Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!

Chương 270



Đã muốn lật bài ngửa, Diệp Thanh Minh cũng không ngụy trang nữa, quỷ khí âm u từ trên người hắn tỏa ra, uy áp âm u thoắt ẩn thoắt hiện kia, khiến người ta lạnh thấu đáy lòng.

Lạc Bằng Kiêu phóng ra tu vi Phản Hư kỳ mà hắn từng che giấu, hắn mặc áo cà sa màu vàng đỏ, trên mặt treo nụ cười từ bi nhàn nhạt.

Sau đó là Ninh Triều... được Kỷ Hoài Tư đút t.h.u.ố.c, khí tức Hóa Thần từ trên người ông tỏa ra.

Khanh Vân Đường lấy quạt xếp che mặt, đi theo sau Ngự Đan Liên.

Tô Minh Yến mặc dù thoạt nhìn là Kim Đan, nhưng thanh Long Tuyền kiếm trên tay y lại tỏa ra khí tức cổ xưa cường đại.

Đệ t.ử các tông môn lớn nhỏ xung quanh, toàn bộ đều sửng sốt.

Thanh Liên Phong của Cửu Huyền Kiếm Môn này là sao vậy?

Đây không phải là một ổ phế vật được Tu Tiên Giới công nhận sao?

Một sư phụ Trúc Cơ dẫn theo một đám đồ đệ phế vật!

Thế nhưng bây giờ bọn họ nhìn thấy cái gì?

Có Phật tu, có kiếm tu, thậm chí còn có quỷ tu!

Phật tu kia chính là Quỷ Diện Phật Đà, khí tức của hắn khiến rất nhiều Hóa Thần đều cảm thấy đáy lòng vô cùng nặng nề.

Khí tức của quỷ tu kia, càng khiến người ta không rét mà run, thậm chí một chút cũng không yếu hơn Quỷ Diện Phật Đà kia!

Còn có Ninh Triều...

Huyền Ly nhìn Ninh Triều Hóa Thần kỳ, tròng mắt đều sắp trừng rớt ra ngoài rồi.

Ninh Triều!

Ninh Triều Trúc Cơ này, sao bỗng nhiên Hóa Thần rồi?

Là ông ta ngốc rồi hay là thế giới này không bình thường rồi?

Cho dù là đan d.ư.ợ.c tăng cường tu vi trong thời gian ngắn, cũng không thể khiến một Trúc Cơ biến thành Hóa Thần a!

Huyền Ly không nhịn được dụi dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm, đó đích xác chính là Ninh Triều.

Mọi người vốn tưởng rằng, lần thảo phạt này, chỉ vẻn vẹn là một Quỷ Diện Phật Đà.

Cho dù Quỷ Diện Phật Đà đã đạt tới Phản Hư, nhưng bên bọn họ chính là có hai vị Phản Hư kỳ tôn thượng!

Lại không ngờ, Thanh Liên Phong này, lại còn có một quỷ tu cường đại như vậy!

Rất nhiều người nhớ tới câu nói kia của Ngự Đan Liên, kẻ nào cản đường, g.i.ế.c không tha.

Một câu nói thật ngông cuồng!

Nhưng bây giờ xem ra, hậu đài như vậy của nàng ta, quả thực có tư bản để phát ngôn ngông cuồng như vậy!

“Xông lên a! Trừ ma gian tà, người trong tiên môn ta, nghĩa bất dung từ!”

Có người hét lên một tiếng.

Sau đó, mấy ngàn người nghiền ép về phía bọn Ngự Đan Liên.

Nhìn thấy những người đó mang theo vẻ mặt thù hận xông tới, Ngự Đan Liên còn ngẩn ra một lát.

Lạc Bằng Kiêu dùng một đạo kết giới bảo vệ cô ở phía sau, sau đó, hắn liền cầm Trầm Âm, một mũi tên một người.

Chỉ có điều, Trầm Âm trước kia kéo ra là cung tên màu vàng ròng, còn Trầm Âm bây giờ kéo ra là cung tên màu đen tuyền.

Diệp Thanh Minh cũng ra tay rồi, trong chốc lát liền đ.á.n.h ngã một mảng lớn những đệ t.ử không biết sống c.h.ế.t nhào lên kia.

Mặc dù hắn không hạ sát thủ, nhưng phàm là người bị hắn làm bị thương, đan điền vỡ nát, tiên đồ hủy hết!

Lạc Bằng Kiêu và Thích Minh Uyên đ.á.n.h nhau, hai Phản Hư đều đi đối phó với những tu sĩ như kiến hôi rợp trời rợp đất ùa tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đệ t.ử Cửu Huyền Kiếm Môn, ngoại trừ đệ t.ử Khí Phong, không có một ai xông lên.

Hải Thần Tông càng hơn thế, Phản Hư Thiên Anh thậm chí lấy ra một chiếc ghế từ trong không gian ngồi xuống, một bộ thái độ xem náo nhiệt.

Duy chỉ có Thích Thiên Tông dẫn theo vô số tiểu pháo hôi của các tiểu tiên môn, xông lên.

“Thiên Anh tôn thượng, ngài... ngài sẽ hỗ trợ ngăn cản bọn họ rời đi sao?”

Thiên Anh liếc nhìn Vũ Thu vẻ mặt lo lắng một cái, bỗng nhiên cong môi nói: “Ta nếu ngăn cản thì sao? Không ngăn cản thì sao?”

Vũ Thu không trả lời được.

Một lát sau, Thiên Anh nói: “Ta không rảnh đi ngăn cản, Phản Hư ra tay, núi lở đất nứt, nay ta phải gia cố kết giới xung quanh, phòng ngừa bọn họ làm liên lụy đến người vô tội.”

Sau khi nghe thấy lời này, Vũ Thu thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Anh thấy hắn như vậy, trong lòng lắc đầu.

Hải Thần Tông ta quả nhiên là sắp suy tàn rồi, nhìn xem đại đệ t.ử khóa này của Vũ môn đi.

Chậc...

Sở Lăng Sương đứng cách đó không xa, oán độc nhìn chằm chằm Ngự Đan Liên.

Một giọng nói gào thét trong đầu.

G.i.ế.c nàng ta!

Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất!

Hai kẻ lợi hại nhất kia, nay đều bị người khác quấn lấy.

Bên cạnh Ngự Đan Liên chẳng qua chỉ còn lại một Ninh Triều Hóa Thần kỳ và hai Kim Đan nhỏ bé, thậm chí còn có hai Luyện Khí kỳ một Trúc Cơ và một đứa trẻ.

Sở Lăng Sương mò ra một viên đan d.ư.ợ.c từ trong không gian trữ vật, trên đan d.ư.ợ.c chảy xuôi những đường vân màu đỏ sẫm.

Phụ thân từng nói qua, cô ta chỉ cần uống viên đan d.ư.ợ.c này liền có thể có được tu vi Phản Hư kỳ trong một khắc đồng hồ.

Chỉ có điều một khắc đồng hồ trôi qua, tu vi hiện tại của cô ta sẽ rớt, còn rớt bao nhiêu toàn bộ xem tạo hóa của chính cô ta.

Tu vi mất rồi có thể tu lại, nhưng Ngự Đan Liên không g.i.ế.c, hôm nay nếu thả hổ về rừng.

Vậy dụ thị trong Lục Đạo Mệnh Bàn, sẽ trở thành sự thật!

Một khắc đồng hồ, đủ rồi!

Rất nhanh, trên người Sở Lăng Sương tỏa ra khí tức Phản Hư kỳ.

Xung quanh Lạc Bằng Kiêu và Diệp Thanh Minh đều bị từng đợt từng đợt người vây quanh.

Những người này ngăn cách hai người bọn họ và bọn Ngự Đan Liên một khoảng cách rất xa.

Chưởng môn Thích Thiên Tông nhìn thấy người của Hải Thần Tông và Cửu Huyền Kiếm Môn đều vững như thái sơn.

Hắn ta liếc nhìn Phản Hư Thiên Anh của Hải Thần Tông đang duy trì kết giới xung quanh, cuối cùng vẫn dời ánh mắt về phía Cửu Huyền Kiếm Môn bên này.

Hắn ta trực tiếp tìm đến chưởng môn Cửu Huyền Kiếm Môn Huyền Ly, người có cùng tu vi Nguyên Anh với hắn ta.

“Chưởng môn, người của Thích Thiên Tông ta và các tiểu tông môn đều ra tay, bắt giữ Quỷ Diện Phật Đà rồi, tại sao người của Cửu Huyền Kiếm Môn các ngươi, vẫn đang quan sát tại chỗ?”

“Chẳng lẽ, Cửu Huyền Kiếm Môn các ngươi muốn đứng cùng một phe với đám tà tu Thanh Liên Phong này sao?”

Chưởng môn Thích Thiên Tông Thích Minh Huấn nghĩa chính ngôn từ.

Huyền Ly bị hỏi đến mức trong lòng bốc hỏa.

Ông ta vừa rồi đã hạ lệnh cho đệ t.ử rồi, cũng đã hỏi qua mười mấy vị hộ môn trưởng lão trong môn phái.