Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc

Chương 587



Cho nên bây giờ, nguồn năng lượng cuối cùng không thể cho Huyết Sách, không thể cho Ma Hi, cũng không thể cho Ám Ma, chỉ đành để Ma Tôn sử dụng.

Phượng Trình lại học thêm được một bài học từ những người này, nhịn không được vỗ tay đôm đốp.

Lâu Khí cũng gật đầu ra hiệu đơn giản: “Bây giờ chúng ta vẫn phải phá hủy Sát Ma Trận.”

Không chỉ vì bản thân, mà còn vì trận chiến cuối cùng đang diễn ra bên ngoài đại điện của Ma tộc.

Cậu lập tức nắm c.h.ặ.t huyền kiếm: “Hiểu rồi.”

Thiếu niên lao v.út lên chắn trước mặt Lâu Khí, miệng la hét “Oa a a” rồi bắt đầu xông thẳng vào đội hình ma tu: “Xông lên á~”

Lâu Khí: “...”

Cậu ta không hiểu phù trận, trước đó có thể biết được vài kiến thức cơ bản về Sát Ma Trận đã coi như có lỗi với cái não mọc mười mấy năm nay rồi.

Đến lúc này, Phượng Trình cũng hiểu rõ vị trí của mình.

Một Kiếm tu nhỏ bé như hắn, điều duy nhất có thể làm là dũng vãng trực tiền, mở ra một con đường an toàn trước trận pháp, để Lâu Khí vào phá trận.

Nhưng lần này, họ không còn đơn độc chiến đấu nữa.

Vô số đệ t.ử chính đạo đồng loạt tấn công, chẳng ai báo trước kế hoạch cho ai, nhưng trớ trêu thay vào lúc này, gần như tất cả mọi người đều phối hợp ăn ý đến lạ kỳ.

Phù tu của Thái Hư Tông dùng phù trận ngự địch, dùng phù trận hỗ trợ; Kiếm tu của Nguyệt Ảnh Tông và Vạn Kiếm Tông dũng vãng trực tiền; Đan tu của Đan Vương Tông tản ra mọi ngóc ngách, đan d.ư.ợ.c cực khổ luyện chế bao năm cũng có thể vô tư giao phó cho người khác.

Ma Hi rũ mắt nhìn xuống, lũ kiến hôi tăng lên khiến ả cảm thấy vô cùng khó chịu, bực bội nhíu mày, cực kỳ khó hiểu: “Liều mạng như vậy? Đáng sao?”

Không ai có thể đưa ra một câu trả lời chính xác, bản thân ả cũng kiên trì đến tận bước này cơ mà.

Huyết Sách nằm bẹp phía sau đám ma tu, góc độ của hắn vừa vặn có thể nhìn rõ toàn bộ cục diện chiến tranh. Hắn c.ắ.n răng, ánh mắt tối sầm lại, chút linh lực cuối cùng có thể sử dụng trên người ầm ầm bùng nổ, lại chủ động va chạm với tầng Quang linh lực đã xâm nhập vào cơ thể.

Sắc mặt thiếu niên Huyết Tộc trắng bệch, cơ thể vốn đã đứt gãy theo đó nổ tung, m.á.u thịt hóa thành một màu đỏ đen rợp trời, vô số con dơi m.á.u bay ra từ cơ thể hắn, cống hiến phần sức lực cuối cùng cho Ma tộc.

Bầy dơi m.á.u tụ tập sau lưng Ma Hi, vết thương của ả nhanh ch.óng lành lại, linh lực một lần nữa đạt đến trạng thái đỉnh phong. Ả hơi ngẩn người, khó hiểu ngoái đầu nhìn lại.

Cái giá của việc giao phó linh lực cho người khác, chính là thể xác Huyết Sách bị hủy hoại hoàn toàn, một linh hồn rất nhạt nhòa bay đến sau lưng ả.

“Còn ngẩn ra đó làm gì?”

Cuối cùng hắn cũng có sức để nói chuyện, đồng dạng bực bội nhíu c.h.ặ.t mày: “Ma Hi, đây cũng là trận chiến cuối cùng của chúng ta rồi.”

Ma tộc giỏi nhất là dùng m.á.u thịt, dùng linh hồn để khống chế kẻ thù. Đối với chúng, cái giá phải trả cho việc hủy diệt thể xác không tính là nghiêm trọng, chỉ cần linh hồn không diệt, thì vẫn có cơ hội tái sinh.

Huống hồ người mà Huyết Sách hiến tế lại là Ma Hi, thiếu chủ Quỷ tộc, kẻ giỏi bố khống linh hồn nhất.

Ả chẳng hề cảm thấy việc Huyết Sách bị hủy hoại thể xác là chuyện gì đáng buồn, chỉ mím môi, giơ cao Xích Hồng Miêu Đao.

Sau đó, những con dơi còn sót lại nhanh ch.óng dung nhập vào thân đao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngưng tụ sức mạnh của cả hai người Ma Hi và Huyết Sách, thực lực của hai kẻ này vốn đã trên Hợp Thể, Xích Hồng Miêu Đao lại là một thần khí hiếm có của Ma tộc.

Sắc mặt Ngọc Tiếu hơi biến đổi: “Tản ra.”

Đệ t.ử Nguyệt Ảnh Tông ở phía dưới đi đầu phân tán, các tông môn khác bám sát theo sau.

Dấu hiệu nguy hiểm vừa xuất hiện, ma tu cũng chạy trối c.h.ế.t.

Phượng Trình lẩm bẩm: “Nhát đao này c.h.é.m xuống, e là lại có người phải c.h.ế.t rồi...”

Phương thức cường hóa độc đáo của Ma tộc là thứ mà người ngoài không thể học được. Huyết Sách có thể lấy thân làm vật tế, rõ ràng là đã đặt toàn bộ tiền cược lên người Ma Hi.

Trận chiến này định sẵn là trận chiến quyết định sinh mệnh và tương lai, không chỉ bọn họ, mà Ma tộc cũng không muốn bỏ cuộc.

Nhưng cũng chính vì nhát đao ngưng tụ toàn lực này của Ma Hi, khiến cho đám ma tu bên dưới nảy sinh tâm lý d.a.o động, theo bản năng tản ra xung quanh.

Bọn chúng cũng hiểu rõ, nhát đao này tuyệt đối không lưu tình, đối thủ không chỉ có một mình Ngọc Tiếu, mà là sát thương diện rộng, đối đầu với tất cả những người có thể nhìn thấy trước mặt, bao gồm cả những ma tu còn sót lại.

Nếu không có ai ngăn cản, nơi lưỡi đao đi qua, vạn vật sẽ tan thành tro bụi.

Sắc mặt Phượng Trình thay đổi, lắc đầu: “Điên rồi, điên hết cả rồi.”

Cậu hỏi: “Làm sao đây? Chúng ta có phải bỏ chạy không?”

Trên mặt Lâu Khí xẹt qua một tia do dự, nhưng chưa đầy nửa giây, hắn đã kiên quyết quay người lại.

Nhân lúc ma tu bên ngoài trận pháp tản ra, Lâu Khí xông thẳng vào trung tâm trận pháp, giáng một cú đ.ấ.m thô bạo và man rợ xuống.

Những đốm linh lực lấp lánh giữa không trung, các điểm mù có thể nhìn thấy của trận pháp nhanh ch.óng lóe sáng một lượt.

Hắn dùng hết toàn lực, x.é to.ạc một tầng cấm kỵ, chính thức xông vào trung tâm trận pháp, ở cùng một không gian với quả trứng kia.

Phượng Trình sững sờ, mất một lúc mới thấp giọng c.h.ử.i rủa: “Tên điên, lúc này rồi mà còn nghĩ đến chuyện phá trận.”

Nhưng người ta đã vào rồi, còn biết làm sao bây giờ?

Phượng Trình chỉ đành cầm kiếm canh giữ trước khe hở đó, lấy thân mình che chắn.

Có một khoảnh khắc, thiếu niên nghĩ đến cha mẹ mình, và cả những đệ t.ử Phượng gia đang bị nhốt trong Vong Xuyên Bí Cảnh không thể thoát thân.

Còn có cả những tiền bối vật tế vừa bị Lê Dạng và Lâu Khí tự tay nổ tung tiễn đi, không biết trước khi kết thúc sinh mệnh, họ có từng liều mạng vì người khác hay không.

Phượng Trình đang miên man suy nghĩ thì bả vai bỗng trĩu xuống.

Quay đầu nhìn lại, cậu thấy Lý Kiệt của Nguyệt Ảnh Tông, Phương Quỳnh của Vạn Kiếm Tông, cùng rất nhiều gương mặt chính đạo xa lạ khác.

Lý Kiệt cười ngốc nghếch, gãi gãi mũi: “Bọn ta hình như cũng chẳng làm được việc gì khác nữa.”