Câu hỏi này lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Điểm bị chê trách lớn nhất của Dư Chân Chân không phải là cô ta dở tệ trong hát và nhảy, mà là cô ta tệ đến vậy, mà vẫn cứ muốn chen chân vào giới này.
"Em... Mẹ em là bảo mẫu, nuôi em bằng cách làm công trong nhà người ta. Nhưng khi một chiếc váy của chủ nhà bị hỏng, họ không thèm nghe em giải thích mà đuổi mẹ ra khỏi cửa. Váy đó rất đắt, mẹ em phải lo tiền cho em đi học, còn phải dành dụm tiền để bồi thường cho họ nữa..."
"Em chỉ muốn giảm bớt gánh nặng cho mẹ. Ban tổ chức nói ở đây có cơm ăn. Em không đi học nữa, như vậy mẹ cũng có thể nhẹ nhõm hơn một chút."
Bình luận bùng nổ:
[Thì ra là vậy, xin lỗi, tôi thừa nhận lúc trước đã quá gay gắt với cô ta rồi.]
[Là tên tư bản nào vô nhân tính đến vậy!]
[Thương Chân Chân quá, hóa ra em có nỗi khổ tâm…]
Thoáng có vài bình luận nhắc đến hot search trước đó #Nữ thần thuần khiết Dư Chân Chân, ai sẽ là chú rể của em?#
“Mọi người không nhớ hot search trước à? Toàn công tử nhà giàu theo đuổi cô ta, mẹ cô ta còn phải đi làm thuê trả nợ chắc?”
Những bình luận như thế vừa xuất hiện, tài khoản lập tức bị phong sát.
Internet không có ký ức.
Dần dần, trên mạng chỉ còn lại một loại âm thanh duy nhất.
Dư Chân Chân nhờ màn bán thảm này mà tẩy trắng thành công, còn nhà họ Tống thì đương nhiên trở thành bàn đạp của cô ta.
Những cư dân mạng phẫn nộ điên cuồng công kích nhà họ Tống.
Hôm sau, khi thị trường chứng khoán mở cửa, giá cổ phiếu của Tống thị lao dốc.
9.
Cổ phiếu sụt giảm dường như chỉ là điểm khởi đầu, những đòn giáng khác nhanh chóng ập đến.
Đầu tiên là hàng loạt hợp đồng đàm phán bị cắt đứt, các dự án đang triển khai rơi vào đình trệ, sau đó là giám đốc cấp cao từ chức, những đối tác lâu năm cũng bắt đầu có dấu hiệu rút vốn.
Ba mẹ tôi chỉ sau một đêm đã già đi rất nhiều.
Tôi đã đánh giá thấp Trầm Châu.
Hoặc có thể nói, tôi đã đánh giá thấp ý chí của thế giới này.
Mọi phương án mà chúng tôi dày công nghiên cứu đều bị đối thủ đánh chặn.
Mọi tài liệu bảo mật đều bị tiết lộ ra ngoài.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bất kể chúng tôi làm gì, kẻ địch cũng luôn đi trước một bước, rồi phá hoại.
Như thể ý chí của thế giới đang cố sửa lại kịch bản, ép buộc nhà họ Tống phải sụp đổ.
Tôi làm thêm đến khuya mỗi ngày, mong tìm ra cách phá vỡ cục diện.
Tối đó, cần lấy tài liệu bản cứng, tôi đi đến phòng hồ sơ.
Phòng hồ sơ đã cắt điện, lẽ ra phải tối om, nhưng tôi lại thấy ánh sáng nhấp nháy qua khe cửa.
Trong lòng dâng lên dự cảm bất an, tôi nín thở, bật chế độ quay video trên điện thoại.
Tôi áp sát cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Là giọng một chàng trai.
Nghe kỹ một lát, hình như là... Tống Phong Trì?
Tôi tập trung nghe thêm.
“Chân Chân, tài liệu này là bản duy nhất, không thể đưa cho em, nếu không sẽ dễ bị phát hiện. Em chụp ảnh xong rồi đi đi."
Ngay sau đó, giọng nói mềm mại của Dư Chân Chân vang lên:
"Phong Trì thiếu gia, vẫn là anh tốt với Chân Chân nhất."
Tôi giơ chân, đá tung cửa phòng hồ sơ.
Người bên trong hoảng sợ.
Tống Phong Trì lập tức chắn trước cô gái kia, lắp bắp gọi tôi: "... Chị!!!"
"Đừng gọi tôi là chị, tôi không có đứa em trai như cậu."
Ánh mắt tôi như bốc lửa: "Tôi cứ thắc mắc tại sao tất cả cơ mật của chúng ta đều bị lộ. Thì ra lại có một kẻ phản bội! Cậu làm vậy có xứng với ba mẹ không? Có xứng với tôi không?"
Tống Phong Trì cúi đầu, không nói nổi một lời.
Dư Chân Chân bước ra, đứng chắn trước mặt cậu ta, dáng vẻ như một kẻ chính nghĩa:
"Tống Tuyết Quan, Phong Trì thiếu gia có nhân cách độc lập, không phải vật sở hữu của ai cả. Chính vì chị cứ luôn ép buộc như vậy, mới đẩy anh ấy ngày càng xa!"
Tôi cười lạnh, rút điện thoại ra, chuẩn bị báo cảnh sát: “Người và tang vật đều ở đây. Hai người có gì muốn nói thì để cảnh sát nghe đi.”
Nhưng chỉ trong chớp mắt, điện thoại đã bị Tống Phong Trì giật mất. Ngay giây tiếp theo, nó nắm tay Dư Chân Chân rời khỏi phòng tài liệu, đồng thời đẩy tôi vào trong rồi khóa cửa lại.
Cách một cánh cửa, giọng nói đầy áy náy của Tống Phong Trì vang lên: “Chị, xin lỗi.”
Tôi điên cuồng đập cửa, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của bảo vệ, nhưng hai người kia đã đi xa dần.
Tài liệu mà Tống Phong Trì lấy đi vốn là hy vọng cuối cùng để nhà họ Tống xoay chuyển tình thế.
Bây giờ, tất cả đã thành hư không.
10.
Một tháng sau, nhà họ Tống tuyên bố phá sản, đi đúng vào vết xe đổ như trong cốt truyện.
Điểm khác biệt duy nhất là kẻ thu mua không phải Trầm Châu, mà là một người mua bí ẩn.
Trên đường từ công ty trở về nhà, tôi bất ngờ bị ai đó bịt chặt miệng bằng một tấm giẻ. Có thuốc mê trên đó, chỉ vài giây sau, tôi đã chìm vào hôn mê.
Lần nữa tỉnh lại, tôi phát hiện mình bị trói chặt giữa một ngọn núi hoang.
Chính là nơi trong cốt truyện, nơi tôi bị phơi xác giữa thiên nhiên.
Một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu tôi.
"Tỉnh rồi thì đừng có giả vờ."
Gió thu lùa qua, lạnh đến mức khiến tôi run rẩy.
Tôi ngẩng đầu lên.
Thiếu niên trước mặt có ngũ quan rực rỡ, một nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt, làn da tái nhợt như thể đã nhiều năm không thấy ánh mặt trời.