Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc

Chương 61



Mạnh Chương đang luyện đan ở bên cạnh nghe không lọt tai nữa, ngắt lời: “Tiểu sư muội, đừng nói nữa, Lê Dạng không phải loại người đó.”

Hốc mắt Phượng Dao ươn ướt, khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng và không hiểu: “Mới quen biết mấy ngày, tại sao các huynh đều nói giúp cô ta?”

“Đúng vậy, một mình bỏ chạy còn chưa đủ, cô ta thậm chí còn mang theo cả Lâu Khí cùng chạy.”

Người lên tiếng là một nam Kiếm tu của Ẩn Thần Tông, sắc mặt rất kém, bộ dạng như muốn c.h.ử.i thề: “Chỉ có đám ngốc các người mới tin cô ta.”

Thực lực của Ẩn Thần Tông không yếu, nhưng luôn bị chèn ép trong các kỳ đại tỷ võ, chen chúc cả ngàn năm cũng không lọt nổi vào hàng ngũ Ngũ Đại Tông Môn.

Sau mỗi kỳ đại tỷ võ, năm tông môn đứng đầu đều nhận được phần thưởng phong phú, còn Ẩn Thần Tông mang danh "lão lục vạn năm" thì chẳng được gì mà còn phải tốn không ít linh thạch để báo danh. Lâu dần, phần lớn đệ t.ử trong tông môn đều nằm mộng muốn chen chân vào top 5.

Năm nay, Ngự Phong Tông có số lượng nhân sự ít nhất đã trở thành mục tiêu nhắm tới của bọn họ.

Một người khác hùa theo: “Lâu Khí là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, cứ lấy cớ duy trì trận pháp phòng ngự để không ra ngoài chiến đấu. Ta thấy á, hắn và Lê Dạng giống nhau, đều là ch.ó săn của Huyết tộc, đang diễn kịch cho chúng ta xem thôi.”

Phương Nhất Chu nhíu mày, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm Phượng Dao: “Muội cũng nghĩ như vậy sao?”

Thiếu nữ áo hồng mím c.h.ặ.t môi, gật đầu: “Cô ta chính là…”

“Muội ấy không phải.” Ninh Thời Yến luôn im lặng bỗng lên tiếng.

Hình tượng thiếu niên ngoan ngoãn rất dễ khiến người ta bỏ qua, hắn lại mắc chứng sợ xã hội, chỉ ngoan ngoãn ngồi xổm ở một góc nhỏ.

Mãi đến lúc này, hắn mới hơi đỏ mặt, đứng dậy: “Tiểu sư muội không phải kẻ phản bội, muội ấy làm vậy nhất định có lý do của muội ấy.”

Mọi người lúc này mới chú ý đến hắn.

“Còn một tên của Ngự Phong Tông nữa à?”

“Hừ, là tên phế vật Ninh Thời Yến này, bị đồng bọn bỏ rơi rồi chứ gì!”

“Trừ hắn ra, Ngự Phong Tông vừa vặn còn lại năm người, có thể truyền tống rồi.”

“Lúc này mà ngươi còn tin cô ta, Tiểu sư muội của ngươi mang theo Đại sư huynh của ngươi cùng bỏ trốn rồi, bọn họ không cần ngươi nữa đâu.”

Đầu ngón tay Ninh Thời Yến khẽ động, nhanh ch.óng lấy ra vài vật liệu từ trong Giới T.ử Đại, linh hoạt nhào nặn lại với nhau rồi ném qua.

Thứ mọi người nhìn thấy là một tia sáng lóe lên.

Khi ánh sáng tản đi, kẻ nói nhiều nhất kia đã bị nhét một quả cầu nhỏ vào miệng, bay v.út về phía sau với một tư thế cực kỳ khoa trương.

Khi hai chân hắn vừa rời khỏi mặt đất, quả cầu trong miệng phát nổ.

Không có hiệu quả chí mạng, nhưng răng của hắn thì rụng sạch.

Một Kiếm tu Kim Đan kỳ, răng bị nổ rụng không còn một chiếc.

Tiếng bàn tán của mọi người đột ngột im bặt, tất cả đều nhìn về phía Ninh Thời Yến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn gấp đến mức mặt đỏ tía tai, hốc mắt cũng đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m nhỏ, bộ dạng siêu cấp hung dữ: “Các ngươi không ai được phép vu khống Tiểu sư muội.”

Tay Lạc Thanh Dương run lên, lẩm bẩm đầy vẻ khó tin: “Bảy giây… thành khí…”

Từ trước đến nay, Khí tu luôn bị gọi là nghề phế vật nhất, sức chiến đấu bên ngoài thấp, vật liệu cần thiết để luyện chế linh khí lại đắt đỏ và hiếm có, thời gian luyện chế cũng rất dài.

Đan tu có thể luyện đan trên chiến trường trong tình trạng được người khác bảo vệ, nhưng rất hiếm Khí tu nào làm được điều đó. Bọn họ luyện một món linh khí phải mất mấy ngày, đợi linh khí luyện xong thì trận chiến đã kết thúc từ đời nào rồi.

Nhưng mỗi nghề nghiệp đều có ý nghĩa tồn tại của nó. Khí tu từng là nghề vẻ vang nhất trên đại lục. Kiếm của Kiếm tu, lò luyện đan của Đan tu, b.út vẽ bùa và giấy vẽ bùa của Phù tu, nhạc cụ của Nhạc tu, hồn linh của Quỷ tu… mỗi một món bảo bối này đều từng được Khí tu chế tạo ra.

Để một số Khí tu có thể phát huy tác dụng trên chiến trường, từng có một vị đại năng nghiên cứu ra một môn công pháp luyện khí siêu tốc, miễn phí vô điều kiện cho tất cả Khí tu học tập.

Nhưng hàng ngàn năm trôi qua, số người học được chiêu này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lạc Thanh Dương nuốt nước bọt. Tông môn bọn họ có một vị trưởng lão Khí tu, luyện bao nhiêu năm cũng chưa từng nói có thể luyện thành một món linh khí trong vòng bảy giây.

Thiếu niên ngoan ngoãn có vẻ hơi xù lông trước mặt này, có lẽ thực lực không hề tầm thường.

Bầu không khí yên tĩnh mất vài giây.

Kẻ kia nhổ món linh khí trong miệng ra, kèm theo cả răng của mình, thẹn quá hóa giận, chỉ vào Ninh Thời Yến c.h.ử.i bới không rõ chữ: “Mọi người thấy rồi chứ, hắn muốn ra tay với ta, nhất định là bị ta nói trúng tim đen rồi.”

Ninh Thời Yến siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, che giấu sự mệt mỏi của bản thân.

Tiền đề của việc ba giây thành khí là động tác phải đủ nhanh, tinh thần lực phải đủ mạnh. Chiêu này tiêu hao linh lực một cách cực kỳ khoa trương, hắn vẫn chưa luyện thành thạo, chỉ có thể dùng được một lần này.

Đang nghĩ cách giải quyết, Mạnh Chương liền dập tắt lửa của lò luyện đan.

Tiểu mập mạp đen nhẻm khí thế bừng bừng: “Ồn ào cái gì, ồn nữa ta không luyện đan nữa đâu. Dù sao ta cũng không trúng huyết cổ, xem ai c.h.ế.t nhanh hơn.”

Bọn họ có thể bắt nạt Ninh Thời Yến, nhưng vào thời khắc sinh t.ử này, không ai dám bắt nạt Mạnh Chương.

Thiếu niên kéo Ninh Thời Yến ra sau lưng: “Huynh cứ đợi ở đây, bọn họ ai dám qua đây ta sẽ dùng đan hỏa thiêu c.h.ế.t bọn họ.”

Sau khi đe dọa người ngoài, hắn lại nhỏ giọng bổ sung: “Đừng sợ, đợi Lê Dạng trở về thì sự thật sẽ sáng tỏ thôi.”

Đồng t.ử Ninh Thời Yến ngưng trệ một thoáng, bộ dạng ngơ ngác, lại khôi phục thành thiếu niên ngoan ngoãn vô hại.

“Mạnh sư huynh, huynh bảo vệ hắn làm gì?” Phượng Dao vẫn không hiểu.

Vừa định nói thêm gì đó, Phương Nhất Chu đã trầm giọng quát: “Đủ rồi.”

Trong ánh mắt hắn nhìn Phượng Dao đã có thêm vài phần thất vọng.

“Bài học đầu tiên khi đệ t.ử Ngũ Đại Tông Môn nhập môn, khi cùng nhau chống lại kẻ thù bên ngoài, tuyệt đối không được nội chiến, những thứ muội học bị ch.ó ăn hết rồi sao?”

“…” Thiếu nữ cuối cùng cũng im bặt, luống cuống đứng tại chỗ, nước mắt không ngừng rơi xuống.