Sư Muội Quá "Tiện", Làm Sụp Đổ Cả Tu Chân Giới

Chương 146: Nha đầu ngốc, muội đối với chúng ta mới là thật sự tốt



 

Linh lực đ.á.n.h lên bầu trời, giống như một đóa pháo hoa, nổ tung giữa không trung. Đây là ám hiệu tập hợp khẩn cấp của bọn họ.

 

Ây dô, làm cũng tiên tiến phết đấy.

 

Không bao lâu, hai nhóm người khác của Lục Hư Tông quả nhiên đã chạy tới, liếc mắt một cái đã nhìn thấy hai người trong hố.

 

"Đại sư huynh!!"

 

"Tiểu sư muội!!"

 

Trong mắt Hứa Nhật Chuyên chỉ nhìn thấy Hòa Nguyệt Oánh trong cái hố hình người, kinh hô một tiếng, liền định xông lên.

 

Nhan Mạt đã chuẩn bị từ sớm, chĩa Hắc Côn trong tay vào đầu Hòa Nguyệt Oánh, quát lớn: "Bước thêm một bước nữa, ta đ.á.n.h nát đầu ả!"

 

Kỷ T.ử Thần: "..." Hắn hình như không thể tự an ủi bản thân được nữa rồi, tiểu sư muội rõ ràng là mang bộ dáng của kẻ ác mà!

 

Nhưng vào thời khắc này, dù thế nào hắn chắc chắn vẫn phải đứng về phía tiểu sư muội nhà mình.

 

Kỷ T.ử Thần không nói gì, lặng lẽ đứng ra sau lưng Nhan Mạt, tùy thời đề phòng Lục Hư Tông đ.á.n.h lén.

 

Hứa Nhật Chuyên trong sự kinh ngạc và phẫn nộ đã phanh gấp bước chân, đầy mặt không dám tin nhìn Nhan Mạt.

 

Sao nàng ta dám!!

 

"Nhan Mạt! Ngươi có biết, trong trận đấu thăng cấp, cố ý làm bị thương thân truyền của tông môn khác, là phải bị xử t.ử không!" Sự phẫn nộ của Hứa Nhật Chuyên gần như không thể áp chế được!

 

Nhan Mạt nhún vai tỏ vẻ không quan tâm: "Cố ý làm bị thương thân truyền của tông môn khác? Ngươi có bằng chứng không? Ngươi có Lưu Ảnh Thạch không? Có ai nhìn thấy không?"

 

Nói rồi, còn quay đầu hỏi Kỷ T.ử Thần: "Huynh nhìn thấy không?"

 

Kỷ T.ử Thần: "..." Lương tri và lý trí của ta đang thiên nhân giao chiến!!

 

Nhưng cơ thể Kỷ T.ử Thần vẫn rất thành thật, lặng lẽ lắc đầu...

 

Đám người Lục Hư Tông: "..." Đây còn là Kỷ T.ử Thần thật thà nhất, đần độn nhất, ôn nhuận như ngọc nhất, dễ bắt nạt nhất của Huyền Di Tông sao??? Sao lại khác xa trước kia nhiều như vậy???

 

Hứa Nhật Chuyên sắp tức c.h.ế.t rồi! Những lời này là trước kia bọn họ bắt nạt người của tông môn khác hay nói!! Nay lại bị bắt nạt ngược lại bằng chính cách thức đó!!

 

Nhưng mà, bọn họ bây giờ nghèo rớt mồng tơi, đến cái v.ũ k.h.í cũng không có, quả thật không có Lưu Ảnh Thạch!!!

 

Người bên ngoài bí cảnh, cũng chỉ có thể nhìn thấy điểm sáng trong bức tranh nhấp nháy, chứ không thể nhìn thấy bọn họ đang làm gì.

 

Hứa Nhật Chuyên liều mạng áp chế phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi muốn thế nào!"

 

Tất cả mọi người của Lục Hư Tông kinh ngạc há hốc mồm, không dám tin nhìn Nhan Mạt, nàng ta vậy mà lại trắng trợn cướp bóc như thế!!

 

Khóe miệng Nhan Mạt nhếch lên một nụ cười tà mị, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, lôi từ trong không gian ra mười mấy viên đồ vật nhỏ tròn tròn màu vàng, dùng linh lực bao bọc, rắc vào miệng đám người Lục Hư Tông.

 

Đám người Lục Hư Tông đang há to miệng, không một ai ngoại lệ, mỗi người một viên, thủ pháp vô cùng chuẩn xác. Tiện thể còn cưỡng ép đút cho Hóa Cơ đang bị chôn dưới đất một viên.

 

Thứ nhỏ bé đó trực tiếp b.ắ.n vào sâu trong cổ họng bọn họ, trượt thẳng vào trong, căn bản không cho bọn họ cơ hội nhổ ra!

 

"Ngươi! Ngươi cho chúng ta ăn cái gì!!"

 

Đệ t.ử Lục Hư Tông lập tức nằm sấp xuống đất nôn khan, cố gắng nôn thứ đó ra.

 

Nhưng thứ đó vừa vào thực quản bọn họ đã tan ra, nhanh ch.óng thấm vào kinh mạch bọn họ, cho dù bọn họ dùng linh lực ép, cũng không có cách nào ép thứ đó ra ngoài.

 

Nhan Mạt nhàn nhã thong dong, lại lôi ra một viên, bẻ đầu Hòa Nguyệt Oánh trên mặt đất ra, cưỡng ép đút cho ả ta một viên rồi mới nói.

 

"Đây là độc d.ư.ợ.c ta tốn số tiền lớn mua được, người ăn phải loại độc d.ư.ợ.c này, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời ta, nếu không, sẽ bạo thể mà c.h.ế.t! Hồn bay phách lạc!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người ăn phải thứ đó, trong nháy mắt liền cảm thấy toàn thân vô lực, đến ngón tay cũng không thể cử động.

 

Mọi người trơ mắt nhìn Nhan Mạt đút độc d.ư.ợ.c cho cả Hóa Cơ và Hòa Nguyệt Oánh, mắt muốn nứt ra, phẫn nộ tột cùng nhưng lại bất lực.

 

Nghe thấy lời của Nhan Mạt, tất cả những người có mặt đều kinh hãi.

 

Loại độc d.ư.ợ.c này, đó chính là cấm d.ư.ợ.c của giới tu chân! Đây là t.h.u.ố.c để Ma tộc luyện chế thuật khôi lỗi!

 

Kỷ T.ử Thần không thể gồng thêm được nữa, lo lắng kéo Nhan Mạt sang một bên: "Tiểu sư muội! Sao muội lại có loại t.h.u.ố.c này! Đây là cấm d.ư.ợ.c luyện chế thuật khôi lỗi của Ma tộc! Một khi bị phát hiện, sẽ bị tất cả tu sĩ vây quét, bị loạn kiếm c.h.é.m c.h.ế.t đó!!"

 

Nhan Mạt nhướng mày, chuyện này nàng lại không biết, nàng chỉ thuận miệng nói thôi.

 

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Kỷ T.ử Thần, Nhan Mạt ma xui quỷ khiến hỏi một câu: "Vậy huynh có làm thế không?"

 

Kỷ T.ử Thần sửng sốt: "Nha đầu ngốc, ta là sư huynh của muội, cho dù muội làm gì ta cũng sẽ không làm hại muội, nhưng người của tông môn khác sẽ không nghĩ như vậy!..."

 

Kỷ T.ử Thần lo lắng còn muốn tiếp tục khuyên nhủ, Nhan Mạt ngắt lời hắn, ghé tai hắn nói nhỏ vài câu, Kỷ T.ử Thần ngây người, không còn lo lắng nữa.

 

"Ta là sư huynh của muội, cho dù muội làm gì ta cũng sẽ không làm hại muội." Câu nói này, đã sưởi ấm Nhan Mạt một cách sâu sắc.

 

Người của Huyền Di Tông, luôn ấm áp đến mức khiến nàng muốn khóc.

 

Sự bảo vệ, yêu thương, bao dung trong tiềm thức của bọn họ đối với nàng, khiến nàng có thể tùy ý làm nũng, tùy hứng.

 

Cho dù đôi khi những việc làm ra có thể sẽ làm tổn thương bọn họ, bọn họ dù rất tức giận, tức đến nổ tung, cũng chưa từng muốn trừng phạt nàng, làm hại nàng giống như Lục Hư Tông.

 

Nghĩ đến dáng vẻ lo lắng căng thẳng vừa rồi của Kỷ T.ử Thần, khoảnh khắc này, Nhan Mạt dường như đã hiểu được hai chữ "trân trọng".

 

Kiếp trước, nàng bị ép phải cuốn vào đủ loại cạnh tranh, thường xuyên mệt như ch.ó, với người trong gia tộc cũng thường xuyên đối đầu đủ kiểu.

 

Kiếp này, vừa xuyên không đã bị hãm hại vu oan, nàng bị ép phải rời khỏi tông môn, lo sầu cho những ngày tháng sau này của mình.

 

Dường như chưa từng có ai dạy nàng, phải trân trọng, trân trọng những điều tốt đẹp xung quanh, trân trọng những người đối xử tốt với nàng.

 

Nhan Mạt vỗ vỗ Kỷ T.ử Thần vẫn còn đang chìm trong sự hoài nghi nhân sinh, chân thành nói: "Sư huynh, có các huynh, là vinh hạnh của muội!"

 

Gia nhập Huyền Di Tông, là lựa chọn đúng đắn nhất đời này của nàng!

 

Nghe thấy lời này, Kỷ T.ử Thần cũng không rảnh hoài nghi nhân sinh nữa, khó hiểu nhìn Nhan Mạt đột nhiên sướt mướt.

 

Nàng bình thường rồi, nàng không bình thường rồi!

 

Đúng vậy, nàng bình thường rồi mới là sự không bình thường lớn nhất!

 

"Tiểu sư muội, muội sao vậy?" Kỷ T.ử Thần tinh ý lập tức phát hiện ra hốc mắt hơi đỏ của nàng.

 

Nhan Mạt chớp chớp mắt, cười nói: "Không có gì, chỉ là đột nhiên phát hiện, các huynh đối với muội thật tốt."

 

Kỷ T.ử Thần xoa xoa đầu nàng: "Nha đầu ngốc, muội đối với chúng ta mới là thật sự tốt."

 

Bất kể là tiểu sư muội tìm công pháp cấp cao cho bọn họ, hay là phù lục đan d.ư.ợ.c tiểu sư muội cho bọn họ, sự cống hiến cho tông môn, đối với bọn họ mà nói, mỗi một thứ đều là niềm vui bất ngờ to lớn.

 

Tiểu sư muội ngây thơ chân thành như vậy, xứng đáng nhận được tất cả sự bảo vệ của bọn họ!! Vì tiểu sư muội, cho dù có phải lấy mạng bọn họ, tất cả bọn họ cũng sẽ không có nửa lời oán thán.

 

Bên này là một mảnh ấm áp, bên phía Lục Hư Tông thì không được tuyệt diệu như vậy.

 

Bọn họ toàn thân vô lực một lúc, sau đó mới từ từ khôi phục thể lực, Hứa Nhật Chuyên lảo đảo đi đến bên cạnh Hòa Nguyệt Oánh, nhẹ nhàng đào ả ta ra.

 

"Tiểu sư muội, muội sao rồi? Muội đừng dọa ta nha!"