Diệp Thanh Minh: "..." Thế nào gọi là tự bê đá đập chân mình.
Hắn trầm mặc một lúc, hỏi Ngự Đan Liên: "Tiểu sư muội, lúc trước muội trả lời ta thế nào, còn nhớ không?"
Ngự Đan Liên: "Nhớ a, muội nói được."
Diệp Thanh Minh: "..." Được cái đầu muội.
Lúc này, từ xa truyền đến uy áp cường đại, trực tiếp bao trùm lấy mấy người.
Uy áp kia mang theo lửa giận, hung hăng xông tới, khóa c.h.ặ.t lấy đám người Ngự Đan Liên.
Gần như chỉ trong nháy mắt, Ngự Đan Liên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, kinh mạch run rẩy điên cuồng, trong cổ họng ngai ngái vị m.á.u.
Nhưng cũng trong khoảnh khắc đó, mấy đạo uy áp khác đã đ.á.n.h bật đạo uy áp kia đi.
Trong khoảnh khắc đó, Bích U đang mang theo cơn thịnh nộ lao tới suýt chút nữa phun ra một ngụm m.á.u, thân hình bay giữa không trung cũng lảo đảo, cố nhịn mới không rơi thẳng xuống đống đổ nát ngay tại chỗ.
Mà tại hiện trường, hai người duy nhất bị uy áp của Bích U làm bị thương là Ngự Đan Liên và Ninh Triều, đã được Kỷ Hoài Tư nhanh ch.óng đút t.h.u.ố.c, ổn định lại khí tức.
Lạc Bằng Kiêu ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Bích U.
Diệp Thanh Minh và Lâm Du Lương trực tiếp rút kiếm.
Khanh Vân Đường cũng trừng mắt nhìn Bích U đang vội vã chạy tới.
Kim Điểu để lộ ra răng nanh.
Ngũ Thải Cẩm Kê giơ cái ch.óp cánh đầy thịt lên, chỉ vào Bích U.
Bích U nén nội thương, rốt cuộc cũng đáp xuống đất.
Bà ta nhìn mấy nam nhân mang vẻ mặt đầy địch ý trước mặt, mạnh mẽ vung tay áo, ánh mắt lạnh lùng trừng mắt nhìn bọn họ.
"Các ngươi phá hủy cung điện của ta, đả thương người trong điện của ta, rốt cuộc là có ý gì? Các ngươi thật sự là đệ t.ử của Lăng Vân sao?"
Ánh mắt Bích U như lưỡi d.a.o sắc bén, b.ắ.n về phía Ninh Triều đang mang vẻ mặt xấu hổ lại vì khóe miệng rỉ m.á.u mà lộ ra vài phần yếu ớt.
Phù Cừ một thân chật vật xông lên từ phía sau, đưa tay chỉ vào bọn họ, phẫn nộ nói: "Sư tôn! Bọn họ rắp tâm hại người! Thật sự khó dung thứ!"
Rất nhanh, Lam Thanh Khuynh cũng qua đây, cô ấy bị hai người của Bích U áp giải, vẻ mờ mịt trên mặt khi nhìn thấy đám người Ngự Đan Liên nháy mắt biến thành thấu hiểu.
Nhất thời, hai bên giương cung bạt kiếm.
Ninh Triều vội vàng bước lên hai bước, nắm lấy cánh tay của Diệp Thanh Minh và Lâm Du Lương nói: "Lát nữa hẵng rút kiếm cũng không muộn."
Bích U nghe vậy, lông mày giật giật.
Đám người này chưa gì đã quá kiêu ngạo rồi!
Bà ta giơ kiếm lên, trực tiếp kề vào cổ Lam Thanh Khuynh.
"Chư vị hôm nay nhất định phải cho ta một lời giải thích, nếu không, mạng của cô ta sẽ phải ở lại trong Đăng Thiên Tháp này!"
"Tiền bối không được! Đất quả thực là do chúng ta đào, nhưng cung điện sụp đổ, tuyệt đối không phải bản ý của chúng ta!"
"Ồ? Vậy các ngươi vô duyên vô cớ đào đất dưới cung điện của ta làm gì? Dưới này còn giấu kho báu gì sao?"
Khóe miệng Ninh Triều giật giật, trong lòng thở dài một hơi.
Vốn dĩ là để tránh tiết ngoại sinh chi (nảy sinh rắc rối), cho nên mới lén lút đào trận nhãn.
Nhưng không ngờ tới, cung điện lại sập.
"Bởi vì dưới cung điện này, có một trận nhãn của trận pháp trong Đăng Thiên Tháp."
Bích U sửng sốt, đồng t.ử mạnh mẽ co rút, bên trong giấu sự khó tin: "Ngươi nói thật?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thật."
"Vậy các ngươi trói đồ đệ ta làm gì?"
Ngự Đan Liên lập tức móc ra một đống tờ giấy nhỏ, dùng linh lực bọc lại ném về phía Bích U.
Bích U sau khi nhìn thấy nét chữ trên tờ giấy, ánh mắt trừng về phía Phù Cừ đang mang vẻ mặt chột dạ.
"Sư tôn, ta, ta chẳng qua chỉ là muốn giúp bọn họ lên tầng bốn."
"Đồ đệ của ngài muốn lừa chúng ta lên tầng bốn, lại vừa vặn bắt gặp chúng ta đào trận nhãn, để tránh tiết ngoại sinh chi, cho nên chúng ta mới trói hắn lại."
Bích U suy nghĩ kỹ càng, bắt đầu tin lời của Ninh Triều.
Lâm Du Lương nói: "Bất luận ngài muốn ngăn cản hay không, cung điện này đã sập rồi, trận nhãn này chúng ta vẫn phải đào, Đăng Thiên Tháp chúng ta cũng phải ra ngoài."
Bích U ngẩn ra, bà ta đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời này.
Mọi thứ ở đây đều là hư ảo, kể từ khi Đăng Thiên Tháp hiện thế, bà ta đã ở trong tòa tháp này ròng rã năm trăm năm rồi.
Năm trăm năm, không lúc nào bà ta không muốn rời khỏi nơi này.
Biết bao nhiêu ngày đêm, bà ta đi đến trước bậc thang lên tầng bốn.
Khao khát, do dự, hoài nghi.
Bà ta muốn ra ngoài, bà ta biết phía trên đó là một con đường m.á.u, g.i.ế.c lên đó cũng chưa chắc đã có thể rời đi.
Vốn tưởng rằng đời này, hoặc là từ bỏ chính đạo trong lòng, tiến lên tầng bốn, có lẽ sẽ bị người ta g.i.ế.c ở một tầng nào đó.
Hoặc là sẽ tọa hóa ở trong tầng ba này.
Bà ta chưa bao giờ dám nghĩ đến việc phá vỡ Đăng Thiên Tháp, rời khỏi nơi này.
Bích U trầm mặc hồi lâu.
Đột nhiên nói: "Nếu lời các ngươi nói là thật, ta sẽ cho người cùng các ngươi đào!"
Bà ta vung tay lên, thủ hạ cũng buông Lam Thanh Khuynh ra.
Lam Thanh Khuynh vội vàng chạy chậm đến bên này Ngự Đan Liên.
Ninh Triều nói: "Tiền bối chịu hỗ trợ, thì không còn gì tốt hơn."
Một trận phong ba, còn chưa kịp nổi lên đã lắng xuống.
Bích U thực ra vẫn giữ thái độ hoài nghi đối với lời nói của bọn họ, nhưng mà, nếu không phải dưới này có trận nhãn của Đăng Thiên Tháp, bọn họ cớ gì phải đào xuống dưới chứ?
Trước đó là vì tránh để Bích U phát hiện rồi sinh ra tranh đấu, mọi người mới không dùng linh lực trực tiếp đào đất.
Nhưng bây giờ sự việc đã bại lộ, bọn họ liền không còn cố kỵ gì mà bắt đầu đào.
Thực lực của Phản Hư kỳ, dời non lấp biển đều nhẹ nhàng dễ dàng, huống hồ bọn họ ở đây còn không chỉ có một Phản Hư.
Ngự Đan Liên và Diệp Thanh Minh đã sớm thu hồi các Quỷ Vương lại rồi.
Bích U hạ lệnh, bảo tất cả mọi người trong cung đều rời đi, chỉ để lại vài tâm phúc.
Sau đó lại thiết lập kết giới xung quanh vương cung, ngăn cản những người khác đến gần.
Mà mọi người trực tiếp dùng linh lực, bắt đầu đào xuống dưới.
Hiệu suất dùng linh lực nhanh hơn các Quỷ Vương nhiều, chưa đến một ngày, Lâm Du Lương đã cảm nhận rõ ràng vị trí cụ thể của trận nhãn.
Sau khi bọn họ đào thông khu vực đó, đã chạm tới một kết giới trong suốt.