Sư Muội Quá "Tiện", Làm Sụp Đổ Cả Tu Chân Giới

Chương 152: Lôi Cung! Tại sao ngươi không lấy được một viên nội đan nào?



 

Người của các tông môn khác nhìn thấy Nhan Mạt vậy mà lại sắp tiến giai, đã kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất rồi.

 

"Mấy ngày trước nàng ta mới tiến giai lên Trúc Cơ trung kỳ mà! Vào bí cảnh mấy ngày, nàng ta vậy mà lại sắp tiến giai rồi!"

 

"Đúng vậy, thế này cũng quá nghịch thiên rồi!"

 

"Đây đâu phải là thiên tài, sự nghịch thiên của nàng ta đã không thể dùng từ thiên tài để hình dung nữa rồi!"

 

"Nàng ta đột phá sao cứ như chơi vậy?"

 

"Hai trận thi đấu, nàng ta đột phá hai lần! Trời ạ, không dám nghĩ, không dám nghĩ."

 

"Loại thi đấu này tổ chức thêm vài lần nữa, nàng ta có phải sẽ phi thăng luôn không?"

 

"Chậc chậc, rất có khả năng!"

 

"..."

 

Đám đông bàn tán xôn xao, có ngưỡng mộ có ghen tị, còn có sự oán hận độc ác!

 

Đôi mắt của Hòa Nguyệt Oánh, bị ngọn lửa giận dữ ăn mòn, ngày càng đỏ, bên trong còn có từng tia hắc khí lượn lờ.

 

Hai chân bất giác tiến lại gần Nhan Mạt, toàn thân tràn ngập lệ khí.

 

Đột nhiên, một đôi tay khô héo tóm lấy ả ta, dùng sức gần như muốn bóp nát tay ả.

 

Cơn đau dữ dội khiến Hòa Nguyệt Oánh dần dần khôi phục lý trí, màu đỏ đen trong mắt nhạt đi vài phần.

 

"Đừng kích động!" Giọng nói âm tà của Đường Chi vang lên bên tai Hòa Nguyệt Oánh, giọng nói này được gia trì linh lực, đ.á.n.h thẳng vào thức hải của Hòa Nguyệt Oánh!

 

Sự đau nhói ở thức hải khiến Hòa Nguyệt Oánh đau đớn kêu thành tiếng, ôm đầu cơ thể lảo đảo chực ngã.

 

Đường Chi đúng lúc đỡ lấy ả ta, nói với Phù Côn: "Chưởng môn, ả chắc là bị thương rồi, ta đưa ả đi chữa trị."

 

Phù Côn mất kiên nhẫn xua xua tay.

 

Đường Chi hành lễ, liền dẫn Hòa Nguyệt Oánh vội vã rời đi.

 

Sự chú ý của mọi người đều dồn vào Nhan Mạt bên này, sự khác thường của Hòa Nguyệt Oánh không gây ra xôn xao gì.

 

Vưu Vi thân là người chủ trì lúc này đã không biết nên nói gì nữa rồi.

 

Nghĩ đến việc hắn liên tục chịu ấm ức trong tay Nhan Mạt này, Vưu Vi đột nhiên cảm thấy: Kỳ tài nghịch thiên như vậy, hắn chịu ấm ức trong tay nàng, dường như cũng không có gì kỳ lạ?

 

Hồi phục hồi lâu, Vưu Vi mới tìm lại được giọng nói của mình, bắt đầu tuyên bố thứ hạng của trận đấu thăng cấp lần này.

 

Số lượng nội đan của Huyền Di Tông dẫn đầu bỏ xa, không còn nghi ngờ gì nữa xếp vị trí thứ nhất, hạng hai là Thái Đan Tông, Lục Hư Tông vậy mà lại đồng hạng ba với Thiên Lôi Tông.

 

Nói cách khác, lần này, sẽ có bốn tông môn lọt vào chung kết.

 

Người của các môn phái khác đối với việc bọn họ không lọt vào chung kết cũng không bất ngờ, có thể tham gia trận đấu thăng cấp, bọn họ đã có uy vọng nhất định giữa các tông môn rồi.

 

Dù thế nào, thực lực của ngũ đại tông vẫn không thể coi thường, mỗi lần tông môn đại bỉ, ngũ đại tông đều là nhân vật chính.

 

Trước kia đều là Lục Hư Tông vững vàng đứng nhất, Vọng Phù Tông thứ hai, Thiên Lôi Tông thứ ba, Thái Đan Tông thứ tư, Huyền Di Tông thứ năm. Thứ tự này, đã mấy trăm năm chưa từng thay đổi rồi.

 

Thứ tự năm nay, đã hoàn toàn bị đảo lộn, Vọng Phù Tông vững vàng đứng thứ hai trực tiếp mất đi tư cách thi đấu, Lục Hư Tông thống trị bảng xếp hạng hạng nhất lâu năm lại được hạng ba.

 

Bất ngờ là, Thái Đan Tông lần nào cũng không lọt vào chung kết, trận đấu thăng cấp năm nay lại được hạng hai.

 

Thái Đan Tông chủ yếu là đan tu, thần thức cường đại, nhưng tu vi lại rất bình thường, trong loại đại bỉ quyết đấu bằng tu vi này, là rất chịu thiệt thòi.

 

Năm nay vậy mà lại có thể được hạng hai? Điều này khiến không ít người nhao nhao suy đoán, lẽ nào Thái Đan Tông trăm năm nay, không luyện đan mà chú trọng tu luyện rồi?

 

Nếu nói Huyền Di Tông năm nay là có thêm một kỳ tài nghịch thiên Nhan Mạt, thì người tham gia thi đấu của Thái Đan Tông lại không có gì thay đổi, ánh mắt dò xét của đám đông nhìn qua nhìn lại trong đám người Thái Đan Tông.

 

Còn bên phía Thiên Lôi Tông, mọi người chặn Lôi Cung ở một góc: "Lôi Cung! Tại sao ngươi không có một viên nội đan nào! Ngươi vào bí cảnh ngủ à!!!" Tông chủ Thiên Lôi Tông Lôi Minh suýt chút nữa tức c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thiên Lôi Tông chủ yếu là khí tu, pháp khí rất nhiều, muốn biết cống hiến của mỗi người không hề khó.

 

Thân là con trai của Lôi Minh, tu vi của Lôi Cung không yếu, nhưng trận đấu thăng cấp lần này, hắn vậy mà lại không lấy được một viên nội đan nào!!! Nếu không phải Lục Hư Tông lần này xảy ra sự cố, Thiên Lôi Tông bọn họ đã không có cách nào lọt vào chung kết rồi!

 

Người ngoài có thể không biết, nhưng bọn họ lại rất rõ ràng, trận đấu thăng cấp lần này, không phải là thực lực của Thái Đan Tông tăng mạnh, mà là Thiên Lôi Tông bọn họ tụt dốc!

 

Lôi Cung chột dạ cúi đầu: "Không, không ngủ..."

 

Đâu chỉ là không ngủ, hắn là năm ngày năm đêm đều không ngủ!!

 

Ban ngày, hắn phải cùng Đà Y đ.á.n.h yêu thú, ban đêm, hắn phải canh chừng tiểu Đà Y, sợ có con yêu thú không có mắt nào đó đ.á.n.h lén nàng, tiện thể nhìn chằm chằm nàng.

 

Dáng vẻ tiểu Đà Y lúc ngủ say yên tĩnh, vô cùng đáng yêu, hắn mỗi đêm cứ như vậy lẳng lặng nhìn nàng, nhìn mãi không chán.

 

Nghĩ đến khuôn mặt ngủ say yên tĩnh của Đà Y, sắc mặt Lôi Cung lại hơi ửng đỏ.

 

Thân là nương của Lôi Cung, Điện Mẫu liếc mắt một cái đã phát hiện ra sự khác thường của Lôi Cung.

 

Điện Mẫu đến gần Lôi Cung, ôn tồn hỏi: "Cung nhi, con ở trong bí cảnh... có phải đã gặp chuyện gì không?"

 

Sắc mặt Lôi Cung càng đỏ hơn, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào.

 

Hắn sợ phụ mẫu sẽ phản đối!

 

Tuổi của Lôi Cung cũng không tính là nhỏ, Lôi Minh và Điện Mẫu đều từng giục hắn tìm đối tượng, vì tính cách Lôi Cung bộp chộp, trong lòng bọn họ muốn là một cô con dâu dịu dàng hiền thục.

 

Hy vọng nàng có thể quản được Lôi Cung, để hắn đừng quá ham chơi, dồn hết tâm trí vào quỹ đạo chính.

 

Nhưng Đà Y, nàng tính cách hào sảng, phóng khoáng không gò bó...

 

Hiểu con không ai bằng mẹ, Điện Mẫu nhìn phản ứng của Lôi Cung đã hiểu ra vài phần, trên mặt mang theo ý cười rõ rệt, vội vàng hòa giải.

 

"Được rồi được rồi, Cung nhi không lấy được nội đan, chắc chắn là có nguyên do, chuyện trong bí cảnh, sau này hẵng nói."

 

Lôi Minh lại căn bản không định tha cho hắn: "Hừ! Nó thì có thể có nguyên do gì? Nó chắc chắn là chạy đi chơi rồi! Đứa con bất hiếu này, hôm nay ta không đ.á.n.h c.h.ế.t nó, ta có lỗi với liệt tổ liệt tông nhà họ Lôi!!"

 

Nói rồi, Lôi Minh cởi thắt lưng, quất thẳng về phía Lôi Cung.

 

Lôi Minh là người tính nóng như kem, nói động thủ là động thủ.

 

Thắt lưng của ông là một món v.ũ k.h.í sắc bén, là pháp khí do chính tay Điện Mẫu chế tạo, Lôi Minh ngày nào cũng phải đeo.

 

Điện Mẫu một phát tóm lấy thắt lưng của ông, tiện thể còn đạp ông một cước: "Ông gấp cái gì! Về viện rồi nói sau!"

 

Điện Mẫu dựng ngược hai hàng lông mày, Lôi Minh liền rén.

 

Bất luận lúc này ông có muốn đ.á.n.h Lôi Cung đến mức nào, thấy Điện Mẫu tức giận, ông cũng không dám động đậy một phân.

 

Nếu không... ông sẽ t.h.ả.m lắm!

 

Những người khác thấy Điện Mẫu tức giận, cũng nhao nhao ngậm miệng.

 

Bọn họ cũng không dám chọc giận bà...

 

Còn bên phía Lục Hư Tông, Kỷ T.ử Thần tinh ý rất nhanh đã phát hiện ra sự không bình thường của Đại sư huynh Đại sư tỷ Nhị sư tỷ ba người.

 

Đại sư huynh Đại sư tỷ đứng đặc biệt gần, sắc mặt hai người đều đỏ bừng.

 

Nhị sư tỷ Đà Y thì không ngừng ngóng nhìn về phía Thiên Lôi Tông, cái cổ đó, vươn còn dài hơn cả cổ thiên nga.

 

Nếu không phải mắt không thể rời khỏi tròng, e rằng nàng sẽ vươn cả hai con mắt sang bên phía Thiên Lôi Tông, nhìn cho rõ.

 

Kỷ T.ử Thần nhìn theo tầm mắt của nàng.

 

Đám người đó ồn ào nhốn nháo, ở giữa vây quanh một người, hắn nhìn không rõ, nhưng nhìn trang phục và mũ miện của đối phương, lờ mờ có thể nhận ra là một thiếu niên.