Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!

Chương 400



Nàng mở mắt, vẻ mặt mờ mịt thò đầu ra khỏi áo choàng.

Ể?

Không phải mình c.h.ế.t rồi sao?

Sao ở xương cụt lại có cảm giác kỳ lạ thế này?

Ngự Đan Liên cũng phát hiện cơ thể mình trần như nhộng, không kịp nhìn biểu cảm của sư phụ và các sư huynh, theo bản năng sờ về phía xương cụt của mình.

Sờ thấy một tay toàn lông.

Nàng quay đầu nhìn, lập tức ngây người.

Đuôi… đuôi?

Trên mặt đất xung quanh còn có vết m.á.u, một con bạch hồ trông không có chút sinh khí nào nằm trên đất, toàn thân là m.á.u.

Mà Kỷ Hoài Tư đang ngồi xổm bên cạnh bạch hồ, mắt nhìn chằm chằm Ngự Đan Liên, tay lại không ngừng nhét đan d.ư.ợ.c vào miệng bạch hồ.

Trong khoảnh khắc đó, Ngự Đan Liên trong lòng nghẹn lại, nàng đưa tay về phía bạch hồ: “Ngũ sư huynh…”

Lời vừa dứt, nàng đã thấy trước mắt tối sầm, bàn tay đưa ra chạm phải một kết giới.

Nàng bị một kết giới bốn phương tám hướng đều là màu đen bao vây.

Bên ngoài truyền đến giọng nói bình tĩnh của Tô Minh Yến: “Tiểu sư muội, mặc quần áo vào.”

Ngự Đan Liên vội vàng lấy quần áo từ trong không gian ra, vội vã mặc vào rồi lập tức lớn tiếng nói: “Ta mặc xong rồi!”

Giây tiếp theo, kết giới biến mất, Ngự Đan Liên còn chưa kịp thích ứng với bóng tối, đã bị một đôi tay ấm áp ôm vào lòng.

Có thứ gì đó ẩm ướt nhỏ xuống hõm cổ nàng.

“Tiểu sư muội, hu hu hu hu… Sư huynh còn tưởng muội mất rồi, lần sau muội còn dám tự ý làm bậy như vậy, sư huynh nhất định sẽ đ.á.n.h muội.”

Ngự Đan Liên im lặng để hắn ôm một lúc, không lâu sau, vai lại nặng trĩu.

Một đôi tay khác kéo nàng qua, ôm c.h.ặ.t lấy, bên tai truyền đến giọng nói có chút run rẩy của Lâm Du Lương: “Lần sau, những chuyện nguy hiểm này giao cho các sư huynh làm, hiểu chưa?”

Ngự Đan Liên lí nhí nói: “Vâng.”

Rồi giây tiếp theo, nàng lại bị một bàn tay khác xách qua.

Nhưng lần này chào đón nàng, không phải là một vòng tay ấm áp, mà là một gương mặt nghiêm nghị gần như chưa từng thấy.

Ninh Triều cứ thế nhìn nàng, một lúc lâu sau, vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên cô đơn, hắn xoa đầu nàng nói: “Tiểu Liên Hoa làm rất tốt, đều là sư phụ vô dụng, không thể bảo vệ con.”

“Quyển thứ hai ‘Tiên Đạo Chí Tôn’ bắt đầu rồi~ Không ngược lắm đâu nhé, các sếp phát điện đi, chụt chụt chụt~”

Lúc này, phong vân biến ảo.

Kiếp vân trên đỉnh đầu đang tích tụ một luồng khí tức vô cùng kinh khủng.

Vô số thiên lôi màu tím đang cuộn trào trong kiếp vân.

Lâm Du Lương sắc mặt biến đổi.

“Không hay rồi, là lôi kiếp phi thăng của chúng ta, T.ử Cực Thiên Lôi sắp giáng xuống rồi!”

Lôi kiếp của tu sĩ dưới Nguyên Anh là lôi kiếp bình thường màu trắng tinh.

Còn trên Hóa Thần là T.ử Kim Lôi Kiếp.

Sau khi phi thăng là T.ử Cực Thiên Lôi, cũng là lôi kiếp cấp bậc cao nhất.

Người bình thường độ kiếp, đều chọn lúc mình ở trạng thái đỉnh cao để đột phá, vào lúc đó dùng sức mạnh mạnh nhất để chống lại lôi kiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng bây giờ mấy tu sĩ tu vi Huyền Tiên như họ.

Linh lực đã sớm bị trận pháp tiêu hao hết, Lâm Du Lương vì để nối mạng cho Ngự Đan Liên, thậm chí còn tổn thương đến bản nguyên.

T.ử Cực Thiên Lôi nếu giáng xuống vào lúc này.

Mấy người tu vi Huyền Tiên như họ, về cơ bản không một ai có thể độ kiếp thành công!

Lâm Du Lương vẻ mặt ngưng trọng nhìn kiếp vân che trời lấp đất trên đỉnh đầu.

Luồng khí tức kinh khủng này, còn hung tàn hơn cả lúc hắn độ kiếp trước đây.

Chỉ nhìn từ xa, trái tim đã không kiểm soát được mà đập điên cuồng, như thể đang sợ hãi điều gì đó.

Cảm giác bị đe dọa đến tính mạng đó, khiến người ta dựng tóc gáy.

Nhưng… T.ử Cực Thiên Lôi đó tích tụ hết đạo này đến đạo khác, những thiên lôi tích tụ ra đều có hình dạng dài, chỉ để lại một đầu trong tầng mây, còn lại đều rủ xuống, lơ lửng giữa không trung.

Mà trong tầng mây, vẫn không ngừng tích tụ T.ử Cực Thiên Lôi, rất nhanh đã treo đầy trên đầu họ.

Trên mặt đất, trong cái hố lớn vốn là địa giới của Chí Tôn Tiên Minh, Ngọc Càn Khôn đột nhiên thu lại đòn tấn công sắp đ.á.n.h ra của mình.

Hắn ngẩng đầu nhìn kiếp vân vô cùng bất thường trên đỉnh đầu, đồng t.ử kinh ngạc.

Hắn đã là tu vi Hợp Đạo Kỳ, tiến thêm một bước nữa là Thánh Nhân, dù cho cách xa ngàn vạn dặm, chỉ cần hắn muốn, là có thể nhìn thấy.

Vì vậy, hắn đã nhìn thấy Ngự Đan Liên làm thế nào để thoát t.h.a.i hoán cốt, làm thế nào để trọng sinh dưới kim sắc kiếp lôi.

Đây… là người được cả thiên đạo bảo vệ sao?

Ngọc Càn Khôn nhìn những tia T.ử Cực Thiên Lôi đang cuộn trào rủ xuống trên đỉnh đầu, trong lòng càng thêm chấn động.

Kiếp lôi này, chần chừ không giáng xuống, là có ý gì?

Ngọc Càn Khôn vội vàng bay lên, bay theo vùng đất rộng lớn của Đinh Tự Ngũ Hào Hạ Tu Giới.

Mà Đinh Tự Ngũ Hào Hạ Tu Giới đó, dưới mí mắt của Ngọc Càn Khôn, hướng về phía cực nam của Tiên Giới, phía nam của Thập Phương Tiên Vực mà rơi xuống.

Trong khoảnh khắc hoàn toàn đáp xuống đất, Tu Tiên Giới lại một lần nữa đón nhận một trận rung chuyển dữ dội.

Mà những tia T.ử Cực Thiên Lôi treo trên đỉnh đầu, cũng vào lúc này, đồng thời rơi xuống mặt đất.

Bên đó, là địa giới của Phong Ma Uyên!

Ngọc Càn Khôn nhíu mày, theo bản năng muốn bay qua.

Nhưng trên đỉnh đầu, hàng ngàn tia T.ử Cực Thiên Lôi mang theo uy áp kinh khủng do kiếp vân tích tụ ra, vào lúc này đồng thời giáng xuống.

Ngọc Càn Khôn cảm nhận được luồng khí tức kinh khủng đó lại càng ngày càng gần mình.

Hàng ngàn đạo T.ử Cực Thiên Lôi!

Dù hắn là Hợp Đạo Kỳ, nếu bị đ.á.n.h trúng, cũng không tránh khỏi trọng thương thần hồn!

Ngọc Càn Khôn lập tức từ bỏ ý định đến khu vực Tu Tiên Giới, nhanh ch.óng lùi lại.

Hàng ngàn đạo T.ử Cực Thiên Lôi đồng thời rơi xuống mặt đất phía trước hắn, vừa vặn kẹt ở rìa tiên vực cực nam, c.h.é.m ra một hẻm núi khổng lồ kinh khủng.

Hoàn toàn tách Thập Phương Tiên Vực ra khỏi khu vực Tu Tiên Giới vừa mới đến Tiên Giới.

Ngọc Càn Khôn ngẩng đầu nhìn kiếp vân, hít một hơi khí lạnh.

Đinh Tự Ngũ Hào Hạ Tu Giới đó, rốt cuộc có lai lịch gì?

Kiếp vân tạo thân, thậm chí lôi kiếp cũng đang bảo vệ giới diện đó!