Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!

Chương 359



Sáng sớm, Lâm Du Lương đã gọi Ngự Đan Liên cùng với Huyền Niệm, Huyền An dậy hết.

Hắn trực tiếp phong ấn linh lực của Huyền Niệm và Huyền An.

Bảo họ cùng Ngự Đan Liên đứng trung bình tấn.

Ngự Đan Liên mỗi ngày đứng hai canh giờ, hai người họ mỗi ngày đứng bốn canh giờ.

Lâm Du Lương nghĩ là.

Tiểu sư muội gầy gò nhỏ bé, sợ muội ấy một mình đứng tấn tâm lý sẽ không kiên trì nổi.

Cho nên mới để hai kẻ này đến đứng cùng, cho muội ấy trong lòng thoải mái một chút.

Giữa sân.

Sau khi Lâm Du Lương giao nhiệm vụ đứng trung bình tấn cho họ.

Huyền Niệm theo bản năng muốn kháng cự.

Nhưng hắn nhìn thấy Ngự Đan Liên không nói một lời trực tiếp bày xong tư thế.

Mà ánh mắt sắc như d.a.o của Lâm Du Lương giống như muốn thái mỏng hắn ra vậy, hắn vội vàng cũng đứng tấn theo.

Hắn suy đoán, đây chắc không phải là cố ý thể phạt bọn họ, mà là muốn tiến hành huấn luyện gì đó cho họ.

Vì Cửu Huyền Kiếm Môn!

Hắn đứng!

Còn Ngự Đan Liên, dùng khóe mắt nhìn hai người đang cùng đứng tấn bên cạnh, lại nhìn khuôn mặt thoạt nhìn rất lạnh lùng của Nhị sư huynh.

Thầm nghĩ Nhị sư huynh rất biết cách nha, vì để nàng nỗ lực, còn cố ý giao nhiệm vụ nặng hơn cho hai người này, muốn khích lệ nàng sao?

Nàng chỉ đứng hai canh giờ.

Há có thể không bằng cái tên xấu xí mặt lưỡi cày kia sao?

Một canh giờ sau, hai chân nàng run rẩy, nhưng vẫn c.ắ.n răng kiên trì.

Thời gian của hai người kia còn dài gấp rưỡi nàng, sao nàng có thể gục ngã vào lúc này được?

Huyền Niệm và Huyền An tuy là khí tu, nhưng họ đã quen dùng linh lực làm việc chân tay, lúc này cũng có chút không chịu nổi.

Nếu không phải nhìn thấy cô bé Ngự Đan Liên này vẫn đang kiên trì, còn có Lâm Du Lương ở phía trước giám sát, Huyền Niệm thật muốn trực tiếp ngã lăn ra đất.

Hai canh giờ sau, Ngự Đan Liên cảm thấy chân mình đã hoàn toàn tê rần, căn bản không còn là của mình nữa.

Còn Huyền Niệm trực tiếp nằm liệt trên mặt đất, dùng ánh mắt khâm phục nhìn về phía Ngự Đan Liên.

Huyền An cũng không chịu nổi nữa, run rẩy đôi chân ngã xuống đất.

Ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Du Lương rơi lên người họ.

"Đứng lên."

Tiểu sư muội vẫn còn đang đứng tấn kìa, hai tên bồi luyện các ngươi sao có thể ngã trước được?

Vốn dĩ, Ngự Đan Liên thấy hai người họ ngã xuống, cũng muốn ngồi nghỉ một lát.

Sau khi giọng nói của Lâm Du Lương vang lên, Huyền Niệm và Huyền An run rẩy đôi chân lại tiếp tục đứng tấn.

Nàng c.ắ.n răng, vẫn tiếp tục đứng.

"Sư muội, hôm nay muội đứng tấn thời gian đã đủ rồi."

Bên tai vang lên lời nhắc nhở của Lâm Du Lương.

Ngự Đan Liên im lặng một lúc, quay đầu nhìn hai người bên cạnh đang run rẩy toàn thân đứng tấn sắp đứng lên không nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong đầu băn khoăn giữa việc tiếp tục đứng và bỏ cuộc một hồi, nàng quả quyết lựa chọn bỏ cuộc.

Khoảnh khắc nàng chuẩn bị đứng thẳng người lên, đôi chân lại cứng đờ, hoàn toàn không nghe lời, nàng mất thăng bằng, thân thể liền ngã nhào về phía trước.

Trong lúc nhất thời, nàng quên cả dùng thuật pháp.

Trơ mắt nhìn mặt mình ngày càng gần mặt đất, một bàn tay lớn bỗng nhiên đỡ lấy mặt nàng.

Ngay sau đó, một bàn tay khác đỡ lấy vai nàng, xách nàng đặt lên chiếc ghế đẩu bên cạnh.

Ngự Đan Liên vỗ vỗ n.g.ự.c, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vận chuyển linh lực trong cơ thể một vòng, đôi chân rốt cuộc cũng khôi phục lại sự kiểm soát.

"Cảm tạ Nhị sư huynh!"

Nàng đứng lên nhảy nhót hai cái, sau đó liền ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lâm Du Lương: "Tiếp theo chúng ta làm gì?"

Lâm Du Lương nở nụ cười, sau đó nói: "Muội ngồi ở đây, nhìn."

Lâm Du Lương không biết bẻ một cành cây ở đâu ra, trực tiếp biểu diễn kiếm chiêu ở bãi đất trống bên cạnh.

Động tác của hắn không nhanh không chậm, cành cây trong tay hắn dường như hóa thành thanh tiên kiếm sắc bén nhất, giữa từng chiêu từng thức, sát cơ hiển lộ rõ ràng.

Ngự Đan Liên vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm Lâm Du Lương.

Nói chung, những đại lão dạy người ta kiếm pháp thế này, sau khi biểu diễn một lần, đều sẽ hỏi nàng đã nhớ chưa.

Nàng biết trí nhớ của mình rất bình thường, cố gắng nhớ vậy!

Rất nhanh, kiếm chiêu của Lâm Du Lương đã biểu diễn xong, hắn thu thế chắp tay sau lưng đứng thẳng.

Ngự Đan Liên: "...?" Thế là hết rồi? Vừa rồi Nhị sư huynh đã làm những động tác nào nhỉ?

Ngay lúc nàng lộ ra vẻ mặt áy náy, chuẩn bị trả lời Lâm Du Lương là mình chưa nhớ, Lâm Du Lương lại bắt đầu lặp lại kiếm chiêu vừa rồi.

Ngự Đan Liên lập tức bị cảm động.

Nhị sư huynh thật tốt, còn biết nàng chưa nhớ, lại làm thêm một lần nữa.

Nàng vội vàng dụng tâm ghi nhớ hơn.

Huyền Niệm và Huyền An đang đứng tấn ở một bên, đứng đến mức váng đầu hoa mắt.

Bọn họ cũng biết Lâm Du Lương đang dạy Ngự Đan Liên kiếm pháp, bọn họ cũng muốn học thử kiếm pháp của đại lão.

Nhưng khi liếc mắt nhìn sang, hoa mắt ch.óng mặt, hoàn toàn không nhìn rõ động tác và tư thế của hắn.

Bọn họ chỉ cảm thấy xung quanh đều trôi nổi sát khí nồng đậm, tiếng cành cây xé gió khiến tim họ đều treo lơ lửng, dường như chỉ cần họ lơ là một chút, thanh kiếm đó... ồ không, cành cây đó sẽ rơi xuống người họ, quất họ đến mức chia năm xẻ bảy.

Bọn họ lập tức đứng tấn nghiêm túc hơn.

Trong lòng Ngự Đan Liên hoang mang, nhìn Lâm Du Lương biểu diễn cùng một bộ kiếm chiêu không dưới hai mươi lần.

Dáng người cao ráo gọn gàng của hắn, hoặc nhảy lên, hoặc nghiêng người, cành cây trên tay dường như hòa làm một với hắn, tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.

Cuối cùng, khi biểu diễn đến lần thứ ba mươi, Lâm Du Lương dừng lại, xoay người đi về phía Ngự Đan Liên.

Ngự Đan Liên lập tức đứng lên, ngoan ngoãn như một học sinh tiểu học sắp bị kiểm tra bài tập, những lời định nói đều đã nháp sẵn trong đầu, chỉ chờ Lâm Du Lương hỏi.

Không ngờ, Lâm Du Lương nói: "Tiểu sư muội, cứ ngồi không như vậy có mệt không? Ăn chút gì nhé?"

Hắn vừa nói, trong tay liền xuất hiện một quả đỏ rực, không ngừng tỏa ra linh khí.

Quả này tỏa ra mùi thơm kỳ lạ.

Quả này, trước đây lần đầu tiên gặp Lâm Du Lương, hắn đã từng đưa cho nàng ăn.