“Phí Trường Phong nghe rõ mồn một, trong lòng lập tức liền hiểu rõ.”
Đây là nói cho hắn nghe, giải thích rõ ràng vị tiểu sư muội kia làm nhiều chuyện như vậy tất cả đều là vì thiếu chủ nhà họ, không thể đem nợ tính hết lên đầu muội ấy.
Hắn không khỏi có chút buồn cười, đó là người sư môn của thiếu chủ, ai dám gây phiền phức cho muội ấy.
Ngoại trừ Tiểu thiếu chủ.
Nhưng Tiểu thiếu chủ nghe lời ca ca.
Bách Lý Dạ lại nghe ra ý ngoài lời của Kim y sứ giả, linh lực Vân Nhược đặc biệt họ đều biết, một phen lời nói vừa bày tỏ trước mặt trưởng lão Bách Lý gia Vân Nhược làm những chuyện này đều có nguyên do, lại không tiết lộ sự đặc biệt trong linh lực của nàng, đồng thời còn nói cho Bách Lý Dạ biết Vân Nhược đã làm gì cho huynh, nhắc nhở huynh phải trông chừng Vân Nhược, đừng để nàng vì giúp huynh loại bỏ chướng khí trong c-ơ th-ể mà làm càn.
Trái lại thật sự rất thương yêu Vân Nhược rồi.
Bách Lý Dạ cười cười, nghiêng người nhường đường:
“Sư muội làm gì cho ta ta đều biết, không cần hai vị giúp ta ghi nhớ, còn về lần này Kim y sứ giả lấy việc công làm việc tư, mang người xông vào Thiên Sơn Đảo chuyện này Bách Lý gia cũng không truy cứu nữa, mong hai vị sau này đừng phạm phải sai lầm như vậy nữa.”
Đại Đại nhíu mày:
“Tự nhiên, ta đã giao trả thông hành ngọc bài, lỗi chúng ta phạm phải ta sẽ gánh chịu, nhưng Vân cô nương không nên bị phạt.”
Nhị Đại:
“……”
Lão đại à ta biết ngài là lo lắng Vân Nhược, nhưng ngài đừng có mở miệng Vân cô nương ngậm miệng Vân cô nương giúp muội ấy nói chuyện trước mặt sư huynh muội ấy nữa, cẩn thận chúng ta không ra khỏi đảo biển Bách Lý gia được.
Tiễn khách Kim y sứ giả, Bách Lý Dạ về Lãng Tinh Điện, trời đã sáng, Vân Nhược vẫn chưa dậy, cửa phòng đóng, Bách Lý Dạ không muốn làm phiền nàng, dặn dò mọi người không được vào điện.
Phí Trường Phong mười năm không gặp Bách Lý Dạ, không nỡ đi, sáng sớm tới là vì gặp huynh, gọi người đưa bữa sáng đến đình thủy tạ, cùng Bách Lý Dạ vừa ăn vừa nói chuyện, kể đến mức Bách Lý Dạ có chút dở khóc dở cười:
“Phí trưởng lão, ông bây giờ nói nhiều như vậy, là vì già rồi?”
Phí Trường Phong cười nói:
“Mười năm có thể già đến đâu?
Ngược lại Đại công t.ử ngài thay đổi rất nhiều.”
Bách Lý Dạ khi xưa luôn đi như gió, bất cứ lúc nào cũng là bộ dáng bồng bột lại đứng thẳng, hiên ngang ngẩng đầu sải bước, giống một lưỡi đao tuốt vỏ, phong mang lộ ra sắc bén không thể cản phá, bây giờ lại trầm tĩnh an nhiên hơn nhiều.
“Năm đó, vì sao ngài rời đi?”
Ánh mắt Phí Trường Phong lướt nhìn bóng dáng đang đi vào sân ngoài viện, giọng điệu chuyển đổi, hỏi một câu không chút động thanh sắc, “Ngài hối hận cứu Lãng Hành, hại chính mình sao?”
Hắn nhịn quá lâu, từ lúc hắn và Bách Lý Lãng Hành nhận được tin tức của Huyền Dương Tông đội sao đêm trăng chạy tới, trong tiểu viện nhỏ bên sườn núi nhìn thấy Bách Lý Dạ, nghe thấy tiếng huynh, hắn liền muốn hỏi rồi, hắn biết Bách Lý Lãng Hành muốn hỏi hơn, nhưng Tiểu thiếu chủ không dám.
Nếu đã như vậy, vậy thì để hắn hỏi.
Bách Lý Dạ dường như không phát hiện ra động tĩnh phía sau, nhưng cũng không lập tức mở miệng, thần sắc thản nhiên ăn miếng thức ăn, hồi lâu mới nói:
“Năm đó những tiếng nói công khai hay ngầm nhắm vào Lãng Hành ta đều biết.”
—— Tất cả đều tại huynh ấy, hại Thiếu chủ!
—— Nếu không phải huynh ấy, Thiếu chủ làm sao linh mạch tổn hại?
—— Tại sao linh mạch bị phế không phải huynh ấy mà là Thiếu chủ?
Dựa vào cái gì?!
—— Nếu có thể lấy mạng đổi mạng……
“Ta từng hối hận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bách Lý Dạ nói.
Bóng dáng đứng sau cột trụ ngoài thủy tạ run rẩy một chút.
“Ta đã ngăn cản rất nhiều lần, ngăn cản được lời nói thốt ra, lại không ngăn cản được suy nghĩ trong lòng người.”
Bách Lý Dạ cười cười, “Ta khi đó linh mạch đã phế, tưởng đẩy Lãng Hành kế nhiệm sau đó, tộc nhân sẽ trọng dụng cậu ấy bồi dưỡng cậu ấy, nhưng ta không ngờ những tiếng nói đó ngày càng dữ dội, chỉ cần ta còn ở Thiên Sơn Đảo một ngày, hay nói cách khác chỉ cần ta còn sống một ngày, tất cả mọi người sẽ không ngừng đổ lỗi cho Lãng Hành.”
“Rõ ràng là ta tự mình lựa chọn đi cứu cậu ấy, kết quả người gánh chịu những chất vấn này lại là cậu ấy, cậu ấy không làm gì sai cả, lại bị ta đẩy lên tâm bão đầu sóng ngọn gió.”
“Ngay cả bản thân Lãng Hành cũng nghĩ như vậy.”
“Cách duy nhất ta có thể nghĩ tới chính là rời đi, chỉ cần ta không ở đây nữa, Bách Lý gia chỉ có một Thiếu chủ, tất cả mọi người đều phải chấp nhận cậu ấy, Lãng Hành cũng vậy, chỉ có ta đi rồi, cậu ấy mới có thể ngừng đổ lỗi cho chính mình, và lại linh mạch ta đã phế rồi, chẳng lẽ còn v-ĩnh vi-ễn ở lại Thiên Sơn Đảo, nhắc nhở Lãng Hành ta là vì cứu đệ ấy mới trở thành như vậy, khiến đệ ấy cả đời đều bị buộc gánh vác những điều này mà sống sao?
Đệ ấy không làm gì sai cả.”
Bách Lý Dạ nói xong, nhìn về phía sau:
“Ra đi, trốn làm gì.”
Bách Lý Lãng Hành hồi lâu mới từ sau cột trụ đứng ra, đờ đẫn nhìn huynh:
“Ca.”
“Xin lỗi nha, Lãng Hành.”
Bách Lý Dạ nói, “Ta khi đó chỉ có thể nghĩ ra cách này, những năm nay đệ làm rất tốt, tinh tiến tu vi, bảo vệ thái bình vùng nước nơi này, ca ca đều biết.”
Bách Lý Lãng Hành đi tới ngồi xổm trước mặt huynh, giống như hồi nhỏ ngẩng đầu nhìn huynh, nước mắt không kìm được rơi xuống.
Phí Trường Phong cũng không kìm được quay đầu đi.
Hắn bây giờ mới đột nhiên nhận thức rõ ràng, bọn họ đều quá mức ỷ lại Bách Lý Dạ rồi, bất kể là Tiểu thiếu chủ hay là các vị trưởng lão, mười năm trước Bách Lý Dạ cũng chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, linh mạch tổn hại đối với người thường mà nói đều là chuyện không thể chấp nhận, huống chi là Bách Lý Dạ từ nhỏ đã được mệnh danh là thiên tài, huynh lại lặng lẽ tự mình tiêu hóa tất cả, bây giờ trở về, vẫn tâm cảnh thông đạt mà mạnh mẽ.
“Bách Lý Dạ.”
Vân Nhược đi tới từ hành lang góc thủy tạ, khoác đại sảng màu trắng, nhìn thấy Bách Lý Lãng Hành ngồi xổm trước mặt Bách Lý Dạ khóc đỏ hoe mắt, bước chân khựng lại một chút, chần chừ không qua đây, “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Bách Lý Lãng Hành lập tức đứng dậy, mấy lần lau nước mắt trên mặt, mắt đỏ hoe trừng Vân Nhược:
“Đây là chuyện Bách Lý gia ta, liên quan gì tới muội?”
Bách Lý Dạ đ-á cậu một cái:
“Đệ hung dữ làm gì, đừng khóc nữa, mất mặt.”
Bách Lý Lãng Hành nước mắt ào một cái lại rơi xuống rồi, ca ca cậu dùng giọng điệu hồi nhỏ giáo huấn cậu kìa, thật hoài niệm.
Vân Nhược vội vàng khuyên giải:
“Có lời nói t.ử tế, đừng mắng đệ đệ.”
Bách Lý Lãng Hành càng giận:
“Ca ta mắng ta thì sao, huynh muốn mắng thì mắng!”
Vân Nhược:
“……”
À cái này, được rồi.
“Đệ còn hung dữ với người ta?”
Bách Lý Dạ ấn đầu Bách Lý Lãng Hành xuống, vẫy tay với Vân Nhược, “Qua đây ăn sáng, lát nữa ta mang muội dạo quanh đảo.”