"Sư tỷ, đóa châu hoa hổ phách này thật đẹp, rất hợp với làn da của tỷ!"
Lãm Nguyệt vừa chỉnh lại trang sức trên tóc cho nàng, vừa quay sang nhìn người trong gương mà tán thưởng: "Trông thật rực rỡ làm sao."
Tấm gương bát bảo chế từ lưu ly vốn trong trẻo hơn hẳn gương đồng, chiếu rõ một gương mặt đẹp đến kinh vi thiên nhân. Thiếu nữ trong gương có dung mạo diễm lệ nồng nàn, khí chất thanh quý tự nhiên. Đôi hàng mi đen dài như cánh vũ, khẽ chớp mắt một cái, đôi đồng t.ử hạnh nhân đã lấp lánh sóng nước lả lơi.
Dù ngày thường đã nhìn quen gương mặt này, Lãm Nguyệt vẫn phải thầm công nhận: Sư tỷ ngày thường đã đẹp chín phần, nay khoác lên mình hỷ phục đại hôn, lập tức mười phần vẹn cả mười. Rốt cuộc vẫn là mỹ nhân trời sinh, dù điểm phấn nhẹ nhàng hay tô son đậm nét đều là tuyệt sắc, kẻ khác có muốn hâm mộ cũng không được.