Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc

Chương 58



Lê Dạng xách Mạnh Chương lên, mang theo chút áy náy nói một câu: “Xin lỗi nha~”

“Hả?” Mạnh Chương không hiểu.

Giây tiếp theo, thiếu nữ dùng cách vung quả cầu sắt vừa rồi vung hắn lên bằng một tay, lén lút thi triển một đạo Kim Cương Quyết, trước tiên là dùng sức cản lại nhát kiếm kia, sau đó ném tiểu hắc béo bị ép cuộn thành một cục tròn vo về phía khuôn mặt to bè của tên lính canh.

“?” Tên lính canh ngơ ngác một chút, bị một cục đen tròn vo đập trúng, sát thương vật lý cực kỳ rõ rệt, hắn vốn đang đứng ở rìa hang động, rơi thẳng xuống dưới.

Lúc ra khỏi hang động, Lê Dạng cả người tắm m.á.u, bay nhanh đi đón Mạnh Chương về, còn không quên dẻo miệng giới thiệu với Ninh Thời Yến: “Chiêu này của muội gọi là, chiến xa nhục đạn.”

Mạnh Chương cảm thấy mình sắp nôn rồi, yếu ớt giơ tay lên, giơ ngón cái với cô: “Cô thanh cao…”

Đan tu không biết ngự kiếm, lúc Phương Nhất Chu và An Dịch khổ sở đi đến chân núi, liền nhìn thấy Lê Dạng tay trái xách một người tay phải xách một người bay đi, phía sau còn có một tên lính canh Huyết tộc liều mạng đuổi theo.

Hai người còn chưa kịp phản ứng, Lê Dạng đã lướt qua bọn họ.

Ninh Thời Yến tóm lấy Phương Nhất Chu, Mạnh Chương tóm lấy An Dịch.

Từ ba người bay biến thành năm người bay.

Lê Dạng dán Tật Tốc Phù lên kiếm như không cần tiền, hai tay kéo bốn người đàn ông cảm thấy cánh tay đều mỏi nhừ.

Nếu cô có thể sống sót ra khỏi đây, sau này sẽ đi lái máy bay, ai muốn ngự kiếm cùng cô nữa đều phải trả tiền.

Lê Dạng liếc bọn họ một cái, thậm chí còn thân thiện chào hỏi: “Phương Nhất Chu, sao các người lại ra đây rồi?”

Trên người hắn vẫn còn hắc khí nhàn nhạt, nhưng vết thương đã lành, thoạt nhìn cảnh giới hình như cũng cao hơn một bậc.

Phương Nhất Chu bị gió tạt đau cả mặt, bất đắc dĩ giơ một tay lên: “Dưới đáy thủy động giấu một đạo truyền thừa.”

Nhận được truyền thừa, bọn họ liền thuận lợi rời đi, cũng coi như là trong cái rủi có cái may.

Mắt Lê Dạng sáng lên, thương lượng với hắn: “Ta bảo ngươi vào đó, có đồ tốt gì chia cho ta một nửa.”

“…Cô nhất định phải thương lượng mấy chuyện này ở đây sao?”

“Đương nhiên rồi” Lê Dạng lý không thẳng khí cũng hùng hồn: “Chúng ta cũng chỉ vào lúc này mới miễn cưỡng được coi là chiến hữu, ra khỏi bí cảnh ai thèm để ý đến ngươi nữa.”

Phương Nhất Chu: “…”

“Chú ý nhìn đường a Lê Dạng,” Giọng Mạnh Chương run rẩy.

Ngoại trừ Lê Dạng là Kiếm tu ra, bốn người khác đều bị xách đi bay, dưới chân trống rỗng.

Cộng thêm tốc độ bay c.h.ế.t người không đền mạng kia của thiếu nữ, bỏ xa tên lính canh Huyết tộc phía sau tám con phố, ai đi theo cô mà không sợ chứ.

Mạnh Chương hỏi: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”

Phương Nhất Chu hoàn hồn, lên tiếng trả lời trước, mang theo chút giọng điệu ra lệnh: “Đến chỗ trận pháp Huyết tộc, Lê Dạng, ta có cách.”

Lê Dạng trợn trắng mắt: “Thiếu gia ngài cũng biết ra lệnh phết đấy.”

Nhưng phàn nàn thì phàn nàn, nếu Phương Nhất Chu không nói câu này, cô nhất thời cũng không biết nên dẫn mấy tên Đan tu phế vật này đi lang thang ở đâu.

Lê Dạng không chớp mắt nhìn thẳng về phía trước, tăng tốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một mạch bay thẳng đến bên ngoài trận pháp Huyết tộc.

Lạc Thanh Dương ngẩng đầu nhìn trời, khóe miệng nhịn không được co giật: “Đó… là cái gì vậy?”

Cho đến lúc này, Lâu Khí đã duy trì trận pháp phòng ngự rất lâu, mệt mỏi rã rời, nghe vậy hơi nâng mắt, liếc thấy năm người trên bầu trời đang dùng tư thế quỷ dị người kéo người giống như khổng tước xòe đuôi bay về phía bọn họ.

Hắn liếc mắt một cái liền chú ý tới bóng dáng mảnh mai cả người tắm m.á.u ở chính giữa, ánh mắt hơi tối lại.

Không thấy bóng dáng tên lính canh Huyết tộc phía sau, Lê Dạng liền nhanh ch.óng hạ cánh, ngay chỗ gần trận pháp nhất, đặt mấy người xuống, vội vàng cử động cánh tay, phàn nàn: “Lừa kéo cối xay cũng không mệt bằng ta kéo các người.”

Phương Nhất Chu trừng mắt nhìn cô một cái, nhưng lại nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m m.á.u me đầm đìa của thiếu nữ, không nói gì, bước tới trước trận pháp, ra vẻ đưa tay sờ thử một cái.

Mạnh Chương luống cuống tay chân chia hai viên Băng Thanh Đan cho Phương Nhất Chu và An Dịch, cười ngốc nghếch: “May mà có Lê Dạng bọn họ ở đó, ta mới luyện thành đan đấy.”

Phương Nhất Chu gật đầu, không biết lấy từ đâu ra một tấm lệnh bài đen ngòm dính m.á.u, thử dán lên trận pháp.

Trận pháp Huyết tộc vẫn còn, nhưng dường như không nhìn rõ người trước mặt.

Phương Nhất Chu tay cầm lệnh bài, thuận lợi đi qua.

Hắn lại đưa tay ra, đưa lệnh bài cho An Dịch, giải thích cho những người khác: “Trận pháp Huyết tộc vô hiệu với người Huyết tộc, ta nhặt được tấm lệnh bài này trong bí cảnh, vốn dĩ thuộc về Huyết tộc, m.á.u trên đó cũng là của người Huyết tộc.”

Chính vì có khí tức của lệnh bài, trận pháp mới coi bọn họ là người một nhà.

Mấy người lần lượt dựa vào lệnh bài chui vào trong trận pháp.

Lê Dạng không cần lệnh bài, trực tiếp xuyên qua, tán thán một câu: “Không nhìn ra nha, ngươi cũng lợi hại phết đấy.”

Hắn sửng sốt, gượng gạo quay đầu đi: “Cô cũng… lợi hại phết.”

Mọi người cùng nhau vào trong trận pháp phòng ngự của Lâu Khí.

Lê Dạng động tác giống hệt Mạnh Chương, vứt huyền kiếm đi, ngồi phịch xuống đất.

Thiếu nữ "suýt xoa" một tiếng, một vết kiếm c.h.é.m dữ tợn sau lưng đột ngột nứt ra, có m.á.u chảy ra.

Tiểu hắc béo sợ hãi linh hoạt lăn một vòng trên mặt đất, căng thẳng chọc chọc Lê Dạng: “Cô không sao chứ?”

Mọi người lúc này mới chú ý tới vết thương của thiếu nữ nghiêm trọng đến mức nào.

Vết kiếm c.h.é.m sâu thấy xương, m.á.u thịt lật ra, bộ dạng cực kỳ thê t.h.ả.m.

Viên Nguyên Linh Đan cuối cùng đã cho gấu trúc nhỏ, Lê Dạng chỉ ăn hai viên đan d.ư.ợ.c hồi huyết cấp thấp, vẫn đang cười vô tâm vô phế: “Không sao, vẫn sống được.”

Không chỉ sống được, sau dăm ba bận chạy trối c.h.ế.t, cô còn có chút cảm ngộ.

“Kim Cương Quyết” đã thành công ngộ đến tầng thứ hai.

Trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một tia sáng bạc.

Phương Nhất Chu nhặt thanh huyền kiếm dính m.á.u lên, đưa đến trước mặt cô, cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa: “Vất vả rồi.”