Cửu Tiêu Phong, nơi ở của tàn hồn Ma Thần do Kim Linh chỉ dẫn!
Cô tham gia tỷ thí, không phải là vì cái này sao!
Ngự Đan Liên vội vàng bấm Khử Trần Quyết, chỉnh đốn lại y quan, sau đó đi ra.
“Sư phụ, con đi đâu báo danh?”
Dáng vẻ vội vã của cô, khiến Ninh Triều không khỏi mỉm cười dịu dàng.
“Có đệ t.ử Cửu Tiêu Phong đang đợi ở trận pháp truyền tống, hắn sẽ dẫn con đi.”
Ngự Đan Liên vội vàng gật đầu, sau đó liền bước nhanh về hướng trận pháp truyền tống.
Nhưng cô mới bước ra hai bước, bỗng nhiên lại dừng bước.
Sở Lăng Sương muốn mạng của cô, nếu Cửu Tiêu cũng tham gia trong đó, cô bây giờ đến Cửu Tiêu Phong, chẳng phải là tự mình đi nộp mạng?
Ý niệm vừa nảy ra, cô liền sinh lòng thoái ý.
Tàn hồn mà…
Dù sao vẫn còn nhiều mảnh vỡ như vậy.
Một hai ngày này, cũng không thu thập đủ được.
Mảnh vỡ này ở Cửu Tiêu Phong gần như vậy, ngày sau kiểu gì cũng tìm được cơ hội đi tiếp.
Đợi cô cũng tu luyện đến Phản Hư, cô đi lấy mảnh vỡ đó, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?
Trong lòng Ngự Đan Liên cân nhắc, ngẩng đầu liền muốn nói cho Ninh Triều biết mình đã thay đổi chủ ý.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô há miệng, cô bỗng nhiên phát hiện cơ thể dường như không do mình điều khiển nữa.
Hả?
Chuyện gì vậy?
“Sư phụ, con đi đây.”
Miệng cô, dùng giọng nói của cô nói ra những lời lạnh lùng.
Ninh Triều dịu dàng cười nói: “Đi đi, đi sớm về sớm, về thì đến Dưỡng Tâm Điện, hôm nay vi sư sẽ làm một bàn tiệc lớn Huyền Điểu.”
Cơ thể cô gật đầu với Ninh Triều, sau đó nhấc chân lên, hướng về phía trận pháp truyền tống bấm một cái Thiên Lý Quyết.
Đệt mợ!
Cơ thể ta tự cử động kìa!
Trước khi kịp hoảng sợ, điều đầu tiên Ngự Đan Liên nghĩ đến là, lúc tu luyện sao nó không tự cử động đi?
Cơ thể vừa xoay người, cô đã nhìn thấy đệ t.ử tiếp dẫn của Cửu Tiêu Phong.
Trên mặt tên đệ t.ử kia treo biểu cảm cung kính nói: “Tôn giả mời.”
Cơ thể ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, không thèm nhìn tên đệ t.ử kia lấy một cái, mang theo khí thế kiêu ngạo ngút trời, đi đầu bước lên trận pháp truyền tống.
Tên đệ t.ử kia sửng sốt, biểu cảm trên mặt nháy mắt bớt đi vài phần cung kính, trong mắt lờ mờ mang theo vài phần không vui.
Trận pháp truyền tống lóe lên, Ngự Đan Liên đã đi tới Cửu Tiêu Phong.
Xung quanh Cửu Tiêu Phong mây mù trùng điệp, từ xa còn có thể nhìn thấy một ngọn núi khác đứng song song với nó.
Đứng ở vị trí trận pháp truyền tống nhìn xuống, Thanh Liên Phong và các ngọn núi bên dưới trong Cửu Huyền Kiếm Môn đều thu hết vào tầm mắt.
Chỉ có điều, xung quanh Thanh Liên Phong dường như có kết giới, mắt thường chỉ có thể nhìn thấy hình dáng quỳnh lâu ngọc vũ bên trên, chứ không nhìn thấy tình hình bên trong.
Còn các ngọn núi khác, liếc mắt một cái, thậm chí có thể nhìn thấy một con kiến bò qua dưới cây chổi của đệ t.ử đang quét rác...
“Tôn giả, các vị Nguyên Anh tôn giả và Hóa Thần kỳ tôn giả đều ở bên kia, mời.”
Cơ thể đi theo người nọ đi vào bên trong Cửu Tiêu Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cửu Tiêu Phong được xây dựng không hề kém cạnh Thanh Liên Phong chút nào.
Đại điện nguy nga tráng lệ, hai con Toan Nghê trước cửa được điêu khắc từ vô số thượng phẩm linh thạch nung chảy vô cùng oai phong lẫm liệt, trong miệng còn ngậm hai viên minh châu phát sáng.
Địa bàn của Phản Hư, đúng là khí phái!
Cơ thể khi bước vào cửa đại điện, bỗng nhiên khựng lại.
Ngự Đan Liên ngẩn người nửa ngày mới theo bản năng nhấc chân lên.
Lúc này, cô phát hiện mình lại có thể khống chế cơ thể của mình rồi.
Ngự Đan Liên: “...”
Tuyệt đối là do tên ma thần vô lễ không có cảm giác khoảng cách trong thần thức kia giở trò!
Còn có chút không gian riêng tư nào không hả?
Không chỉ chiếm thần thức của cô, coi như nhà của hắn, còn có thể đuổi cô ra ngoài.
Bây giờ lại còn chưa được phép, đã sử dụng cơ thể của cô!
Trong mắt Ngự Đan Liên bò lên oán khí.
Mà ở cuối đại điện, Cửu Tiêu đang ngồi đó, lông mày trắng và râu trắng khiến ông ta thoạt nhìn đặc biệt hiền từ dễ gần.
Mà phía trước ông ta đang đứng một gã đệ t.ử Thích Thiên Tông và một gã đệ t.ử Hải Thần Tông.
Tên trọc của Thích Thiên Tông kia, cô không quen.
Người của Hải Thần Tông kia là Thiên Miên.
Thiên Miên thấy cô đến, lập tức chớp chớp mắt với cô.
Tên trọc của Thích Thiên Tông nói: “Hôm nay được tiền bối chỉ điểm tu hành, vãn bối được lợi rất nhiều, tiền bối tuy không phải Phật đạo, nhưng kiến giải về Phật đạo lại khiến vãn bối như thể hồ quán đảnh (tỉnh ngộ).”
Cửu Tiêu cười nói: “Chỉ điểm thì không dám nhận, ngươi và ta vốn không cùng đạo, chút kiến giải nông cạn, nếu có ích cho ngươi, thì không gì tốt bằng.”
Thiên Miên không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Hôm nay được Cửu Tiêu tôn thượng chỉ điểm, vãn bối ta cũng có thêm nhiều tâm đắc, đa tạ.”
Ba người bọn họ, một người là tu tiên môn chính đạo, một người Phật đạo, một người Đa Tình Đạo.
Ngự Đan Liên ngược lại không biết bọn họ có gì để nói chuyện.
Cũng không biết Cửu Tiêu có thể chỉ điểm bọn họ thế nào.
Từng câu từng chữ này.
Nghe cứ như đang tâng bốc lẫn nhau vậy.
Hơn nữa, nhìn tình hình này.
Cô ngủ quên, đến muộn rồi!
Bọn họ đều đã nói chuyện hòm hòm rồi.
Trơ mắt nhìn tên trọc kia và Thiên Miên đều chuẩn bị lui tràng.
Ngự Đan Liên lập tức không hoang mang không vội vã bước lên trước, lộ ra biểu cảm áy náy nói: “Thực sự xin lỗi, vãn bối chậm trễ đến muộn, sự chỉ điểm hôm nay của tiền bối, vãn bối không còn mặt mũi nào lĩnh nhận.”
Nói xong, cô liền chuẩn bị đi theo hai người bên cạnh cùng rời đi.
“Không sao, ngươi ở lại, mười một tuổi Kim Đan kỳ, mầm non tốt như vậy, lại còn là đệ t.ử Cửu Huyền Kiếm Môn ta, cho dù có đến muộn thêm chút canh giờ, ngươi cũng có tư cách nhận sự chỉ điểm của ta.”
Cửu Tiêu nói những lời âm dương quái khí, nhưng ngữ khí lại vô cùng hiền từ.
Khóe mắt Ngự Đan Liên giật giật, lập tức nói: “Vãn bối hôm nay đến muộn, cho dù có tư cách, vãn bối cũng không tiện mặt dày nghe tiền bối chỉ điểm.”
Khóe miệng Cửu Tiêu cũng giật giật, ông ta chậm rãi nói: “Ngự Đan Liên, ngươi là đệ t.ử bối phận đồ tôn của ta, ngươi và ta đồng môn, sư tôn của ngươi chưa từng dạy ngươi, phải gọi ta là sư thúc gia sao?”