Nhưng khổ nỗi, một khi đã biết rõ y chính là kẻ đã khiến nàng lần đầu nếm trải đủ dư vị chua ngọt đắng cay, cái tên Ô Ngọc làm nàng động tâm rồi lại diễn màn "tọa hoài bất loạn" phớt lờ nàng, cũng chính là cái vị Bạch tỷ tỷ cùng nàng tắm chung suối nước nóng, buôn dưa lê tán gẫu không dứt... thì giờ đây, nàng thực sự chẳng biết phải phản ứng sao cho phải đạo.
Bao nhiêu sự lanh lợi ranh mãnh ngày thường giờ đều bị mớ cảm xúc hỗn mang đè bẹp dí dưới đáy lòng.
Nàng lững thững bước về phía Thân Đồ Úc, ánh mắt chớp nháy liên hồi, đôi môi mấp máy chực mở rồi lại khép. Thân Đồ Úc thì nào hay biết cõi lòng đồ đệ lúc này đang rối như canh hẹ, y chỉ cần thấy đồ đệ bình an vô sự, cõi lòng đang như lửa đốt rốt cuộc cũng được đón một cơn mưa rào tưới mát, cảm giác an ủi dâng trào.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Y vốn là kẻ hiếm khi chủ động thân cận đồ đệ, vậy mà lúc này lại bước nhanh tới, ôm choàng lấy đồ đệ, tựa hồ xem nàng như một hài nhi nhỏ bé. Y vòng tay ôm trọn nàng vào lòng, dùng lớp áo choàng rộng lớn bao bọc lấy thân thể nàng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc sau gáy nàng.
"Không sao là tốt rồi."
Bốn chữ từ trong miệng y nhẹ bẫng thốt ra, lại như b.úa tạ giáng mạnh vào tâm can Tân Tú.
Lúc này đây, muôn vàn cảm xúc từ phẫn nộ, tủi thân, vui mừng cho đến xấu hổ dường như đều cô đọng lại thành một cái meme biểu cảm: "Ta hận ngươi chỉ là một khúc gỗ.jpg"
Sư phụ nàng vác cái bản mặt tà mị đẹp mã nhường ấy, cớ sao bản tính lại là một con gấu ngốc nghếch thế cơ chứ, vừa thẳng băng vừa ngốc xít.
Bị y ôm c.h.ặ.t trong vòng tay đầy trân trọng, Tân Tú chợt nhớ lại cái thuở nàng toan cùng Ô Ngọc tiến hành một cuộc giao lưu của những người trưởng thành, rốt cuộc lại dọa cho y ngã lộn nhào xuống giường. Nhớ lại cái bóng dáng hốt hoảng phá cửa sổ chạy trối c.h.ế.t của y ngày ấy, nàng bỗng dưng nếm được một dư vị buồn cười "thì ra là thế". Cảnh cũ người nay, vào đúng thời khắc này nàng chẳng nhịn nổi mà bật cười thành tiếng.
Đến mức y dứt khoát ấn luôn cho cái cơ thể Ô Ngọc kia quy y nương nhờ cửa Phật, xuất hiện trước mặt nàng với cái đầu trọc lốc, giờ ngẫm lại đúng là nực cười không chịu nổi.
Tân Tú vươn đôi tay, từ tốn mà kiên định siết c.h.ặ.t lấy cổ Thân Đồ Úc.
Thân Đồ Úc chỉ đinh ninh nàng đang bị hoảng sợ, đưa tay vỗ nhè nhẹ vào lưng nàng: "Có sư phụ ở đây rồi."
"Con đã gặp phải chuyện gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Có bị thương ở đâu không?"
Tân Tú hít một hơi thật sâu, hít đầy l.ồ.ng n.g.ự.c mùi hương thanh khiết của mây mù và trúc xanh núi U Hoàng phảng phất trên người sư phụ, quyện cùng một chút hương hoa t.ử đỗ quyên dịu nhẹ. Nàng ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rạng rỡ không chút sơ hở với Thân Đồ Úc: "Sư phụ, sao người lại đến đây?"
Thân Đồ Úc hơi sững lại: "Vi sư bói toán thấy con đang lâm nguy, nên mới vội vã tìm đến."
Tân Tú làm bộ ngạc nhiên: "Đâu có ạ, đồ nhi vẫn luôn bình an mà. Con còn tình cờ gặp được Nhị sư bá và Nhị bá mẫu nữa. Chắc sư phụ chưa biết đâu, đạo lữ của Nhị sư bá chính là chủ nhân của Tiên Tây này. Bà ấy sắp sửa theo Nhị sư bá chuyển hộ khẩu về Thục Lăng nhà ta rồi đó."
Thân Đồ Úc: "...?"
Thân Đồ Úc hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cớ sự sao lại như con ngựa đứt cương lao vùn vụt về cái phương hướng mà y chẳng tài nào lường trước được thế này. Tâm tình y sau một hồi chao đảo muốn buông đồ đệ xuống, nhưng Tân Tú nhất quyết không chịu buông tay. Đã không buông thì chớ, nàng lại càng ôm c.h.ặ.t y cứng ngắc hơn.
"Lâu rồi không được gặp sư phụ, con nhớ người quá." Tân Tú đưa tay vuốt ve mái tóc trắng của y, thâm tâm nàng lúc này quả thực có hơi thèm vuốt ve lông gấu trúc.
Thân Đồ Úc sực nhận ra mình chẳng hề có cái cảm giác tê rần ở gáy như mọi bận. Chắc có lẽ quãng thời gian nhập vai Bạch Vô Tình cùng nàng tắm suối nước nóng thường xuyên quá, nên giờ y đã rèn được thói quen miễn nhiễm với những đụng chạm kiểu này rồi.
Ôm c.h.ặ.t đồ đệ, hai thầy trò cùng nhau bước vào địa cung Tiên Tây. Ngay khoảnh khắc đặt chân vào địa cung, Tân Tú ghé sát tai y thì thào âm u: "Sư phụ không sợ con là đồ đệ giả mạo, cố tình giăng bẫy dụ dỗ người một mình xông vào địa cung sao?" Thanh âm của nàng vi diệu lại cổ quái, khiến kẻ nghe không khỏi giật thót tim.
Thân Đồ Úc lại tỏ ra ráo hoảnh: "Sư phụ sẽ không bao giờ nhìn nhầm đồ đệ của mình."
Tân Tú cuối cùng cũng nhảy xuống khỏi người y, nàng kéo tay sư phụ - người đang toan đi tìm Vương Mẫu và Nhị sư huynh để hỏi rõ ngọn ngành mọi chuyện - lên tiếng dặn dò: "Nhị bá mẫu đang tất bật nâng địa cung lên khỏi mặt đất để đón ánh mặt trời, Nhị sư bá cũng đang phụ giúp một tay. Sư phụ cứ thư thả một lát rồi hẵng qua tìm họ."