Vừa nói xong, nàng đã cảm nhận được công đức trong thần thức mất đi một mảng nhỏ.
Ngự Đan Liên chỉ muốn lao lên đá cho hắn hai phát, nhưng lại sợ hắn sướng.
Chỉ đành tức giận đùng đùng mang theo Tội Nghiệp rời đi.
Vũ Thu hiện tại vẫn chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, hắn trơ mắt nhìn Ngự Đan Liên vèo một cái bay đi mất.
Hắn thậm chí còn không nhìn rõ hướng nàng bay đi.
Trong lòng như bị ai đ.â.m cho một nhát d.a.o.
Hắn chợt nhận ra, Đoàn Đoàn hình như thật sự... rất ghét hắn.
Tại sao chứ?
Những nữ nhân trước kia của hắn, những nữ nhân thích hắn, đối với hắn đều là nâng niu chiều chuộng, trăm phương ngàn kế lấy lòng cơ mà.
Tại sao hắn đối xử với Đoàn Đoàn như vậy, Đoàn Đoàn lại không thích hắn giống như cách hắn thích những nữ nhân kia.
Ngược lại còn ghét hắn đến thế?
Vũ Thu chìm vào trầm tư.
Chẳng lẽ... là vì tu vi của hắn quá thấp?
Hắn kiểm tra lại tu vi Nguyên Anh kỳ của mình, lập tức xấu hổ đến mức không có chỗ chui xuống đất.
Giây tiếp theo, hắn lộ ra vẻ mặt kiên định, dường như đã hạ quyết tâm.
Bế quan!
Hắn phải bế quan!
Tu vi không vượt qua Đoàn Đoàn, hắn tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt Đoàn Đoàn nữa, để tránh làm Đoàn Đoàn ghét!...
Ngự Đan Liên trở lại Tứ Không Tự, trên người nổi cả da gà.
Tư Thụy Tuân thấy nàng trở về, chỉ khẽ ngước mắt lên.
Nhưng ngay khắc sau, hắn chợt trợn tròn đôi mắt hồ ly, khó tin nhìn Ngự Đan Liên.
Là hắn hoa mắt sao?
Sao hắn lại thấy trên người tiểu sư muội đang được bao phủ bởi một tầng kim quang.
Tầng kim quang kia thoạt nhìn vô cùng từ bi, phảng phất như có thể dung nạp vạn vật.
Thậm chí, trên người nàng còn có thêm một loại khí tức không nói nên lời, loại khí tức đó giống như là mang cả thiên hạ trong lòng vậy.
Trước kia, hắn chỉ từng cảm nhận được loại khí tức này trên người Phật tu!
Nhưng tiểu sư muội lại phồng má tức giận, ngồi phịch xuống trước mặt hắn.
Ngự Đan Liên vừa ngồi xuống, đã thấy hai mắt Tư Thụy Tuân trợn tròn xoe.
Nàng ngơ ngác hỏi: “Ngũ sư huynh, huynh sao vậy?”
Tư Thụy Tuân: “...” Chắc là hắn thức dậy hơi vội, sao tự dưng lại thấy tiểu sư muội giống hệt một Phật tu thế này?
“Trên người muội, có một tầng kim quang.” Tư Thụy Tuân cân nhắc nói.
Ngự Đan Liên xua xua tay, sau đó nói: “Đừng nhắc nữa, muội đến Thích Thiên Tông, thấy trên mảnh đất đó có một đống quỷ!”
“Muội đã siêu độ cho bọn họ hết rồi!”
“Siêu... độ?” Tư Thụy Tuân đứng bật dậy, nghiêm túc nhìn Ngự Đan Liên: “Muội đâu phải Phật tu, sao có thể siêu độ vong hồn?”
Ngự Đan Liên ho khan một tiếng, giải thích: “Thật ra... ngay từ đầu muội đã là một Phật tu rồi... Sau này không phải linh căn bị cướp đi đã tìm lại được sao? Thế là muội lại tu thêm Tiên đạo.”
“Lúc ta gặp muội, trên người muội đâu có khí tức như bây giờ.”
Hơn nữa, chính mắt hắn đã thấy tiểu sư muội mang một thân ma khí đại chiến với Thích Minh Uyên cơ mà.
Phật tu?
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phật và Ma là hai thứ có thể dung hòa với nhau sao?
Hai thứ này, trời sinh đã là t.ử địch rồi!
Ngự Đan Liên nói: “Emmm, đó là vì lúc ở trong Đăng Thiên Tháp, do một số nguyên nhân nên tu vi Phật tu đã bị tán đi mất.”
“Nhưng mà vừa nãy sau khi siêu độ cho những vong hồn kia, tu vi Phật tu của muội lại trở về rồi! Còn đạt tới Huyền Tiên kỳ nữa chứ!”
Tư Thụy Tuân trầm mặc hồi lâu, nhìn chằm chằm vào cái đuôi lớn màu trắng đang thò ra từ trong áo choàng, không ngừng lắc lư của nàng, đôi lông mày hồ ly nhíu c.h.ặ.t lại.
Ngự Đan Liên hỏi: “Ngũ sư huynh, trông huynh có vẻ không vui lắm thì phải?”
Tư Thụy Tuân: “...”
“Phật tu chi đạo của muội là ai dẫn dắt muội tu luyện?”
“Đại sư huynh.”
“Quỷ tu thì sao?”
“Thất sư huynh.”
“Tiên tu?”
“Là Tam sư huynh giúp muội lấy lại linh căn, muội tự tu.”
Tư Thụy Tuân nói: “Tiểu sư muội, để ta dạy muội Yêu đạo!”
Ngự Đan Liên sửng sốt, lập tức đáp: “Được! Đợi Ngũ sư huynh dưỡng thương xong rồi dạy muội nhé!”
Tư Thụy Tuân vốn định dạy ngay bây giờ, nhưng Ngự Đan Liên nói xong câu đó, đã tung tăng nhảy chân sáo về phòng mất rồi.
Ngự Đan Liên vừa vào phòng, đã không kịp chờ đợi mà tiến vào không gian bí cảnh.
Chuyện Đại sư huynh còn sống, ngoại trừ Ngũ sư huynh ra, những người khác đều không biết.
Nàng không nắm chắc mười phần có thể cứu Đại sư huynh tỉnh lại.
Nếu bây giờ nói cho mọi người biết, mọi người cũng chỉ thêm lo lắng cùng nàng mà thôi.
“Tiểu nha đầu, ngươi lại đến rồi! Ể? Sao trên người ngươi lại có khí tức của Phật tu?”
Kỳ Lân vừa thấy nàng, lập tức lao tới, khom lưng ngửi ngửi trên người nàng, hơi thở phả cả vào mặt nàng.
Khóe miệng Ngự Đan Liên giật giật, giơ tay ấn lên mặt hắn, đẩy ra.
“Tránh ra, ta đến thăm Đại sư huynh.”
Kỳ Lân bám sát theo nàng, không ngừng lượn lờ trước mặt nàng, cố ý khoe cơ bụng của mình: “Tên tiểu bạch kiểm này thì có gì đẹp chứ? Chi bằng nhìn bản tôn này?”
Ngự Đan Liên: “...”
Ngự Đan Liên nhìn quan tài băng, hắn dứt khoát nằm bò luôn lên quan tài băng, cười hì hì nhìn chằm chằm nàng.
Nàng đành phải vươn tay, ấn mạnh lên cơ bụng của hắn một cái, sau đó nói: “Đồ ốm nhom.”
Kỳ Lân: “?”
“Vóc dáng của bản tôn, năm xưa trong chư thần cũng thuộc hàng nhất nhì đấy! Ngươi dám nói bản tôn là đồ ốm nhom! Bản tôn mà là đồ ốm nhom, thì trên đời này còn ai không phải là đồ ốm nhom nữa?”
“Thần Vương Hi Vô mới là đồ ốm nhom! Tay chân khẳng khiu, eo thon nhỏ xíu! Đại sư huynh của ngươi cũng thế!”
Kỳ Lân bực bội lải nhải bên cạnh, tay Ngự Đan Liên đã đặt lên quan tài băng.
Hiện tại nàng tạm thời không thể đưa Đại sư huynh đến Tiên Tuyền, nhưng trước đó nàng đã từng dùng tu vi Phật đạo cứu Đại sư huynh một lần.
Bây giờ tu vi Phật đạo của nàng đã trở lại, liệu nàng có thể...
Khi ý nghĩ này xẹt qua trong đầu, nàng đã bắt đầu hành động.
Vô số công đức kim quang từ trong cơ thể nàng chảy ra, tràn vào quan tài băng.
Băng Linh nhận ra khí tức của nàng, từ từ làm tan chảy quan tài băng, bay sang một bên.
Kỳ Lân bực bội tóm lấy Băng Linh nắm trong tay, Băng Linh nở ra một đóa hoa băng trong lòng bàn tay hắn: “Này, ngươi có nghe bản tôn nói chuyện không đấy?”