"Phù Côn chưởng môn, chúng ta lần này tới, là bởi vì Hóa Cơ sư huynh ở Vu Lạc Sơn Mạch, vì cầu cứu ta mà nợ ba vạn thượng phẩm linh thạch."
"Ta nghĩ gã có lẽ trong thời gian ngắn không có khả năng hoàn trả, mà ta lại đang cần tiền gấp, ngài là chưởng môn của gã, ta đặc biệt tới tìm ngài đòi nợ, đây là giấy nợ, gã cũng đã lập lời thề."
Nói rồi, Nhan Mạt lấy hai tờ giấy nợ ra mở cho lão xem.
Cam Phạn Phạn: "..." Con giàu nứt đố đổ vách, con còn cần tiền gấp???
Phù Côn: "..." Ngươi vừa rồi tùy tiện đưa cho Cam Phạn Phạn khoản tiền lớn năm vạn thượng phẩm linh thạch làm quà mừng, ngươi coi ta bị mù à?
Hóa Cơ nợ tiền thì liên quan gì đến ta? Ta là chưởng môn của gã, không phải cha gã!
Nếu không phải vì Cam Phạn Phạn ở đây, nếu không phải vì Cam Phạn Phạn cố tình đột phá Hóa Thần trung kỳ, lão thèm vào mà để ý đến nàng, mặc kệ Nhan Mạt bây giờ thân phận gì, Phù Côn chưa từng để nàng vào mắt.
Nể mặt Cam Phạn Phạn, Phù Côn gọi một đệ t.ử tới, bảo hắn đi gọi Hóa Cơ đến.
Hóa Cơ dù sao cũng là một Kim Đan hậu kỳ, lại đi cầu cứu một phế vật như nàng? Còn viết giấy nợ? Phù Côn căn bản không tin! Chỉ e là Nhan Mạt này bắt chước chữ viết của Hóa Cơ viết ra giấy nợ, đến lừa linh thạch của lão.
Dù sao Nhan Mạt cũng từng ở Lục Hư Tông, từng thấy chữ viết của Hóa Cơ cũng bình thường, nàng cũng từng làm ra chuyện lừa linh thạch rồi!
Không bao lâu, Hóa Cơ chưa đi xa đã quay lại.
Nhìn thấy Nhan Mạt, Hóa Cơ lập tức có một dự cảm không lành.
"Đệ t.ử Hóa Cơ, bái kiến sư tôn!" Hóa Cơ cung kính hành lễ với Phù Côn.
Phù Côn không nhìn gã, nhạt giọng nói: "Đứng lên đi."
"Nhan Mạt nói, ngươi ở Vu Lạc Sơn Mạch nợ nàng ta ba vạn thượng phẩm linh thạch? Có chuyện này không?"
... Quả nhiên, Nhan Mạt này thật sự quá ch.ó rồi! Nợ tiền thì nợ tiền! Sao còn tìm đến sư tôn gã rồi!
Phù Côn là người trọng thể diện nhất, làm sao có thể dung nhẫn gã viết giấy nợ cho phế vật bị ép rời khỏi tông môn như Nhan Mạt? Lại còn nhiều linh thạch như vậy!!!
Hóa Cơ giờ khắc này thật sự muốn c.h.ế.t! Vốn định kéo dài không trả! Mới bao lâu chứ, nàng ta đã không đợi được như vậy?!
Thấy Hóa Cơ không nói lời nào, Phù Côn mất kiên nhẫn quát mắng: "Nam t.ử hán đại trượng phu, lề mề chậm chạp còn ra thể thống gì?"
Bị quát mắng trước mặt người ngoài, Hóa Cơ rất khó xử.
Nhưng gã làm sao dám phản kháng? Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng.
Gã sợ c.h.ế.t!
Hóa Cơ không dám kéo dài nữa, run rẩy đáp: "Hồi, sư tôn, quả thực có chuyện này."
"Vút!" một cái, Phù Côn trợn to hai mắt, gắt gao trừng Hóa Cơ, âm lượng đột ngột tăng cao: "Ngươi nói cái gì!"
Đầu Hóa Cơ cúi càng thấp hơn, gian nan c.ắ.n răng giải thích: "Sư tôn, đệ t.ử ở Vu Lạc Sơn Mạch gặp nạn, là, là Nhan Mạt, đã cứu đệ t.ử, trước khi cứu đệ t.ử, Nhan Mạt đã đòi hỏi linh thạch từ đệ t.ử..."
Nói đến đây, Hóa Cơ "bịch" một tiếng quỳ xuống, hoảng hốt dập đầu: "Sư tôn xin yên tâm! Khoản tiền này đệ t.ử sẽ trả, tuyệt đối không liên lụy đến tông môn!"
"Chát!"
Một âm thanh trong trẻo vang dội, trên mặt Hóa Cơ sưng vù lên một dấu tát tay, Phù Côn tức đến mức tay cũng run rẩy: "Nghịch đồ! Nghịch đồ!!"
Lão cả đời hiếu thắng, trước đây khinh thường nhất chính là cái tông môn nghèo kiết xác Huyền Di Tông này.
Thủ tịch đại đệ t.ử của lão, vậy mà lại nợ phế vật Nhan Mạt kia ba vạn thượng phẩm linh thạch!! Còn viết giấy nợ cho người ta! Phát độc thề!! Điều này bảo thể diện của lão để ở đâu! Bảo thể diện của Lục Hư Tông để ở đâu!
Còn nói không liên lụy đến tông môn, người ta đòi nợ đòi đến tận đầu lão rồi!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hóa Cơ bị đ.á.n.h đến mức tai gần như điếc đặc, trên mặt nóng rát, một phần là đau, một phần là bị tát trước mặt người ngoài, khó xử!
Nhưng gã không hề dám phản kháng, phủ phục sâu trên mặt đất.
Nhìn cảnh tượng này, Nhan Mạt đột nhiên phát hiện, bản thân mình hạnh phúc biết bao.
Nếu là nàng ở bên ngoài nợ nhiều linh thạch như vậy, Cam Phạn Phạn mặc dù chắc chắn cũng sẽ tẩn nàng, nhưng nếu biết nàng vì tính mạng mới nợ linh thạch, Cam Phạn Phạn chắc chắn sẽ không trách nàng nữa.
Hơn nữa, cho dù là muốn tẩn nàng, cũng tuyệt đối sẽ không tát nàng trước mặt người ngoài như vậy, khiến nàng khó xử!
Làm đệ t.ử của Phù Côn cũng thật đáng thương, may mà nàng rút lui kịp thời, gia nhập Huyền Di Tông.
Phù Côn trút giận một trận xong, không tình nguyện móc ra ba vạn thượng phẩm linh thạch, đưa cho Nhan Mạt. Đồng thời nói với Hóa Cơ: "Khoản linh thạch này bản tôn ứng trước cho ngươi, hạn cho ngươi trong vòng ba tháng phải trả đủ! Nếu không, đừng trách bản tôn không khách khí!"
Sở dĩ lão trả tiền thay Hóa Cơ, là vì lão không gánh nổi sự mất mặt này!
Nhan Mạt không quan tâm đến chuyện của bọn họ, không khách khí nhận lấy, phóng thần thức ra, nghiêm túc đếm!
Ác nhân tự có ác nhân trị, Hóa Cơ cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, gã có đáng thương hay không cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Phù Côn: "..." Lửa giận càng lớn hơn! Lão đường đường là chưởng môn đệ nhất tông môn, lại thiếu nàng chút linh thạch đó sao??
Nhan Mạt đếm xong xác nhận, đưa giấy nợ cho Phù Côn, bỏ lại một câu "Cáo từ." rồi tiêu sái rời đi.
Trở về viện t.ử của Huyền Di Tông, Nhan Mạt lấy ra một vạn thượng phẩm linh thạch đưa cho Kỷ T.ử Thần: "Tứ sư huynh, đây là của huynh."
Kỷ T.ử Thần không nhận: "Tiểu sư muội, đây hoàn toàn là muội kiếm được, ta không lấy."
Nhan Mạt trực tiếp nhét linh thạch vào n.g.ự.c Kỷ T.ử Thần: "Anh em ruột thịt tính toán rõ ràng, kiếm là của huynh, muội chỉ động mồm động mép thôi. Lúc đó đã nói rõ là chia năm năm, huynh làm thế này là đẩy muội vào chỗ bất nghĩa đấy!"
Kỷ T.ử Thần: "..." Tiểu sư muội lúc nào cũng có lý.
Tự biết nói không lại nàng, Kỷ T.ử Thần ngoan ngoãn cất linh thạch đi.
Nói đến đây, Nhan Mạt bắt đầu tự hào, blabla blabla kể lại "sự tích anh hùng" của nàng ở Vu Lạc Sơn Mạch cho Cam Phạn Phạn nghe một cách vô cùng sống động.
Khi Cam Phạn Phạn nghe thấy Bố Đinh vậy mà cũng viết giấy nợ cho nàng, Cam Phạn Phạn nói với nàng hai chữ to đùng: "Ngưu bức!"
Tiếp đó, lão liền hưng phấn đi tìm Bố Đinh, lúc này không cười nhạo lão ta, thì còn đợi đến lúc nào!
*
Màn đêm buông xuống, Cam Phạn Phạn triệu tập mọi người đến nội viện họp.
"Ngày mai là Tông môn đại bỉ rồi, đêm nay lão phu gác đêm, các con an tâm nghỉ ngơi, nhớ kỹ, nhất định phải cẩn thận đám ch.ó con Lục Hư Tông kia!"
"Rõ!" Đám người Nhan Mạt đồng thanh đáp.
"Bạch Mặc, tiểu sư muội của các con tu vi khá thấp, lúc thi đấu các con phải bảo vệ con bé nhiều hơn, đừng để con bé bị thương. Con gái con đứa, không thể để người ta đ.á.n.h được."
Mọi người: "..." Làm như thể Cam Phạn Phạn chưa từng đ.á.n.h nàng vậy.
"Sư tôn, chúng con cũng là con gái." Đà Y và Lục Tuyết Vũ đồng thanh.
Cam Phạn Phạn: "..." Hai đứa đồ đệ này sao lại nghịch ngợm lên rồi! Chẳng nghiêm túc chút nào.
"Đi đi đi, các con bao nhiêu tuổi rồi, Tiểu Mạt mới mười ba tuổi, con cái nhà người ta mười ba tuổi bình thường vẫn còn đang b.ú sữa đấy!" Cam Phạn Phạn mất kiên nhẫn đuổi hai người.
Đà Y, Lục Tuyết Vũ: "..." Được rồi, các nàng không xứng.
Nhan Mạt: "..." Con nhà ai mười ba tuổi còn b.ú sữa??? Trẻ sơ sinh khổng lồ à? Quá là vô lý.
"Tóm lại, các con đều bảo vệ con bé một chút, hôm nay con bé đắc tội với thủ tịch đại đệ t.ử Hóa Cơ của Lục Hư Tông, lúc đại bỉ không tránh khỏi sẽ bị trả thù."