“Không đúng, ma nữ đó căn bản không phải Ma tu gì cả, ma khí thuần túy trên người ả, thậm chí không hề mất đi lý trí, ả là một Ma tộc thuần chủng!”
Các Tiên Đế phát ra tiếng kháng nghị, nhưng giây tiếp theo, giọng nói của bọn họ đều im bặt trong Phật quang ngập trời.
Chỉ thấy đám Phật tu mà họ đến Phần Độ Phật Cảnh cầu xin tới, tất cả đều nở nụ cười từ bi với họ, nhưng trên tay lại cầm pháp khí hình tròn màu vàng.
Thập Phương Tiên Đế muốn phản kháng, nhưng Lạc Bằng Kiêu lại nói không nặng không nhẹ: “Lập trường của Phần Độ Phật Cảnh cũng giống như lập trường của ta, còn lập trường của các vị, bây giờ có thể lựa chọn.”
Các Tiên Đế sững sờ.
Lập trường?
Ý là Phần Độ Phật Cảnh cùng phe với đám Ma tu Yêu tu này?
Thập Phương Tiên Vực bọn họ nếu không đứng cùng phe với họ, thì sẽ trở thành kẻ thù của họ?
Trong Thập Phương Tiên Vực, minh chủ Hợp Đạo kỳ duy nhất là Ngọc Càn Khôn đã c.h.ế.t.
Thánh Nhân của Thượng Thanh Tiên Vực đã bặt vô âm tín, e là lành ít dữ nhiều.
Mười Hỗn Nguyên kỳ bọn họ, chơi cái rắm à?
Lập tức, bọn họ đều mất đi tâm tư phản kháng, cứ thế bị vòng của đám Phật tu kia trói lại.
Một đám người đông đúc lập tức chạy về phía Phần Độ Phật Cảnh.
Ngự Đan Liên được Lạc Bằng Kiêu thả xuống, cô nghi hoặc hỏi: “Đại sư huynh, Chân Phật tại sao lại muốn gặp muội?”
Lạc Bằng Kiêu suy nghĩ một lát rồi đáp: “Hình như là có một chuyện lớn muốn bàn bạc với muội.”
“Chuyện lớn gì vậy?”
“Ngài ấy chưa nói rõ.” Lạc Bằng Kiêu xoa đầu cô, bỗng phát hiện Tiểu sư muội đã cao lên rất nhiều rồi.
Vừa nãy lúc bế lên đã thấy có chút không đúng, bây giờ nhìn lại, quả nhiên là không đúng.
Tiểu sư muội vậy mà đã cao đến vai hắn rồi.
Trong mắt Lạc Bằng Kiêu hiện lên vài phần bất ngờ, rồi nói: “Tiểu sư muội, năm nay muội mười bốn tuổi phải không?”
Ngự Đan Liên nghĩ nghĩ rồi nói: “Chắc là... đại khái sắp mười lăm tuổi rồi nhỉ?”
Cô cũng không nhớ sinh nhật của thân thể này rốt cuộc là khi nào.
Lạc Bằng Kiêu nhìn chiều cao của cô nói: “Vừa vặn.”
Mười lăm tuổi cao thế này là bình thường.
Lạc Bằng Kiêu trực tiếp dẫn Ngự Đan Liên bay phía trước, còn đám người Ninh Triều, Diệp Thanh Minh bay phía sau.
Sắc mặt Diệp Thanh Minh tối tăm khó đoán, không biết đang nghĩ gì, còn Lâm Du Lương cũng nhìn chằm chằm Ngự Đan Liên đến xuất thần.
“Thất sư đệ, về Tiểu sư muội, đệ có phải biết điều gì không?”
“Thế giới này, có phải sắp có một hồi hạo kiếp không?”
Lâm Du Lương bay đến cạnh Diệp Thanh Minh, bỗng nhiên lên tiếng.
Diệp Thanh Minh nhìn hắn, rồi nói: “Huynh biết được gì rồi?”
Lâm Du Lương nói: “Ta chẳng biết gì cả, ta không có những thân phận như các đệ, ta chỉ là một tu sĩ đơn thuần, năm xưa từ phàm nhân tu đến Thánh Nhân kỳ, sau đó vì đại kiếp ba mươi vạn năm mà hạ giới tu lại.”
“Ta chỉ đang suy đoán.”
“Ngũ sư đệ là huyết mạch vương giả trong Yêu Tiên, bộ tộc Cửu Vĩ Bạch Hồ, còn đệ... nếu ta đoán không lầm, đệ chính là vị U Minh chi chủ được ghi chép trong cổ tịch, Đại sư huynh nay đã nhận được truyền thừa của Chân Phật, Tam sư đệ một tay đan d.ư.ợ.c xuất thần nhập hóa, Tứ sư đệ nay vẫn là Kim Đan, nhưng Kim Đan đó của đệ ấy quỷ dị vô cùng, Lục sư đệ thì bất t.ử chi thân.”
“Là Thiên Đạo để chúng ta xuất hiện ở cùng một giới diện, sự tồn tại của chúng ta, chỉ để chờ đợi vị Tiểu sư muội đặc biệt này.”
“Tiểu sư muội nay mười bốn tuổi, nếu ta đoán không lầm, muội ấy từng là một Ma tộc, ma khí thuần túy như vậy, cũng chỉ có Ma tộc mới có thể sở hữu.”
“Thiên Đạo đang tạo ra một Thần tộc... không, Thiên Đạo đang tạo ra một sự tồn tại vượt lên trên cả Thần tộc.”
“Nếu không phải Tam Thiên Giới nguy nan, trên Thiên Đạo, bản nguyên của thế giới này không có lý do gì lại tạo ra một sự tồn tại như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Muốn đội vương miện, ắt phải chịu được sức nặng của nó, trên vai muội ấy có một gánh nặng cực kỳ nguy hiểm, có lẽ còn liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Tam Thiên Giới.”
Diệp Thanh Minh nói: “Huynh đoán không sai.”
Nghe được lời khẳng định của Diệp Thanh Minh, Lâm Du Lương cũng lộ ra vẻ mặt nặng nề.
Là kiếp nạn như thế nào.
Mới khiến Tam Thiên Giới xuất hiện một sự tồn tại như vậy.
Cô gần như dung hợp sức mạnh của toàn bộ Tam Thiên Giới, sức mạnh như vậy, đủ để cô trở thành sự tồn tại chí cao vô thượng, vượt lên trên cả Thần Ma.
Lâm Du Lương biết, đợi đến Phần Độ Phật Cảnh rồi, chắc hẳn sẽ biết được chân tướng trong đó.
Các Tiên Đế bị trói bay phía sau, ai nấy đều mang vẻ mặt Tiên Giới nguy rồi.
Thế đạo này loạn rồi.
Loạn hết cả rồi!
Phật và Ma đều đứng chung một chỗ rồi!
Đám Tiên bọn họ, còn bàn luận Tiên đạo gì nữa?
Thế nào là chính?
Thế nào là tà?
Đã không thể phân biệt được nữa rồi...
Phần Độ Phật Cảnh.
Kiến trúc trắng tinh khiết nằm trên Phật quang.
Xung quanh là một bầu không khí yên tĩnh, tường hòa.
Vừa bước vào Phật Cảnh, Ngự Đan Liên cảm thấy tâm hồn cả người đều bình lặng đi vài phần.
Lạc Bằng Kiêu bảo mọi người dừng lại, sau đó một mình dẫn Ngự Đan Liên bay về phía sâu trong Phật Cảnh.
Diệp Thanh Minh bám sát theo sau.
Lâm Du Lương suy nghĩ một lát, cũng đi theo.
Lạc Bằng Kiêu không hề ngăn cản họ.
Bốn người một đường đi tới một đại điện trắng tinh khiết.
Phía sau đại điện, là một bức tượng Chúng Sinh Tướng Kim Thân.
Nhìn thoáng qua, giống bạn, giống tôi, lại giống hắn.
Trên mặt đất giữa đại điện, đặt một tấm bồ đoàn bình thường.
Một người đang mỉm cười nhìn mọi người.
“Ủa?” Ngự Đan Liên nghi hoặc nói: “Đại sư huynh, vị này...”
Cô nhìn chằm chằm người đó, lại phát hiện làm thế nào cũng không nhớ nổi diện mạo của người đó.
“Hóa ra chúng sinh tướng, không chỉ là tượng Phật, mà cũng có thể là người sao?”
“Sư muội, đây chính là Chân Phật.” Nụ cười từ bi trên mặt Lạc Bằng Kiêu thu lại, biểu cảm trở nên chân thành.
Chân Phật mỉm cười, nhìn về phía Ngự Đan Liên.
Ngài vẫy vẫy tay nói: “Hài t.ử, lại đây.”
Ngự Đan Liên cảm thấy khí tức trên người ngài rất dễ chịu, thế là liền bước tới.