Nàng bẻ tay Bách Lý Dạ đút đến bên miệng mình, uống một ngụm, sau đó bị cay đến mức nhăn mặt nhăn mũi liên tục phả hơi:
“Sư huynh, nước, mau mau mau.”
Bách Lý Dạ cười rót chén trà đưa qua, Vân Nhược căn bản không kịp nhận lấy, nắm lấy tay huynh ấy uống cạn chén trà, mặt nhăn nhó nói:
“Cổ họng cay quá.”
“Đáng đời.”
Bách Lý Dạ nhìn nàng.
Vân Nhược bất mãn trừng huynh ấy.
Bách Lý Dạ lại rót một chén trà, đưa cho nàng bảo nàng cầm từ từ uống, vừa thong dong gắp thức ăn vào bát nàng:
“Sư muội đừng giận, đền tội cho muội.”
Nhất Đại lặng lẽ rút chén trà đã rót lại, tự mình uống.
Nhị Đại vỗ vỗ vai hắn, gắp một đũa cá vào bát hắn:
“Ăn cá đi đại ca, ăn cá.”
Ba người ăn xong bữa cơm, gỏi cá quả thực tươi ngon, đàn r-ượu ngon chủ quán tặng Nhất Đại và Vân Nhược đều không uống, bị Bách Lý Dạ và Nhị Đại uống hết.
Mấy người một mạch về tới khách sạn ở ngoại thành, trao đổi ánh mắt, tự mình về phòng.
Một bóng người đi theo không xa phía sau họ, nhìn khách sạn họ thuê trọ từ xa, xoay người bỏ đi.
Về đêm, một bóng đen đạp trăng mà đến, thân hình nhẹ nhàng lộn lên cửa sổ bên ngoài khách sạn, bạc quang trong tay lóe lên, chốt cửa bên trong bị phá hủy không một tiếng động.
Bóng đen nhẹ nhàng đẩy cửa sổ nhảy vào, giây tiếp theo, một thanh linh kiếm lấp lánh hàn quang liền gác trên cổ ả.
Trong phòng sáng lên mấy khối lăng trụ xoay chậm chạp, giọng nói của Vân Nhược vang lên:
“Huynh hiện tại chẳng phải cũng hiểu muội lắm sao.”
Vân Nhược nói.
“Cũng không nhiều.”
Diệp Cảnh nói, lăng trụ chiếu sáng đôi chân mày của ả, in ra tia m-áu đỏ trong đáy mắt ả, Vân Nhược giật mình.
Nhìn thấy biểu cảm của nàng, Diệp Cảnh bật cười, sờ sờ đuôi mắt mình:
“Đừng căng thẳng, ta chỉ là nhiều ngày không ngủ, không phải vì ăn linh d.ư.ợ.c, và dù ta có ăn, cũng không mọc ra thứ đó trong mắt đâu.”
“Huynh từng ăn?”
Vân Nhược lùi lại một bước, linh kiếm vẫn vững vàng áp trên cổ Diệp Cảnh.
Diệp Cảnh không trả lời nàng.
“Nói đi, Diệp Cảnh.”
Vân Nhược nói, linh kiếm cắm vào cổ Diệp Cảnh.
Diệp Cảnh thở dài:
“Đến cả A Cảnh cũng không muốn gọi sao?”
“Rốt cuộc tại sao huynh làm chuyện như vậy?”
Vân Nhược nhìn ả.
Diệp Cảnh quan sát kỹ lưỡng thần sắc phức tạp trong mắt nàng, phân biệt ra một nửa không hiểu và đau buồn, liền bật cười:
“Ta đã nói rồi, ta là vì nhiều người hơn, Vân Nhược, muội sẽ không hiểu ta đâu.
Có điều hôm nay ta tới tìm muội không phải để ôn chuyện, gần đây ta không có thời gian, ta tới để hỏi muội tới đây làm gì?
Không phải đã nhắc nhở muội bảo muội cẩn thận Huyền Dương tông sao, sao muội còn chạy tới thành Ngọc Kinh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không liên quan tới huynh.”
Vân Nhược lạnh mặt nói.
“Muội mau đi đi, thành Ngọc Kinh sắp thay đổi rồi.”
Diệp Cảnh nói nhỏ, “Ta và muội bạn bè một phen, Vân Nhược, ta không muốn muội ch-ết ở đây.”
“Muội ch-ết hay không không phải huynh nói là được.”
Vân Nhược nói, “Huynh nói như vậy, muội lại càng không đi.”
“Đoán trước được rồi, muội cũng không phải kẻ sẽ tự chạy trốn lấy mạng.”
Diệp Cảnh nói.
“Thế nào gọi là thành Ngọc Kinh sắp thay đổi rồi?”
Linh kiếm Vân Nhược áp trên cổ ả cắt vào da thịt, “Nói cho muội biết, huynh biết những gì, có quan hệ gì với Huyền Dương tông, lần trước ở dưới mật thất, đệ t.ử tông môn gọi là Kiều Lạc kia có phải là đồng bọn của huynh không?”
“Muội hỏi nhiều thế ta đáp thế nào?”
Diệp Cảnh bất đắc dĩ nói, “Ta là hảo tâm tới nhắc nhở muội, dù muội không chịu gọi ta là A Cảnh, ta vẫn coi muội là bạn mà.”
Vân Nhược ngẩn ra.
Diệp Cảnh đột nhiên áp sát lên, linh kiếm rạch trên cổ ả một đường m-áu, ả lại bất chấp tất cả, thân hình lóe đến trước mặt Vân Nhược, tốc độ nhanh vô cùng, còn nhanh hơn lúc Vân Nhược dây dưa với ả trong mật thất lần trước.
Thời gian ngắn ngủi, cảnh giới thể mạch của ả vậy mà sắp tiếp cận mãn giai rồi!
Vân Nhược không kịp đề phòng, bị Diệp Cảnh đ-ánh một chưởng vào gáy, ngã xuống.
Diệp Cảnh đỡ lấy thân thể mềm nhũn ngã xuống của nàng, bế nàng lên liền nhảy ra cửa sổ.
Ngay khoảnh khắc ả lướt ra khỏi phòng, hai bóng đen bên ngoài cửa sổ đồng thời tập kích về phía ả.
Diệp Cảnh giật mình, muốn lùi lại, một đạo kiếm khí trên không trung đè tới, dù ả tiếp cận thể mạch mãn giai, vẫn bị đạo kiếm khí bá đạo này đè đến mức khựng bước chân.
Vân Nhược đang được ả ôm ngang đột nhiên mở mắt ra, lật người xuống nắm lấy cánh tay ả khóa ngược ra sau, ngón tay bấm vào mạch môn nơi cổ tay ả.
“Muốn chạy trốn sao không gọi chúng ta?”
Nhị Đại cười đi ra từ trong bóng tối.
Diệp Cảnh không thèm đếm xỉa đến hắn, kỳ quái nhìn về phía Vân Nhược:
“Muội không ngất?”
Vân Nhược sờ sờ gáy, xuýt xoa một tiếng:
“Đau quá, muội vẫn luôn đề phòng huynh đấy.”
“Ta giữ lực, nếu không cổ muội gãy rồi.”
Diệp Cảnh nói, “Dù sao thể mạch của muội mới tứ giai.”
Ả dường như hoàn toàn không để tâm tới việc mình bị khống chế, còn có tâm tư trêu chọc Vân Nhược, nhìn thấy ba người kia đi ra từ trong bóng tối, thở dài:
“Xem ra muội sẽ không nghe lời ta rồi.”
“Huynh cũng không định nói cho muội biết điều muội muốn biết.”
Vân Nhược nói.
“Có một ngày… ta sẽ nói cho muội biết tất cả.”
Diệp Cảnh nói nhỏ.
Ả vừa nói, cổ tay trực tiếp lật ngược, một tiếng “cạch" trầm đục, thoát khỏi sự khống chế của Vân Nhược, tay kia đ-ánh ra một chưởng đẩy lui Vân Nhược, thân hình trong nháy mắt liền tới chỗ cách đó vài trượng, đến cả Nhất Đại và Nhị Đại canh giữ phía sau ả cũng không phản ứng kịp.
Hai người ngưng ra linh kiếm tiến lên ngăn cản, Diệp Cảnh không đỡ chiêu, khéo léo né tránh.
Nhất Đại Nhị Đại kéo dài một chút thời gian, Bách Lý Dạ đuổi tới, mấy chiêu liền bức Diệp Cảnh về trước mặt Vân Nhược.
Diệp Cảnh thở dốc, kiếm khí xé gió mà tới đã đến trước mặt ả, ả đột nhiên nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo, Vân Nhược tiến lên một bước chắn trước mặt ả, đỡ lấy sát chiêu đ-ánh tới.
Khóe miệng Diệp Cảnh hiện lên một tia cười:
“Ta biết ngay muội sẽ cứu ta.”
“Vì muội còn nhiều câu hỏi muốn hỏi huynh.”
Vân Nhược nói, lần này nàng không khách khí nữa, mấy khối lăng trụ dài nhỏ sắc nhọn xuất hiện từ không trung, bị nàng cầm trong tay đ-âm vào vai Diệp Cảnh.
Thân hình Diệp Cảnh có nhanh thế nào cũng không nhanh bằng linh kỹ của Vân Nhược, ả chỉ thấy mắt hoa lên, vai truyền đến một cơn đau dữ dội, hai khối lăng trụ đ-âm xuyên qua vai ả, hóa thành linh quang phong tỏa kinh mạch cánh tay ả.