Sự Nghiệp Chướng Từ Đóa Sen Trắng

Chương 10



Hôm đó, bà ấy đích thân tiễn tôi ra khỏi biệt thự, ánh mắt phức tạp nhìn tôi:

 

"Trước đây, đúng là tôi đã đánh giá thấp Tống tiểu thư."

 

Tôi hơi cúi đầu, lễ phép đáp:

 

"Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."

 

Tôi giúp bà ấy loại bỏ Túc Hòa.

 

Bà ấy giúp tôi khôi phục Tống thị.

 

Đôi bên đều có được thứ mình cần.

12.  

Nguyên tác có một lỗ hổng lớn trong thiết lập nhân vật.

 

Dư Chân Chân không hề hay biết rằng bản thân chính là một "hải vương" chính hiệu, bậc thầy quản lý thời gian bẩm sinh.

 

Cô ta có vẻ ngoài dịu dàng thuần khiết, nhưng chưa từng bị lật tẩy.

 

Dưới sự sắp đặt của tác giả, tất cả nam chính đều không biết sự tồn tại của nhau, ai cũng nghĩ mình là duy nhất.

 

Bằng không, chỉ riêng Trầm Châu, kẻ lập dị, bệnh kiều, chiếm hữu đến phát cuồng cũng đủ sức khuấy tung cả cái "ao cá" của cô ta.

 

Việc tôi cần làm, chính là vớt hết đám cá trong ao đó, bày ra trước mặt Trầm Châu.

 

Trước khi ra nước ngoài, tôi đã mua chuộc một phóng viên, để người này gửi nặc danh đoạn video Dư Chân Chân lén lút gian díu với Túc Hòa cho Trầm Châu.

 

Trầm Châu tra xét nguồn gốc, cuối cùng chỉ có thể lần ra một phóng viên có mâu thuẫn với Dư Chân Chân.

 

Anh ta là "Thái tử hắc đạo", nhưng danh hiệu này không phải để trưng.

 

Anh ta trực tiếp đẩy Túc Hòa xuống sông, dìm chết.

 

Cảnh sát đã theo dõi nhà họ Trầm từ lâu, chỉ là chưa có chứng cứ xác thực.

 

Lần này, Trầm Châu tự tay dâng bằng chứng đến tận cửa.

 

Từ vết nứt này, cảnh sát lần theo nhiều vụ án cũ, lật đổ hoàn toàn thế lực nhà họ Trầm.

 

Dưới nền đất của nước nhà, không có chỗ cho cái gọi là "Thái tử hắc đạo" sinh tồn.

13.  

Sau khi xử lý xong Trầm Châu, tôi lập tức tổ chức một cuộc họp báo, rửa sạch toàn bộ bùn nước mà Dư Chân Chân hắt lên người tôi.

 

Dư Chân Chân chính thức sụp đổ hình tượng.

 

Cơn bão dư luận này không chỉ mang đến tổn hại, mà còn là một bước đệm giúp tôi ra mắt thương hiệu thời trang thiết kế độc lập của chính mình.

 

Tác phẩm nổi tiếng nhất của tôi, chính là chiếc váy Dư Chân Chân từng mặc trong dạ tiệc.

 

Hiện tại, chiếc váy ấy đã bị hủy hoại, nhưng lại càng làm tôn lên vẻ đẹp khiếm khuyết như tượng thần Vệ Nữ gãy tay.

 

Học viện thấy tin tức liền nhanh chóng cấp lại bằng tốt nghiệp cho tôi, thậm chí còn mời tôi về trường phát biểu với tư cách cựu sinh viên xuất sắc.

 

Từ khi Trầm Châu sụp đổ, hào quang nữ chính của Dư Chân Chân cũng theo đó mà mất hiệu lực.

 

Toàn bộ hợp đồng quảng cáo của cô ta bị hủy, đối mặt với khoản tiền bồi thường khổng lồ.

 

Ban đầu, vẫn có nhà đầu tư muốn nâng đỡ cô ta, nhưng do diễn xuất kém, độ thiện cảm từ khán giả cũng bị phá nát, thành ra thuốc độc phòng vé, đóng phim nào thì ế phim đó, cuối cùng trở thành "con ghẻ của giới tư bản".

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Để giành lại cơ hội xuất hiện trên màn ảnh, Dư Chân Chân chọn cách lên giường với đạo diễn.

 

Ban đầu, cô ta được nhận vài vai diễn.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, bị vợ của đạo diễn liên thủ phong sát.

 

Không còn đường sống, để có tiền trả phí vi phạm hợp đồng, cô ta buộc phải đóng phim cấp ba.

 

Trong quá trình đó, cô ta mang thai con của đạo diễn, muốn dùng đứa bé để mẹ nhờ con quý, đá văng chính thất.

 

Nhưng kết quả đạo diễn lựa chọn đứng về phía vợ mình, ép cô ta phải phá bỏ đứa bé.

 

Dư Chân Chân sụp đổ hoàn toàn, tinh thần rối loạn, hàng xóm gọi cảnh sát đưa thẳng vào bệnh viện tâm thần.

 

Bác sĩ thường xuyên nghe thấy cô ta lẩm bẩm điên cuồng:

 

"Đều là lỗi của Tống Tuyết Quan! Tôi mới là nhân vật chính! Tôi là thiên kim của nhà giàu nhất! Tôi xứng đáng được tất cả mọi người yêu thích!"

 

Tôi đoán, có lẽ Dư Chân Chân cũng đã thức tỉnh kịch bản.

 

Nhưng rồi sao chứ? Tôi sẽ không cho cô ta bất kỳ cơ hội lật bàn nào.

 

Tôi khéo léo tiết lộ tình trạng phát điên của cô ta cho phu nhân Túc.

 

Bà ta lo ngại cái c.h.ế.t của Túc Hòa sẽ sinh thêm rắc rối, lập tức ra lệnh cho bác sĩ cho Dư Chân Chân uống thuốc an thần liều cao mỗi ngày.

 

Về sau, cô ta bị nghiện thuốc, hoàn toàn mất đi khả năng nói chuyện, cũng chẳng thể suy nghĩ.

 

Trở thành một phế nhân đúng nghĩa.

14.  

Tống Phong Trì ra nước ngoài du học.

 

Vào một buổi chiều ấm áp, nó gọi điện cho tôi, giọng nói mang theo sự hạnh phúc ngọt ngào:

 

"Chị, em có bạn gái rồi."

 

Em tôi cười khẽ, dịu dàng nói tiếp:

 

"Cô ấy... Là một cô gái rất rất tốt."

 

Tôi lặng người trong chốc lát, rồi cũng mỉm cười.

 

Ở đầu dây bên kia, giọng điệu của nó ấm áp, tràn đầy sự mãn nguyện của một người đang yêu và được yêu hết lòng.

 

Thương hiệu thời trang của tôi ngày càng phát triển mạnh mẽ, đến năm thứ năm khởi nghiệp, tôi giành được giải thưởng Kim Đỉnh Châm danh giá.

 

Cha mẹ tôi đều khỏe mạnh.

 

Thấy tôi và Tống Phong Trì không có ý định tiếp quản công ty gia đình, họ quyết định thuê một quản lý chuyên nghiệp để điều hành, đồng thời lập một quỹ tín thác gia tộc dành cho chúng tôi.

 

Lời nguyền của cốt truyện đã bị phá vỡ.

 

Những ngày tháng sau này sẽ luôn rực rỡ nắng vàng, bầu trời quang đãng.

 

— Hoàn —


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com