ không ngừng bắn ra như những đốm lửa tàn.
Và đó chính là khoảnh khắc chí mạng.

Ren nghiến răng, toàn thân cậu căng chặt như dây cung kéo đến cực hạn.
CẬU KHÔNG ĐỂ LỠ CƠ HỘI!
Lập tức, cậu siết chặt chuôi kiếm, đôi chân đạp mạnh xuống đất.
“STAP!”
Một cơn gió bùng lên.
Cơ thể cậu bật vọt về phía trước, tăng tốc như một tia chớp xé toạc màn đêm.
"HAAAH!!"

Lưỡi kiếm lao xuống với toàn bộ trọng lượng của cậu!
Xoẹt!!
Một đường kiếm sắc lẻm đâm thẳng vào điểm yếu trên cổ Alpha, xuyên sâu tận gốc, cắt qua từng lớp thịt, từng thớ cơ, đâm trọn vẹn vào khớp xương cứng rắn của con quái vật.
Một cơn bùng nổ dữ dội.

Pixel đỏ vỡ tan, tóe ra như máu của một con thú thật sự.
Alpha gầm rú lần cuối.
Nhưng âm thanh ấy ngắt quãng, tiếng gào tắt lịm trong cổ họng khi toàn bộ cơ
Alpha co giật dữ dội, hơi thở của nó trở nên gấp gáp và đứt quãng. Đôi mắt còn lại mờ dần, ánh sáng hoang dại trong đó dần lụi tàn.

Rồi, như một ngọn núi sụp đổ, Alpha khuỵu xuống. Thanh hp cuối cùng vỡ tan như gốm sứ trong suốt.
Lớp lông đen dày của nó bắt đầu tan rã thành hàng nghìn mảnh pixel đỏ rực, từng mảnh một cuốn theo cơn gió lạnh buốt.
Không gian quanh nó méo mó, vặn vẹo trong thoáng chốc trước khi hoàn toàn trở về hư vô.

Trận chiến kết thúc....
Ren đứng giữa những tàn dư vỡ vụn của con quái vật, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng theo nhịp tim chưa kịp ổn định. Mồ hôi chảy dọc thái dương cậu, hòa lẫn với những vệt máu pixel bám trên mặt.
Một cơn gió khẽ lướt qua, mang theo không khí lạnh lẽo của màn đêm.

Nhưng lần này...
Không còn tiếng gầm rú nào nữa.
Chỉ còn lại tiếng gió, và nhịp đập dồn dập của một trái tim chưa nguôi nhiệt huyết chiến đấu.
[Xin chúc mừng]
[Bạn đã đánh bại Alpha Giant Elite Dire Wolf.]
[ +1230 exp]
[Bạn đã lên 1 cấp]
[Cấp độ hiện tại: Lv 6]
[+330 cor]
[+ 3 Da của Alpha Giant Elite Dire Wolf.]

[+1 Nanh của Alpha Giant Elite Dire Wolf.]
[Bạn nhận được... Broken Oath (Lời Thề Vỡ Nát)]
[ Bạn nhận được... Wolf Fang Pendant (Mặt Dây Chuyền Nanh Sói)]
.....
Trận chiến kết thúc.
Ren đứng giữa những tàn dư vỡ vụn của con quái vật, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng theo nhịp tim chưa kịp ổn định.

Mồ hôi chảy dọc thái dương cậu, hòa lẫn với những vệt máu pixel bám trên mặt.
Một cơn gió khẽ lướt qua, mang theo không khí lạnh lẽo của màn đêm.
Nhưng lần này....
Không còn tiếng gầm rú nào nữa.
Chỉ còn lại tiếng gió, và nhịp đập dồn dập của một trái tim chưa nguôi nhiệt huyết chiến đấu.

Ren siết chặt chuôi kiếm, nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác run rẩy vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Không phải vì sợ hãi. Mà là vì dư chấn của trận chiến, vì adrenaline vẫn còn cuộn trào trong huyết quản.
Một tiếng động khe khẽ vang lên sau lưng.

Ren quay lại, chỉ kịp thấy Asuna khuỵu một chân xuống đất, tay chống kiếm để giữ thăng bằng.
Cô thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực, không hề có dấu hiệu của sự kiệt sức.
Khi nhận ra Ren đang nhìn, cô mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thỏa mãn.

Mito đứng cách đó không xa, một tay cầm chặt lưỡi hái, phần mũi nhọn cắm sâu xuống đất, tay còn lại siết chặt thành nắm đấm. Cô không nói gì, chỉ nhìn vào đống pixel vỡ vụn trước mặt, như thể vẫn chưa tin rằng con quái vật khổng lồ kia thực sự đã bị hạ gục.

Một lát sau, cô mới ngước lên, ánh mắt chạm vào Ren.
“Cậu mạnh thật đấy…” Mito lẩm bẩm, giọng vẫn còn vương chút ngỡ ngàng.
Ren không biết nên đáp lại thế nào. Cậu cũng không chắc mình có thực sự mạnh hay không.
Một tiếng huýt sáo vang lên.

Argo nhảy xuống từ một tán cây gần đó, đáp đất nhẹ nhàng như một con mèo. Cô khoanh tay, nhìn Ren bằng ánh mắt nửa tò mò, nửa thích thú.

“Phải nói là ấn tượng đấy, bé con,” cô nói, khóe môi cong lên thành một nụ cười tinh quái. “Chỉ mới bao lâu nhỉ? Một ngày một đêm? Vậy mà đã hạ được một con boss khu vực.”
Ren nhíu mày. “Đừng gọi tôi là bé con.”

“Nhưng mà hợp mà?” Argo cười khẽ, rồi đảo mắt nhìn quanh chiến trường. “Mà này… Mấy con sói còn lại đâu hết rồi?”
Ren chợt nhận ra....bầy sói đi theo Alpha, những con đã lao vào tấn công ngay từ đầu… đã biến mất.
Không, không phải biến mất.
Chúng đang bỏ chạy.

Từ phía xa, trong bóng tối giữa những tán cây, những đôi mắt vàng rực vẫn lấp ló. Nhưng không còn sự hiếu chiến, không còn sự thù địch. Chỉ còn lại sự e dè, sợ hãi.
Một lát sau, những đôi mắt đó biến mất dần, từng con một lùi sâu vào rừng, cho đến khi không còn bóng dáng nào nữa.

Những người chơi đang mải mê chiến đấu với đám sói cũng nhận ra điều này, họ dừng lại như trút được gánh nặng trên vai.
Asuna thở dài, chỉnh lại tư thế đứng. “Chúng chỉ chiến đấu khi Alpha còn sống. Một khi nó ch.ết, chúng sẽ không liều mạng vô ích.”

Argo nhún vai. “Thông minh đấy chứ. Nếu tôi là chúng, tôi cũng chạy thôi.”
Không ai nói gì thêm. Chỉ còn lại sự yên lặng trải dài trên chiến trường, cùng với cái lạnh tê tái của màn đêm.

Ren chầm chậm buông lỏng bàn tay đang siết chuôi kiếm. Lưỡi kiếm của cậu vẫn còn vương những vệt pixel đỏ, nhưng… nó đã hoàn thành nhiệm vụ.
Cậu đã chiến đấu.
Cậu đã sống sót.
Và cậu đã chiến thắng.
....

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua bãi đất trống, cuốn theo những mảnh pixel đỏ còn sót lại từ cơ thể Alpha, để rồi chúng dần tan biến vào hư vô. Trận chiến đã kết thúc.
Dưới bầu trời đêm loang lổ ánh trăng, không còn tiếng gầm rú của bầy sói.

Không còn tiếng móng vuốt xé đất, không còn tiếng bước chân cuồng nộ nghiền nát mặt đất như muốn nuốt chửng tất cả.
Chỉ còn lại hơi thở dồn dập, tiếng kim loại lách cách khi những thanh kiếm hạ xuống, sự tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm cả chiến trường.

Có ai đó lên tiếng. Một giọng nói khẽ khàng, ngập ngừng, run rẩy giữa không khí còn vương mùi máu và cái ch.ết.
“…Chúng ta… đã thắng rồi sao?”
Và rồi, cả chiến trường vỡ òa.
Những tiếng hò reo bật lên, cuộn trào như cơn sóng dữ, lan tỏa từ cổng thành ra khắp mọi nơi.

Những người lính gục xuống đất, có kẻ bật cười vì căng thẳng dồn nén quá lâu, có kẻ rưng rưng khi nhận ra mình vẫn còn sống.
Một số người nhìn nhau với ánh mắt không thể tin nổi, như thể không ai dám chắc rằng đây là hiện thực chứ không phải một giấc mơ.

Chỉ huy đội lính gác siết chặt cây cung trong tay.
Bàn tay ông run rẩy, không phải vì sợ hãi. Mà vì cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực.
Ông đưa mắt nhìn quanh: những người đã sẵn sàng ch.ết, những người đã kiên cường chống chọi dù biết rằng cơ hội sống sót gần như bằng không.

Thế nhưng...bọn họ vẫn đang đứng đây.
Vẫn còn sống.
Và tất cả là nhờ những người đó.
Ánh mắt ông dừng lại trên Ren và nhóm của cậu. Những người đã làm nên điều không tưởng.

Ren vẫn đứng đó, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, lưỡi thép bạc nhỏ xuống từng giọt pixel đỏ vỡ vụn, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Cậu không reo mừng. Không thở phào. Không có vẻ gì là phấn khích vì chiến thắng.

Cậu chỉ lặng lẽ nhìn vào nơi con Alpha vừa khuỵu xuống, như thể tâm trí vẫn còn mắc kẹt trong trận chiến.
Asuna thở hổn hển, mái tóc dính bết mồ hôi, đôi mắt sáng rực với thứ ánh sáng chưa từng thấy trước đó. Mito dựa lưỡi hái xuống đất, cố gắng trấn áp cơn run trong từng ngón tay.

Còn Argo, như mọi khi, chỉ nhún vai, mỉm cười khó lường. Nhưng lần này, nụ cười đó có chút nhẹ nhõm hơn thường lệ.
Người chỉ huy bước lên.
Ánh mắt ông sắc bén như thể muốn khắc sâu từng đường nét trên gương mặt Ren. Khi ông cất giọng, chất giọng trầm khàn nhưng nặng trĩu ý nghĩa:

“…Không ai ngờ rằng chúng ta có thể sống sót sau trận chiến này.”
Ông nhìn Ren thật lâu.
“Cậu đã thay đổi, Nhóc. Mạnh mẽ hơn. Quyết đoán hơn.”
Và rồi, ông cúi đầu.
“Cảm ơn.”
Một khoảng lặng bao trùm.
Và rồi, từng người lính đứng phía sau cũng cúi đầu theo.

Ren cứng người. Cậu không quen với điều này.
Cậu không phải một vị anh hùng.
Không phải một người cứu rỗi.
Cậu chỉ đơn giản là muốn sống sót.
Nhưng dù vậy...
Khi những ánh mắt ấy hướng về phía mình, khi sự biết ơn ấy lan tỏa trong không khí, Ren chỉ có thể siết chặt chuôi kiếm trong im lặng.

Cơn gió đêm rít qua bãi chiến trường, mang theo mùi máu tan vào hư không.
Trận chiến đã kết thúc.
Nhưng dư âm của nó vẫn còn đó.
Và rồi...
Giữa không khí trầm lặng đầy xúc động ấy, Ren nghiêng đầu, hạ giọng như thể không muốn ai khác nghe thấy:

“…Vậy… có thể thêm tiền thưởng cho tôi không?”
……
Người chỉ huy, vừa cảm động đến suýt rơi nước mắt...sững lại như thể vừa bị tạt một gáo nước lạnh.
“Hả?”
Ông nhìn Ren chằm chằm, biểu cảm hoàn toàn trống rỗng.

Ren vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc đến mức đáng sợ, giống như đang thương lượng một điều quan trọng mang tầm chiến lược quốc gia.
“Tôi cần tiền.”
“Còn nhỏ thế thì cậu cần gì nhiều tiền?” Người chỉ huy nheo mắt.
Ren bình thản đáp, không chút do dự:
“…Mua nhà.”
“Hả?”

“Tôi còn nợ một đống. Không được ăn bớt.”
……
Sự im lặng kéo dài.
Người chỉ huy tròn mắt, rồi lắc đầu cười khổ.
ch.ết tiệt thật.
Tụi trẻ bây giờ đúng là biết lo xa hơn cả đám người già bọn họ.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com