Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!

Chương 531



Ngự Đan Liên nói: "Xem ra ngươi đã biết từ lâu."

Tô Dục nói: "Các ngươi là người từ thượng giới tới, không nên quản nhiều như vậy, tóm lại, ngươi đã hứa cho ta một ngày để báo thù, ta là chính nghĩa!"

"Nợ m.á.u trả bằng m.á.u, thiên kinh địa nghĩa! Ta không lạm sát kẻ vô tội!"

Ngự Đan Liên nói: "Ngươi như vậy, khiến cho chút lòng thương xót trước đó của ta, có vẻ hơi dư thừa."

Nàng nheo mắt lại, sau đó tháo Xá Lợi Hoàn xuống: "Làm theo tâm ý của ta, khó đến vậy sao?"

Xá Lợi Hoàn đột ngột phóng to, đập về phía Tô Dục.

Mà trên mặt Tô Dục lúc này xuất hiện vẻ điên cuồng, hắn giơ linh kiếm lên, rót linh lực vào để đỡ Xá Lợi Hoàn.

"Keng" một tiếng.

Xá Lợi Hoàn và linh kiếm dung hợp Khai Sơn Phủ va chạm vào nhau, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.

Lực xung kích cường đại, khiến mặt đất cũng bắt đầu chấn động nứt nẻ.

Tư Thụy Tuân và Lạc Bằng Kiêu kịp thời ra tay, dùng một đạo kết giới bảo vệ tất cả mọi người cùng toàn bộ phòng ốc.

Lại ngước mắt lên, Tô Dục và Ngự Đan Liên đều đã không còn ở chỗ cũ nữa.

Mà trên bầu trời, Ngự Đan Liên cầm Xá Lợi Hoàn, dùng thân pháp Vô Thượng Kiếm Đạo chu toàn với Tô Dục.

Vốn định trực tiếp gõ hắn rớt xuống Luyện Khí rồi mới xử lý, lại không ngờ tên này có thần khí như Khai Sơn Phủ gia trì, nhất thời lại có thể đ.á.n.h ngang tay với nàng hiện tại.

"Tại sao ngươi cứ phải xen vào việc của người khác?"

"Tại sao phải cưỡng ép can thiệp vào cuộc đời thuộc về ta!"

"Tại sao đều muốn tới cướp đi đồ của ta!"

"Chẳng lẽ ta sinh ra đã định phải bị người ta chà đạp sao?"

Giọng nói không cam lòng của Tô Dục vang lên từng tiếng.

Khai Sơn Phủ đều cảm nhận được tâm trạng hắn đang chấn động điên cuồng.

"Tại sao vận mệnh lại bất công như vậy!"

"Tại sao Thiên Đạo lại bất công như vậy!"

"Tại sao!"

Khai Sơn Phủ an ủi Tô Dục nói: "Nếu vận mệnh bất công, ta sẽ thay ngươi tìm lại sự công bằng mà ngươi đã mất, nhưng Thiên Đạo là công bằng, là nó bảo ta nhận ngươi làm chủ."

Lại một tiếng keng vang lên, Ngự Đan Liên cùng Tô Dục đồng thời lùi ra xa ngàn mét.

Ngự Đan Liên nhìn Xá Lợi Hoàn trong tay, cảm thấy hơi đau răng.

Thực lực tiên tu của nàng bản thân đã là yếu nhất, nay kiếm cũng không còn, cũng không thể thi triển Vô Thượng Kiếm Đạo.

Bây giờ muốn đ.á.n.h thắng Tô Dục, chỉ có thể khởi động tu vi quỷ đạo hoặc tu vi ma đạo.

Nhưng nếu làm vậy, e rằng sẽ gây ra sóng to gió lớn ở giới này.

Nhất thời, Ngự Đan Liên cảm thấy hơi vướng tay.

Mà lúc này, trên mặt đất.

Kỳ Lân ngẩng đầu nhìn những vụ nổ linh lực liên tiếp trên bầu trời, trong lòng không chút gợn sóng, thậm chí hơi buồn cười.

"Ta đoán tiểu t.ử này không trụ được một khắc đồng hồ, các sư huynh của nàng, các ngươi thấy sao?"

Kỳ Lân vươn cùi chỏ, huých huých Lạc Bằng Kiêu và Tư Thụy Tuân.

Tư Thụy Tuân nhíu mày né tránh, hoàn toàn lười để ý đến Kỳ Lân, hắn nhìn Lạc Bằng Kiêu nói: "Đại sư huynh, chúng ta không quản sao?"

Lạc Bằng Kiêu mỉm cười nói: "Tiểu sư muội biết nên làm thế nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi hắn nói câu này, còn tiện tay ấn Ngự Kim Kim đang rục rịch muốn bay lên trời xuống đất.

Ngự Kim Kim lộ ra vẻ mặt bất mãn, nhưng lại không muốn xung đột với người trước mặt, dứt khoát cứ chằm chằm trừng mắt nhìn Kỳ Lân.

Kỳ Lân ngu ngốc, còn không mau lên giúp đỡ!

Kỳ Lân nhận được thông điệp ánh mắt của nó, liền lộ ra ánh mắt vô cùng chân thành nhìn lại: Đại Bằng gia gia, ngài có phải quên mất ta đã c.h.ế.t rồi không, ta lên đó cũng không giúp được gì a, chỉ có thể ở dưới này đứng xa xa xem kịch thôi.

Ngự Kim Kim: "..."

Đồ phế vật.

Giữa không trung, Ngự Đan Liên lại qua ba chiêu với Tô Dục.

Nàng mất hết kiên nhẫn, cất Xá Lợi Hoàn đi rồi bắt đầu hai tay kết ấn.

"Lấy sức mạnh U Minh, triệu Thập Ác giáng thế!"

Trong nháy mắt, Khô Lâu Vương xuất hiện bên cạnh Tô Dục.

Nay không có binh khí, tay phải của Khô Lâu Vương hóa thành lưỡi d.a.o sắc bén, toàn thân quấn lấy quỷ khí sắp ngưng tụ thành thực chất, c.h.é.m về phía Tô Dục.

"Quỷ khí... Tà tu! Ngươi lại là tà tu!" Tô Dục c.ắ.n răng, liều mạng chống đỡ đòn tấn công của Khô Lâu Vương.

Mà Ngự Đan Liên tay cầm Xá Lợi Hoàn, trực tiếp từ bên cạnh hắn đập tới.

"Không... ta không thể c.h.ế.t."

"Ta đã có được thần khí, tương lai ta sẽ phi thăng!"

"Vận mệnh đã bất công như vậy rồi, ta tuyệt đối không thể c.h.ế.t!"

Ngay khoảnh khắc Xá Lợi Hoàn của Ngự Đan Liên sắp đập trúng Tô Dục.

Toàn thân Tô Dục bỗng nhiên bộc phát ra hắc vụ mãnh liệt.

Hắc vụ đó còn đen kịt và nồng đậm hơn cả quỷ khí trên người Khô Lâu Vương.

Mà Ngự Đan Liên lại quen thuộc với hắc vụ đó đến không thể quen thuộc hơn.

Xá Lợi Hoàn của nàng bị chặn lại, Khô Lâu Vương cũng trong nháy mắt bị đ.á.n.h đến tan giá nát xương.

Ngự Đan Liên lùi lại hai bước, nheo mắt nhìn Tô Dục đang bị hắc vụ bao bọc.

"Chậc, nhập ma rồi a."

Trong ma khí cuồn cuộn, một đôi ma đồng đỏ ngầu phát sáng.

Linh kiếm trên tay Tô Dục bỗng nhiên bắt đầu rung động điên cuồng, dường như muốn trốn khỏi hắn.

Nhưng Tô Dục gắt gao nắm c.h.ặ.t linh kiếm, hắn nói: "Ngươi đã nói sẽ giúp ta, bây giờ ngươi không thể trốn, Khai Sơn Phủ, ta là chính nghĩa, ngươi sẽ giúp ta!"

Linh kiếm trầm mặc một lát.

Ngay sau đó, Ngự Đan Liên bỗng nhiên nghe thấy từ trong linh kiếm đó truyền ra tiếng gầm rống cuồng bạo của kiếm linh: "Ta giúp cái mả cha nhà ngươi! Đều nhập ma rồi, ngươi còn chính nghĩa cái lông! Buông lão t.ử ra! Lão t.ử mù mắt mới nhận ngươi làm chủ!"

Ngự Đan Liên: "..."

Tô Dục hoàn toàn không nghe lời linh kiếm, ma khí trên người hắn từng tấc từng tấc xâm nhiễm linh kiếm, triệt để áp chế kiếm linh.

Sau đó, hắn ngước mắt lên, nhìn Ngự Đan Liên nói: "Thương thiên bất công, ngươi cũng ép ta đến bước này, hôm nay ta muốn ngươi, còn muốn người trong thiên hạ, phải trả giá cho những bất công và đau khổ mà ta đã phải gánh chịu!"

Lúc này, Ngự Đan Liên đã hoàn toàn mất đi kiên nhẫn nói chuyện với hắn.

"Đồ ngu, chịu c.h.ế.t đi."

"Kẻ c.h.ế.t nên là ngươi! Kẻ của thượng giới!"