Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!

Chương 314



Sau khi nhảy xuống, xung quanh lập tức rộng rãi hơn rất nhiều.

Trong một đêm này, Lạc Bằng Kiêu đã đào ra một không gian rất lớn ở bên dưới.

Ngự Đan Liên nhìn Đại sư huynh bình thường tiên phong đạo cốt, lúc nào cũng khoác áo cà sa vàng đỏ khí chất sạch sẽ, nay xắn tay áo hì hục xúc đất, cái xẻng sắt kia đều vung ra tàn ảnh.

Mà ở một bên khác, Ngũ Thải Cẩm Kê cũng lộ ra ánh mắt tang thương, trong miệng ngậm một cái xẻng sắt cỡ nhỏ, ở đó hì hục gõ.

Nhưng hiệu suất của nó rõ ràng không nhanh bằng Đại sư huynh, mỗi lần xúc vài cái, nó đều phải dừng lại một lúc lâu, sau đó lại c.ắ.n răng tiếp tục xúc.

Nó cũng không xúc được bao nhiêu đá dưới đất, chỉ có thể đào ra một ít đất tơi xốp.

Rất rõ ràng, Đại sư huynh không cần nó giúp đỡ cho lắm.

Nhìn oán niệm trong mắt nó, hẳn là Đại sư huynh bắt nó xúc.

Thật là một con gà thê t.h.ả.m.

Nhưng Ngự Đan Liên lại từ trên người nó, cảm nhận được oán niệm của Đại sư huynh đối với việc đào hố này.

Chẳng mấy chốc, đất do Lạc Bằng Kiêu xúc ra đã chất thành một đống lớn, hắn mặt không đổi sắc vung tay lên, đất liền toàn bộ biến mất, chắc là đã bị thu vào trong không gian.

Ngự Đan Liên có chút không đành lòng, nghĩ đến những Quỷ Vương đang đào ao cá cho cô trong bí cảnh không gian.

Nhưng cô không dám thả ra a!

Đại sư huynh mà nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa!

Nhưng mà... nhưng mà Đại sư huynh đào cực khổ quá, oán niệm quá a, còn đưa xẻng cho cả cô và Thất sư huynh, nếu như không dùng đến quỷ lực, chẳng phải là mấy vị sư huynh sư phụ đều phải cùng nhau đào đất sao?

Hơn nữa, chuyện cô tu quỷ đạo, Đại sư huynh đã sớm biết rồi.

Đã tu quỷ đạo, cô ngày sau nhất định sẽ nuôi quỷ.

Bây giờ đã nuôi mấy con quỷ, còn có thể giúp đỡ, Đại sư huynh chắc là sẽ không tức giận như vậy đâu nhỉ?

Dù sao sớm muộn gì cũng phải biết.

Ngự Đan Liên xoắn xuýt nửa ngày, Diệp Thanh Minh lại vứt bỏ cái xẻng sắt trong tay.

Hắn vừa nhấc tay, từ trong ống tay áo rộng lớn đen ngòm, đột nhiên bay ra hàng trăm bóng quỷ.

Trong nháy mắt, quỷ khí âm u tràn ngập toàn bộ không gian dưới lòng đất.

Lạc Bằng Kiêu khựng lại, phảng phất như thở phào nhẹ nhõm, cũng vứt luôn cái xẻng sắt trong tay đi.

Ngự Đan Liên thấy thế, thầm nghĩ có Thất sư huynh yểm trợ, cô cũng trực tiếp thả ra luôn cho xong.

Thêm một người làm khổ sai là thêm một phần tốc độ a!

Cô với hiệu suất cực nhanh đem mười hai con Quỷ Vương trong bí cảnh không gian, cùng nhau thả ra ngoài.

Khoảnh khắc các Quỷ Vương xuất hiện, không khí dường như đông cứng lại một cái chớp mắt.

Hả?

Họa phong hình như không đúng lắm!

Những bóng quỷ mà Thất sư huynh thả ra, đều là những bóng quỷ đen ngòm, gần như ngay cả một hình dạng cụ thể cũng không có.

Nhưng mười hai con Quỷ Vương mà Ngự Đan Liên thả ra, từng con từng con ăn mặc lộng lẫy, lòe loẹt sặc sỡ, từng khuôn mặt trắng bệch nhưng ngũ quan lại dị thường tinh xảo.

Từng đôi mắt chan chứa tình ý, từng dáng người mỏng manh giống như liễu rủ trong gió, sống động như những tiểu quan nhân ở thanh lâu.

Lạc Bằng Kiêu lúc nhìn thấy các Quỷ Vương liền sửng sốt, đôi mắt 'xoạch' một cái nhìn về phía Ngự Đan Liên: "Tiểu sư muội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngự Đan Liên chột dạ: "Đại sư huynh muội ở đây."

Lạc Bằng Kiêu: "..."

Sau một hồi tĩnh lặng trong không khí, Trầm Âm xuất hiện trong tay hắn.

Cây cung vàng óng ánh kia vừa lộ diện, những bóng quỷ xung quanh toàn bộ đều run lẩy bẩy, bóng quỷ của Diệp Thanh Minh trực tiếp cuộn thành một cục, giống như một quả bóng.

Các Quỷ Vương của Ngự Đan Liên cũng ôm lấy nhau, thoạt nhìn càng thêm yếu ớt đáng thương.

Lạc Bằng Kiêu nghiến răng nghiến lợi: "Diệp Thanh Minh, đệ ở bên cạnh tiểu sư muội, đều thả những thứ gì vậy!"

Hắn gần như gầm thét: "Tiểu sư muội mới mấy tuổi, đệ để nhiều nam nhân bên cạnh muội ấy như vậy là có rắp tâm gì?"

Diệp Thanh Minh: "... Chuyện này không liên quan đến ta."

Lúc tiểu sư muội thu nhận những thứ này, bọn chúng vẫn là những Quỷ Vương đứng đắn, hắn cũng không biết đám Quỷ Vương bộ dáng dữ tợn kia, tại sao lại đột nhiên biến thành một đám ăn mặc lộng lẫy, một bộ dạng bất cứ lúc nào cũng mặc cho người ta hái như vậy.

Ánh mắt Lạc Bằng Kiêu lạnh lẽo âm u.

Giây tiếp theo, Lạc Bằng Kiêu và Diệp Thanh Minh đồng thời biến mất khỏi không gian dưới lòng đất.

Ngự Đan Liên sửng sốt.

Xong rồi, biết thế cô đã không thả mười hai con quỷ xui xẻo này ra.

Nhưng giây tiếp theo, cô cảm thấy toàn thân đều lạnh toát, đặc biệt là sau gáy, âm phong từng cơn.

Lạc Bằng Kiêu vừa đi, các bóng quỷ toàn bộ đều tản ra, từng đôi mắt k.h.ủ.n.g b.ố phát sáng, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cô - người sống duy nhất này.

Trong nháy mắt, da đầu Ngự Đan Liên tê dại, nhịn không được hét lên: "Quỷ a a a a a a a a a!"

Cô run rẩy tay, niệm một cái Thiên Lý Quyết, nháy mắt trốn khỏi nơi âm u k.h.ủ.n.g b.ố này, trở lại trong sân ngập tràn ánh nắng.

Đại sư huynh và Thất sư huynh chắc chắn lại đ.á.n.h nhau rồi!

Ngự Đan Liên vội vàng đi gõ cửa phòng Ninh Triều, bên trong không có chút phản ứng nào.

Cô lại chạy đến một thiên điện khác, đẩy cửa ra.

Sau khi đẩy cửa ra, cô phát hiện thiên điện này giống hệt bên chỗ Đại sư huynh, trên mặt đất đều có một cái hố lớn.

Nhị sư huynh chắc là ở bên dưới.

Nhưng bên dưới là không gian đen ngòm, vừa mới chạy ra khỏi động quần quỷ, Ngự Đan Liên tạm thời không dám cứ thế nhảy xuống.

"Nhị sư huynh!"

Cô gọi một tiếng ở miệng hố, giây tiếp theo, Lâm Du Lương liền từ bên dưới bay lên.

Trong tay hắn cầm một thanh kiếm, trên kiếm dính đầy bùn đất.

Lúc lên tới nơi, hắn còn tiện tay đem thanh kiếm dính đầy bùn đất gõ gõ ở miệng hố, đem bùn đất dư thừa đều gõ rớt xuống.

Xem ra Nhị sư huynh dùng kiếm để đào đất.

Nhìn thấy Nhị sư huynh, Ngự Đan Liên đột nhiên tâm tĩnh lại, những hình ảnh kinh dị vừa rồi đều quên sạch ra sau đầu.

"Nhị sư huynh, Đại sư huynh và Thất sư huynh đ.á.n.h nhau rồi!"

Lâm Du Lương nhìn về phía Ngự Đan Liên.

Cô dường như là vừa rồi bị dọa sợ, sắc mặt có chút trắng bệch.