Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!

Chương 195



Ngôi nhà tranh ở đây đã sớm biến mất không thấy đâu, chỉ để lại bốn tấm bia mộ.

Mà bên cạnh bia mộ, chỗ ngôi nhà tranh vốn dĩ tọa lạc, có một người đang nằm.

Bụng người nọ nhô lên cao v.út, vẻ mặt dữ tợn, phảng phất như đang phải chịu đựng sự thống khổ tột cùng.

Hai chân cô ta dang rộng, từ dưới váy bay ra vô số xúc tu màu đen.

Những xúc tu đó rải rác xung quanh, trên đó còn quấn lấy một người, và một t.ử hồn.

Chính là t.ử hồn của Vương Tam và Vương Đại.

"Sở Lăng Sương?"

Ngự Đan Liên sửng sốt, không ngờ lại nhìn thấy Sở Lăng Sương ở đây.

Cô ta bây giờ đã trở thành quỷ mẫu rồi sao?

Thứ trong bụng cô ta, lại phát ra tiếng khóc, không ngừng cuộn trào, khiến da bụng cô ta lúc thì phồng lên bên trái, lúc thì phồng lên bên phải.

"Giúp ta, giúp ta với."

Sở Lăng Sương nhìn thấy người tới, cô ta đau đớn vươn một tay về phía bọn họ.

Cảnh tượng này quá đáng sợ, Ngự Đan Liên nhịn không được ôm c.h.ặ.t lấy cổ Khanh Vân Đường.

Lúc này, Vương Tam bị xúc tu quấn lấy cũng kinh hoàng hét lớn: "Buông ta ra! Mau buông ta ra!"

"Đồ súc sinh nhà ngươi!"

"Ta là cha ngươi mà!"

"Ta vì để ngươi giáng sinh, đã tốn biết bao tâm huyết!"

"Thả ta xuống! Chất dinh dưỡng của ngươi ở bên kia kìa!"

"Chỉ cần g.i.ế.c bọn chúng! Ngươi có thể thuận lợi ra đời rồi!"

Đáp lại hắn, chỉ có những xúc tu đang gắt gao siết c.h.ặ.t hắn, cùng với tiếng trẻ con khóc ngày càng lớn.

Những xúc tu kia mặc dù còn rất nhiều đang bay lượn giữa không trung, nhưng lại không có một cái nào công kích Khanh Vân Đường và Ngự Đan Liên.

Ngược lại có vài cái kết thành một cục trước mặt bọn họ, quấn thành một hình ảnh phụ nhân đang sinh con.

Ngự Đan Liên vốn dĩ còn đang nắm c.h.ặ.t lông chim trong tay, suy nghĩ xem có nên công kích những xúc tu này hay không, sau khi nhìn thấy biểu hiện của xúc tu, cô ngẩn người.

"Thứ này, hình như đang cầu cứu?" Khanh Vân Đường có chút sởn gai ốc, "Cầu cứu chúng ta? Điên rồi sao!"

Sở Lăng Sương cũng vươn tay ra, yếu ớt nói: "Cứu ta, ta không thể c.h.ế.t, nếu ta có thể sống sót ra ngoài, các ngươi muốn cái gì, ta đều có thể cho các ngươi."

Ngự Đan Liên không nhúc nhích, vẫn đang nhìn một đống xúc tu trước mặt.

Xúc tu kia nhìn thấy Ngự Đan Liên thờ ơ, lại cuộn thành một hình người giống như người que, quỳ giữa không trung dập đầu với cô.

Ý tứ đã rất rõ ràng rồi.

Khóe miệng Ngự Đan Liên giật một cái, đột nhiên nói: "Lục sư huynh, huynh biết đỡ đẻ không?"

"Tiểu Sư Muội, Suy Nghĩ Của Muội Rất Nguy Hiểm!"

Khanh Vân Đường trừng lớn mắt, hoàn toàn không ngờ Ngự Đan Liên lại có suy nghĩ như vậy.

Mẹ kiếp!

Đó là quái vật đấy!

Còn mọc ra những xúc tu gớm ghiếc như vậy!

Tiểu sư muội vậy mà lại muốn đi đỡ đẻ?

Muội ấy thật sự nghiêm túc sao?

"Lục sư huynh, Tài Đồng là anh linh mà, nó đang cầu cứu muội, nó chỉ muốn thuận lợi ra đời, đến với thế gian này mà thôi."

Ngự Đan Liên nhìn chằm chằm về phía trước, trong tay gắt gao nắm c.h.ặ.t chiếc hộ cổ tay lông chim kia.

"Muội muốn giúp nó, muội nhất định phải giúp nó."

Ngự Đan Liên nói xong, liền chủ động nhảy xuống khỏi người Khanh Vân Đường.

Khanh Vân Đường theo bản năng kéo cô lại: "Tiểu sư muội, muội sao vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngự Đan Liên nhìn chằm chằm Sở Lăng Sương bụng nhô cao v.út, lặp lại lần nữa: "Muội muốn giúp nó."

Khanh Vân Đường nhíu mày, đưa tay quơ quơ trước mắt Ngự Đan Liên.

Nhưng ngay sau đó, Ngự Đan Liên đột nhiên dùng sức đẩy hắn sang một bên.

"Đừng cản muội."

Khanh Vân Đường bị đẩy ra một cách bất ngờ không kịp phòng bị.

"Tiểu sư muội!"

Lúc hắn định kéo Ngự Đan Liên lại lần nữa, một đống lớn xúc tu đen ngòm kia lại mạnh mẽ quấn lấy hắn.

"Tiểu sư muội!"

Khanh Vân Đường lại lớn tiếng gọi.

Nhưng Ngự Đan Liên giống như bị đoạt mất ý thức, hoàn toàn không thèm nhìn Khanh Vân Đường lấy một cái, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Sở Lăng Sương.

Sở Lăng Sương giờ phút này đã sớm bị cơn đau đẻ khó hành hạ đến ngất đi.

Ngự Đan Liên đi đến trước mặt cô ta, vén váy cô ta lên.

Bàn tay nhỏ bé của Ngự Đan Liên gắt gao túm lấy những xúc tu đen ngòm kia, giống như nhổ củ cải, dùng sức nhổ lên.

Nhưng Ngự Đan Liên người nhỏ, sức lực có hạn, cô nhổ nửa ngày, tiếng khóc của thứ bên trong càng lớn hơn, nhưng lại hoàn toàn không nhổ ra được.

"Tiểu sư muội, muội mau tỉnh lại đi!"

Hộ cổ tay lông chim tỏa ra ánh sáng màu vàng, khí tức công đức từ trên đó lờ mờ lộ ra, sau đó, hình dạng của chiếc hộ cổ tay này lại bắt đầu biến hóa.

Những chiếc lông chim vàng óng vốn dĩ xếp thành một vòng đột nhiên tổ hợp lại, trong khoảnh khắc, liền biến thành một thanh chủy thủ lông chim sắc bén.

Mà Ngự Đan Liên nắm lấy chủy thủ, đưa chủy thủ đến gần Sở Lăng Sương.

Lúc này, Sở Lăng Sương lại bị đau đến tỉnh lại.

Khi cô ta nhìn thấy chủy thủ trong tay Ngự Đan Liên, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng.

"Ngươi làm gì vậy?"

"Dừng tay!"

"Ngươi không thể g.i.ế.c ta!"

"Ngươi không nên g.i.ế.c ta ở đây!"

"Đừng!"

Động tác của Ngự Đan Liên vô cùng nhanh nhẹn.

Một nhát rạch ngang xuống, m.á.u tươi mạnh mẽ tuôn ra.

Sắc mặt Sở Lăng Sương xám xịt, nhưng đột nhiên cảm thấy thứ trong bụng, bắt đầu bò ra ngoài.

Lúc này, ánh sáng của chủy thủ lông chim nhạt dần, đôi mắt vốn dĩ trở nên có chút đờ đẫn của Ngự Đan Liên, một lần nữa có lại ánh sáng.

Mà trước mặt cô, ở chỗ vạt váy của Sở Lăng Sương, một bàn tay nhỏ xíu, chui ra.

Sau đó, là bàn tay thứ hai.

Sau khi hai bàn tay chui ra, gắt gao túm lấy hai bên, đem cái đầu của mình cũng chui ra, tiếp theo là thân hình.

Cánh tay nhỏ bé như ngó sen kia, thân hình dính m.á.u, đều giống như trẻ sơ sinh của loài người, chỉ là nó còn có một đôi mắt dị đồng màu tím sẫm.

Những xúc tu màu đen xung quanh, sau khi nó ra đời, toàn bộ đều hóa thành tro bụi.

Đồng t.ử của Ngự Đan Liên nháy mắt co rút lại, theo bản năng lùi về sau vài bước.

Đây chính là Tài Đồng?

Sao lại không giống như cô nghĩ.

Cô còn tưởng Tài Đồng sẽ có bộ dạng của hung quỷ.

Sao lại trông như thế này?